Âm Môi

Chương 37 : Tiểu Tứ

Người đăng: Ta chỉ muốn chill

Ngày đăng: 11:33 01-10-2019

.
Chương 37: Tiểu Tứ Ta tung một cước đá văng cửa căn nội thất. Bên trong không gian không lớn, trông như một phòng nghỉ riêng. Cả căn phòng tối mờ, chỉ le lói thứ ánh đỏ nhợt nhạt. Sát tường đặt một chiếc án đài sơn đen. Dưới án, một sợi dây đỏ buộc lấy củ cà rốt, treo lủng lẳng. Trên án có lư hương đang cháy ba nén, phía trước còn đặt một ngọn đèn dầu. Ngọn đèn ấy cháy thứ lửa xanh yếu ớt, lập lòe như sắp tắt; mà đầu dây đỏ đang bị đè đúng dưới chén đèn. Theo lẽ thường, với trọng lượng của củ cà rốt, ngọn đèn kia căn bản không thể “ghim” nổi. Thế nhưng nó lại như một cái chốt sắt, chỉ cần đè một góc sợi dây đỏ thôi cũng đủ khiến cả củ cà rốt bị treo lơ lửng vững vàng. Quỷ dị hơn nữa là: trong đèn thỉnh thoảng nhỏ xuống thứ chất lỏng đen sánh đặc quánh. Dòng đen ấy men theo dây đỏ chảy xuống củ cà rốt, và ngay bên tai ta mơ hồ vọng lên tiếng rú thảm đau đớn đến cực điểm của Vương Tứ. Còn Lưu Anh… đang tham lam nhìn chòng chọc vào củ cà rốt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vừa hưng phấn vừa dữ tợn. Cảnh tượng bất thình lình khiến tim ta chấn động. Lưu Anh cũng giật mình vì tiếng động ta xông vào. Chúng ta bốn mắt chạm nhau, thoáng chốc đều sững lại. Nhưng nàng phản ứng nhanh hơn: vừa gầm gừ vừa giương nanh múa vuốt, lao thẳng về phía ta! Ta theo bản năng vung quyền đánh tới, nhưng cú đấm lại xuyên thẳng qua thân thể nàng, như đấm vào một làn khói lạnh. Chỉ trong chớp mắt, Lưu Anh đã quấn chặt lấy người ta. “Ta chưa đi tìm ngươi, vậy mà ngươi tự dâng tới cửa! Sở Thiên, ngươi chiếm thân thể của ta, lại không thực hiện lời hứa cưới ta. Ngươi còn đáng hận hơn cả Khâu Ngô! Ta sẽ giết ngươi, nuốt tinh phách của ngươi, rồi nuốt luôn yêu hồn kia. Đến lúc đó sức mạnh của ta sẽ tăng gấp bội, cũng không cần sợ cái ban ngày đốt dương khí nữa!” Nhìn nụ cười nhe răng của nàng, ta lạnh sống lưng. Ta không ngờ Lưu Anh không chỉ phát hiện sự tồn tại của Ngưng Vũ, mà còn biết nàng là yêu hồn. Đối phó ta thì thôi, lại còn muốn động tới vợ ta? Ta không có bản lĩnh đốt lên ngọn lửa xanh trên tay như Vương Tứ, nhưng mấy ngày nay “Hành Nhân Thuật Sổ ” ta đâu phải đọc cho vui. Đúng lúc Lưu Anh áp sát mặt, quấn chặt lấy ta như vậy… chẳng khác nào tự đưa mình vào bẫy. Trời còn đang giúp ta! Ta cười lạnh, nghiến răng cắn rách đầu lưỡi, phun thẳng một ngụm máu tươi lên đầy mặt nàng. Lưu Anh lập tức gào lên một tiếng thê lương rợn người, vòng ôm siết chặt trên thân ta bỗng lỏng ra. Nửa thân thể nàng hóa thành âm khí, cuống cuồng lùi mạnh về sau. Nàng ôm mặt, cố quệt đi vệt máu, nhưng máu đầu lưỡi như thứ axit ăn mòn: chỉ vừa chạm vào, da mặt nàng đã mục rữa ngay tức khắc! Ta không chần chừ. Mặc kệ tiếng kêu rên của nàng, ta lao tới án đài, hất đổ ngọn đèn dầu. Trực giác mách bảo thứ chất lỏng đen kia tuyệt đối không được chạm vào, nên ta cẩn thận dùng quần áo bọc củ cà rốt lại, nhét vào túi vải đeo trên người. Lúc chuẩn bị chạy ra, ta ngoái nhìn Lưu Anh, lạnh giọng: “Chân dương tung tóe… không dễ chịu chứ? Cứ từ từ mà hưởng.” “SỞ THIÊN!!!” Từ trong phòng vọng ra tiếng thét chói tai, thê lương đến mức gai người. Chỉ nghe thôi cũng biết giờ này nàng hận ta tới đâu. Ta thuận tay đóng sầm cửa, rút trong túi ra một lá bùa vàng, rồi lại phun thêm một ngụm máu đầu lưỡi, dán thẳng lên cửa. Xong xuôi ta mới quay người rời đi. Đầu lưỡi máu, còn gọi là chân dương tung tóe. Đầu lưỡi là nơi dương khí tinh nguyên hội tụ, thuộc thuần dương, vốn có tác dụng trừ tà đuổi quỷ. Những điều này ta đọc được hôm qua khi cặm cụi nghiên cứu “Hành Nhân Thuật Sổ ”, nên đã ghi nhớ trong lòng. Dù ta chưa tu hành thuật pháp đàng hoàng, nhưng mượn thuần dương chi khí để kích bùa, chắc chắn vẫn có tác dụng. Hơn nữa Lưu Anh vốn đã bị Vương Tứ làm trọng thương, gần như đứt căn cơ, lại dính thêm một ngụm chân dương tung tóe cộng với lá bùa này, ta không tin nàng còn có thể đuổi theo. [bunchachammam.wordpress](https://bunchachammam.wordpress.com/2020/06/21/suu-tam-cach-de-bien-tap-truyen-muot-hon/) Khi ta chạy về phía khu sân khấu, nơi đó đã tụ tập rất đông người—chính xác hơn là rất đông đám thanh niên. Hai bên giằng co. Một phe là người của hội phong thủy cùng bảo an tòa nhà; phe còn lại do Lâm Hải dẫn đầu, kéo theo một đám “tiểu đệ” vây kín ba vòng trong ba vòng ngoài. Ta nhìn mà ngẩn ra. Hay thật, Lâm Hải kéo người đến vây cả hội phong thủy! Năm sáu bảo an cố gắng giữ cho hiện trường khỏi bùng nổ, bầu không khí căng như dây đàn. Ta có cảm giác chỉ cần lệch một nhịp thôi là sẽ nổ ra ẩu đả. Đúng là “nhân ma” có khác. Thế lực kiểu này… chẳng khác gì xã hội đen. Lâm Hải chỉ thẳng về phía Đằng đại sư, vừa thở hồng hộc vừa chửi: “Họ Đằng! Mày có gan thì mẹ nó tự lòi ra đây, đừng ép tao động thủ!” Đằng đại sư vẫn ung dung, cười ha hả: “Ban ngày ban mặt, ngươi còn vương pháp không?” Lâm Hải gầm lên: “Lời của tao là vương pháp! Hôm nay tao bắt mày đền mạng! Tao hỏi lần nữa: mày lăn ra hay không?” Đằng đại sư liếc hắn một cái: “Ngươi nghĩ ta ngu à?” Hắn nhất quyết không ló mặt ra khỏi đám đông, cứ núp sau lưng bảo an và người của hội phong thủy, làm đúng kiểu rùa rụt đầu. Lâm Hải thì cũng có vẻ kiêng kỵ làm chuyện quá lớn, nên chỉ dẫn người vây lại mà không dám xông vào. Thế là hiện trường cứ giằng co, hỗn loạn mà chưa nổ. Ta liếc Đằng đại sư thêm lần nữa, cố khắc thật sâu dung mạo của hắn vào đầu. Bất kể hôm nay kết thúc thế nào, kẻ này chắc chắn sẽ là một nhân vật cực khó đối phó. Đằng nào mục đích của ta cũng đạt được. Nhân lúc không ai chú ý, ta “bôi mỡ dưới chân”, lặng lẽ chuồn thẳng. Vừa xuống thang máy, bước ra khỏi tòa nhà, ngoài đường đã vang lên tiếng còi cảnh sát dồn dập. Không chỉ có xe cảnh sát, thậm chí còn có mấy chiếc xe đen của cảnh sát vũ trang chống bạo động. Họ ập vào tòa nhà, nhanh chóng phong tỏa cả khu, dựng lên thế trận cứ như đang ứng phó phần tử khủng bố. May mà ta ra sớm đúng một phút. Chậm thêm chút nữa, ta cũng bị giữ lại trong đó. Rời khỏi nơi này, ta không dám chậm trễ nửa khắc. Ta lập tức bắt xe ra nhà ga, rồi lên chuyến đi về thị trấn—xuống trạm Phá Bên Ba, trở lại Nam Minh thôn. Chuyện đã có đầu mối. Địa hồn của Vương Tứ cũng đã tìm về. Nhưng ta chẳng hề thấy nhẹ nhõm. Trái lại, trong lòng lại càng bất an. Trực giác nói với ta: đây không phải kết thúc… mà là bắt đầu thật sự. Giờ phút này, ta chỉ mong nhà họ Khâu đúng như lời đồn—có đủ thế lực để đối phó Đằng đại sư. Bằng không, loại người như hắn sớm muộn cũng sẽ tìm trở lại, tìm tới Vương Tứ… thậm chí tìm tới cả ta. Khi ta chạy về đến Nam Minh thôn, trời đã gần hoàng hôn. Cổng sân nhà Vương Tứ vẫn khóa trái. Ta ghé mắt nhìn qua khe cửa, lại thấy trong sân yên ắng lạ thường. Một thằng hai đần, một con đàn bà hung dữ… chẳng lẽ thật sự sống chung hòa bình được? Ta vội mở cửa bước vào. Còn chưa kịp vào nhà, ta đã nghe giọng người vọng ra từ trong. “Tiểu Tứ, nào, gọi~” “Gâu gâu!” “Gọi to lên chút, không thì không cho ăn đâu nha!” “Gâu gâu gâu, ô uông~” “Ai da, Tiểu Tứ ngoan quá, nhanh, tiếp nào…” Nghe những câu đó, một dự cảm xấu lập tức trào lên. Và đúng như ta đoán: ngay khoảnh khắc ta bước qua ngưỡng cửa, cảnh tượng trước mắt khiến ta suýt rớt cả cằm! Mập Vương Tứ quần áo xốc xếch, tóc tai bù xù, đang ngồi xổm dưới đất… gặm một khúc xương sườn nhô ra. Còn Nhị Mẫn ngồi trên chiếc ghế dài thấp, cười nghiêng ngả, hả hê thấy rõ. Nhìn thêm dấu bàn tay in rõ trên má trái má phải của Vương Tứ, ta sao có thể không hiểu—ở nhà hắn đã bị “ngược” tới mức nào.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang