Âm Môi
Chương 18 : Chết
Người đăng: Ta chỉ muốn chill
Ngày đăng: 19:18 30-09-2019
.
Chương 18: Chết
Ta cùng Vương Tứ được Khâu Văn Lương nghênh vào phòng khách biệt thự. Ông ta khách khí và nhiệt tình quá mức cần thiết, miệng không ngừng cảm ơn chuyện chủ trì, xử lý minh hôn, như thể sợ chỉ cần lỡ một câu là phúc phần sẽ tuột khỏi tay.
Hàn huyên vài lượt, Vương Tứ lập tức vào thẳng vấn đề, hỏi Khâu Ngô đang ở đâu.
Sắc mặt Khâu Văn Lương thoáng cứng lại, rồi ông thở dài, nói bản thân cũng không biết. Thằng con út này thường xuyên vài ngày không về nhà, ngay cả chuyện trong nhà có việc cũng chẳng thấy bóng dáng.
Đúng lúc ấy, Khâu mẫu từ trên lầu bước xuống. Bà nhìn thấy Vương Tứ và ta thì nở một nụ cười lễ phép, rồi ngồi xuống bên cạnh chồng.
Khâu cha với Khâu mẫu hỏi qua hỏi lại một hồi, lúc này mới giật mình: bọn họ đã hai ba ngày không gặp Khâu Ngô. Gọi điện cho hắn thì chỉ nhận được thông báo không ở trong khu vực phục vụ.
Hai vợ chồng bắt đầu thấy kỳ quái. Lại thêm việc hôm nay Vương Tứ đột ngột tới cửa, trong lòng họ không khỏi nảy lên một ý nghĩ: chẳng lẽ… có liên quan?
“Vương đại sư, ngài tìm thằng con út nhà tôi có chuyện gì? Nói tôi nghe cũng như nhau mà!”
“Có chút việc. Nhưng ta muốn tự mình hỏi nó.”
Vương Tứ giữ đúng cái “giá” của hắn, không nói thêm với Khâu cha. Khâu Văn Lương nhíu mày, rõ ràng còn muốn hỏi nữa, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống, quay sang dặn Khâu mẫu liên hệ thêm người thân bạn bè, xem có tìm được Khâu Ngô hiện đang ở đâu không.
Ta đứng một bên, thầm tính thời gian: hai ba ngày trước…
Không sai. Gần như đúng vào ngày Lưu tỷ tới mời Vương Tứ lo minh hôn. Cũng là ngày Lưu Anh lên quan tài. Cũng là đêm đó… ta vẽ minh hôn hỷ trang cho Lưu Anh.
Khâu Ngô… lại mất tích từ đúng ngày ấy?
Ta nhìn Khâu mẫu gọi hết cuộc này tới cuộc khác, sắc mặt bà càng lúc càng xấu. Bà lục tung danh bạ, hỏi cả mấy người bạn thân hay tụ tập của Khâu Ngô, vậy mà đầu dây bên kia ai cũng lắc đầu, không một manh mối.
Dường như nhận ra tình thế không ổn, chân mày Khâu cha nhíu càng sâu.
Còn Vương Tứ thì lặng lẽ quan sát phòng khách biệt thự, ánh mắt quét qua từng góc như đang đo đạc thứ gì đó. Hắn trầm ngâm một thoáng, rồi bỗng cười: “Ngoài tìm không ra Khâu Ngô… vậy thì rất có thể, nó đang ở ngay trong nhà các người.” Hắn ngừng lại, giọng nhẹ như gió lướt. “Khâu lão tiên sinh, cho chúng ta lên phòng Khâu Ngô xem thử được không?”
Người ngoài nghe thì tưởng chỉ là lời suy đoán vu vơ. Nhưng ta nghe ra ý ở ngoài lời.
Tim ta thót một cái.
Khâu cha do dự, không đứng dậy ngay. Ông ta như không hiểu Vương Tứ đang bày trò gì. Nhưng Khâu mẫu thì dễ dẫn hơn nhiều, bà lập tức nói phòng Khâu Ngô ở tầng hai, bà sẽ dẫn bọn ta lên xem.
Vừa lên cầu thang, Khâu mẫu vừa lẩm bẩm: “Thằng Khâu Ngô này chắc chắn không ở nhà đâu… Nếu nó ở nhà, mấy ngày nay sao tôi không thấy nó xuống lầu lần nào?”
Tầng hai có một căn phòng ngủ ánh sáng rất tốt — đó là phòng của Khâu Ngô.
Cửa phòng không khóa. Khâu mẫu dễ dàng mở ra. Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, ta đã thấy rợn người: rèm hai lớp kéo kín bưng. Bên ngoài nắng trưa sáng chói, vậy mà trong phòng lại âm u lạnh lẽo, như bị nhét vào một chiếc hộp tối.
Trong phòng chỉ có giường chiếu, đồ đạc, không thấy bóng ai.
Khâu mẫu bước vào trước, cười khẳng định: “Tôi đã nói rồi! Nó mà ở nhà, thế nào tôi cũng biết.”
Vương Tứ khẽ cười một tiếng, có gì đó như chế nhạo, nhưng không đáp.
Khâu mẫu vừa vào sâu trong phòng, Vương Tứ lập tức rẽ thẳng tới bàn đặt laptop. Và trong ánh mắt kinh hãi của ta, ta thấy rõ ràng… hắn đang đi về phía chiếc ghế trước bàn — nơi “trống không” trong mắt người thường, nhưng lại có thứ đang ngồi đó.
Quả nhiên bị Vương Tứ nói trúng.
Khâu Ngô đúng là đang ở nhà.
Chỉ có điều… thứ ở nhà không phải người, mà là quỷ hồn của Khâu Ngô!
Một luồng lạnh chạy thẳng từ gáy xuống sống lưng ta. Trong lòng ta run lên từng đợt.
Kịch bản tệ nhất, thứ ta không muốn nhìn thấy nhất… cuối cùng vẫn xảy ra: Khâu Ngô đã chết. Mà Lưu Anh… đã hóa thành lệ quỷ. Khâu Ngô là kẻ đầu tiên — nhưng tuyệt đối không phải kẻ cuối cùng.
Vương Tứ bước tới trước bàn, đưa tay như vô tình vồ nhẹ một cái.
Ngay lập tức, “thứ” ngồi trên ghế biến mất.
Sau đó hắn đảo mắt nhìn quanh phòng như tùy tiện kiểm tra, rồi quay ra cửa.
Cái động tác tưởng như vô tình ấy lọt vào mắt ta, cũng lọt vào mắt Khâu Văn Lương đứng phía sau. Khâu cha nhìn Vương Tứ, miệng mấp máy như muốn gọi lại hỏi cho ra lẽ, nhưng lại không biết nên hỏi từ đâu, cũng không dám hỏi thẳng.
Xuống lầu, Vương Tứ chỉ nói còn có việc phải làm.
Khâu cha nhiệt tình giữ lại, nài nỉ Vương Tứ nể mặt ở lại ăn bữa cơm rau dưa. Nhưng ta và Vương Tứ đều không còn tâm trạng, trực tiếp khéo léo từ chối.
Rời khỏi nhà họ Khâu, Vương Tứ kéo ta đi như chạy, bước chân gấp gáp.
Ta đè nén cơn chấn động trong lòng, hỏi: “Khâu Ngô chết rồi, oan hồn Lưu Anh chắc chắn đã hóa thành lệ quỷ. Vậy mục tiêu trả thù tiếp theo của nó… sẽ là ai?”
Vương Tứ đáp, giọng lạnh băng, vẫn không ngoái đầu: “Ai biết được.” Hắn ngừng một nhịp, như nuốt xuống một tiếng thở. “Chỉ hy vọng… không phải ngươi.”
.
Bình luận truyện