Âm Môi
Chương 11 : Trừ sát
Người đăng: Ta chỉ muốn chill
Ngày đăng: 15:46 28-09-2019
.
Chương mười một: Trừ Sát
«Trung Quốc có câu cổ ngữ: “tử giả vi đại”, người đã chết là tôn quý nhất. Ngươi không những không tôn trọng người chết, còn ném vứt thi thể của người ta, nhanh chóng quỳ lạy bái yết trước thi thể, tối nay hãy tỉ mỉ trang điểm cho nàng một chút.»
Nghe tới việc bắt ta trang điểm cho nàng, da gà lập tức nổi khắp người.
«Tứ thúc, nhị đại gia, người chắc chắn đang lừa con thôi, tha cho con được không.»
Lời ta còn chưa dứt, con béo bốn Tứ thúc này lại ngủ gật luôn.
Ta cầm hộp trang điểm Vương Tứ chuẩn bị sẵn, trong lòng bồi hồi lo lắng, nhưng cũng đành chịu, nghĩ đến việc cứu Ngưng Vũ, ta nghiến răng cắn chặt, lôi thi thể nữ nhân từ trong túi ra.
Nói cũng lạ, đã hơn một tháng trôi qua, không biết chủ nhân dùng phương pháp gì, nhưng thi thể được chôn dưới đất lại không hề thối rữa.
Trừ Ngưng Vũ ra, ta thậm chí chưa từng chạm vào phụ nữ, huống chi là trang điểm cho nữ nhân. Những đồ trong hộp trang điểm đều là lần đầu tiên nhìn thấy, mà ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy chúng.
May mà đây là trang điểm cho người chết, cố gắng đại khái là được rồi, dù gì nàng cũng chẳng thể sống lại mà tìm ta trách tội.
Trang điểm xong, tỉ mỉ ngắm nhìn, cô gái này cũng có vài phần nhan sắc, tuy so với Ngưng Vũ của ta là không thể sánh bằng, nhưng khuôn mặt cũng khá tròn trịa, hàng mi rất dài, miệng nhỏ xinh, nếu không chết đã lâu, chưa chắc nàng không phải là một mỹ nhân trong tương lai.
Lúc trang điểm, đỡ nhẹ thi thể nàng, tay vô tình chạm vào chỗ vun đầy, quả thật không nhỏ.
Vừa định ngắm nghía kỹ hơn, chiếc nhẫn chứa tàn hồn Ngưng Vũ lại như phát điện, đâm chọc vào da thịt ta một hồi đau rát.
Tim ta giật thót, chẳng lẽ là Ngưng Vũ đang nhìn ta, phát hiện ta đang nhìn nữ nhân khác, ghen tuông rồi sao?
Nhưng nghĩ lại lúc bên cạnh nàng, nàng luôn mạnh mẽ, hẳn là kiểu người hay ghen tị.
Dù có phải là Ngưng Vũ cảnh báo hay không, trong lòng ta vẫn thấy an ủi, nếu quả thật là như vậy, chứng tỏ Ngưng Vũ còn sống thật.
Dọn dẹp xong thi thể nữ nhân, cuối cùng cũng được đi ngủ, Vương Tứ nhìn qua, cũng khen là tạm hài lòng.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Vương Tứ đã thức dậy.
Ta nhìn đồng hồ điện tử trên đầu giường, trời ơi, mới hơn bốn giờ, Tứ thúc đã gọi ta dậy.
Nhìn sắc mặt ông ta nghiêm túc, ta không biết có chuyện gì xảy ra, bèn hỏi thử một câu.
Ông ta nhíu mày, lắc đầu, nói không phải chuyện lớn, chỉ là thi thể nằm trong nhà một đêm, trong phòng sát khí quá nặng.
Có thể vì người chết còn quá trẻ, lại chết ngay vào ngày đại hỷ sắp tới, trong lòng còn rất nhiều bất cam, nhưng mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, số mệnh do trời định.
Nàng có lẽ chỉ là còn lưu luyến trần thế, nên mới sinh ra sát khí nặng nề như vậy.
Nghe Vương Tứ nói vậy, trong lòng ta thoải mái hơn nhiều.
Chỉ cần không phải vì ta trang điểm cho nàng quá xấu mà tức tối là được.
Vương Tứ nói tuy không phải chuyện lớn, nhưng cũng không thể lơ là, ông ta luôn có một dự cảm bất an, cảm thấy mọi chuyện đều đang tụ về một điểm, cứ tiếp tục theo tiết tấu này, chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra.
Ta nghe nói ông ta biết bói toán, liền giục ông ta bói một quẻ.
Không thể bói thiên cơ, không thể bói quỷ đạo, không thể bói kiếp số, nghĩ đi nghĩ lại, ông ta chỉ bói một quẻ cho bản thân mình.
Ai ngờ quẻ lại là cát, cho thấy chẳng bao lâu nữa, ông ta sẽ giải quyết xong một chuyện trọng đại trong lòng.
Nhìn vẻ mặt vui mừng của ông, ta cũng vui theo.
Nhưng nếu biết sau này chuyện xảy ra, thì cho ta có bất kỳ lý do gì cũng không thể vui nổi, đó là chuyện sau này.
Ông ta nói với ta, dù kết quả là cát, nhưng hỗn quái lại là hung, cho thấy giữa đường có thể xảy ra chuyện bi thương lớn.
Vương Tứ lại tính toán thêm, phát hiện quẻ hung liên quan tới trong nhà âm khí quá nặng, thứ sát khí này là do âm khí của nữ nhân chết này gây nên, nên phải trừ sát.
Gọi là trừ sát, tức là vào trong quan tài của nữ nhân chết này ba ngày ba đêm, không ăn không uống.
Toàn bộ sinh mệnh chỉ dựa vào một ngọn đèn trường minh duy trì.
Ta tuy có chút lo lắng, nhưng không hiểu sao lại hoàn toàn tin tưởng đạo hạnh của Vương Tứ, dựa theo chỉ dẫn của ông, chuẩn bị cho ông.
Việc đầu tiên phải làm, dĩ nhiên là quan tài của nữ nhân.
Di quan có rất nhiều quy tắc, nhất định phải trước lúc trời sáng, bằng không quan tài nhận được ánh sáng buổi sáng, người chết sẽ lưu lại dương gian, không tìm được đường trở về âm gian.
Di quan nhất định phải thông báo cho gia quyến của người chết, nhưng nơi chúng ta đang ở cách thị trấn vài chục cây số, nếu bây giờ xuất phát, thì hoàn toàn không kịp.
Không còn cách nào khác, chỉ đành đi đường mạo hiểm, di hoa tiếp mộc.
Vương Tứ dùng kim ngân rút ba giọt máu từ mi tâm, xoa lên một củ củ cải, đây là một trong ba hồn của ông, địa hồn giao phó ở đó.
Dùng củ cải thay người thật, lại cho củ cải mặc hết tất cả quần áo trên thân của ông, đây là để tránh địa hồn rời thân quá lâu, bị cô hồn dã quỷ bên ngoài quấy nhiễu, nên dùng quần áo bản thân che chắn.
Như vậy, người của Vương Tứ không cần vào quan tài cô gái, mà dùng củ cải thay thế.
Còn về phần ông, cũng phải ở trong phòng cần trừ sát, thiết lập một cái bệ thờ đặt đèn trường minh, trên bệ thờ đặt sẵn một chiếc quan tài đen chuẩn bị cho mình, rồi ông phải nằm trong quan tài đó.
Mà nhiệm vụ của ta, chính là trước lúc trời sáng, đặt chiếc củ cải thay thân vào quan tài của cô gái.»
.
Bình luận truyện