Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 553 : Thêm nhiệt ( thượng )

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 22:02 27-11-2025

.
Chương 531: Thêm nhiệt ( thượng ) 【 Cuộc gọi tới: Rogue 】 Rebecca vốn đang ngồi trong xe một cách buồn chán lập tức tỉnh táo lại khi nhìn thấy thông tin cuộc gọi tới xuất hiện trong nhãn cầu – “Alo Rogue ?!” Rogue ở đầu dây bên kia không biết đang ở đâu, ngược lại không phải Afterlife, phông nền một màu đen kịt. “Xem ra các ngươi đã đợi rất lâu.” “Người của Pacifica đưa ta vào, ta liền tiện đường liên lạc với một đám bạn cũ, bây giờ mang đến một tin chính xác cho các ngươi.” Nghe thấy Rogue nhắc đến bạn cũ, thần sắc của Rebecca lập tức sáng lên vài phần, xem ra việc tạo thế kéo lưu lượng đối với Rogue cũng chỉ là tiện tay mà thôi. Nhưng Rogue không thể chỉ dựa vào mỗi miệng mình là có thể khiến tin tức “MaxTac dùng người sống để thí nghiệm” lan truyền khắp Night City, phải biết rằng cơ quan này cực kỳ nhạy cảm với thông tin trên mạng, hiện tại thiếu đi sự hỗ trợ của công ty trên internet, bọn hắn cần một vài thông tin để cho công chúng tin tưởng. “Cứ lấy việc Biotechnica dùng cả bộ tộc Nomad như Red Ocher tới làm thí nghiệm mà nói, công ty ở Night City từng làm ra không ít hành động khốn nạn tương tự –– Nhưng tất cả đều bị che đậy rất dễ dàng, cho nên chúng ta phải cầm tới bằng chứng xác thực, ngươi có ý tưởng gì không ?” Rebecca nghe đến đây lập tức có chút khó xử. Chắc chắn không thể hỏi Dorio, đó là thông tin sở cảnh sát điều tra ra được, đến lúc đó một khi tin tức bị lộ ra ngoài, nàng và River chết cũng không có chỗ mà chết. Nếu muốn tìm bằng chứng về hành vi của MaxTac, tựa hồ chỉ còn có biện pháp mạo hiểm lẻn vào trụ sở của bọn hắn ? Rebecca lập tức bác bỏ khi nghĩ đến kế hoạch này. Rogue ở đầu dây bên kia thấy Rebecca hồi lâu không nói nên lời, liền thở dài, “Tóm lại cái gì cũng được, mặc kệ là MaxTac làm thí nghiệm, hay là các gia đình bị MaxTac tạo thành tổn thương –– Bởi vì ngươi biết, Cyberpsycho giết Cyberpsycho thôi; nếu có thể tìm gia đình vô tội bị MaxTac liên lụy ra làm chứng thì cũng không tệ, nhưng ít nhất chúng ta cần nhân chứng và vật chứng.” “Cyberpsycho sao…” Rebecca vỗ vỗ Suzuki đang ngồi ở ghế lái chính bên cạnh, ra hiệu hắn suy nghĩ về chuyện Cyberpsycho. Nàng tỉ mỉ hồi tưởng lại những thứ có khả năng liên quan đến Cyberpsycho ở Night City, nhưng ngồi nửa ngày cũng không nghĩ ra được gì –– “Ta nhớ ở mấy năm trước, hình như Lin đại nhân từng rất thân quen với một kẻ chuyên môn nghiên cứu Cyberpsycho thì phải ?” Suzuki lẩm bẩm một câu đúng lúc não bộ đang bế tắc. Mắt Rebecca lập tức sáng lên, “Regina !” Nàng phấn khích kêu lên một tiếng rồi vội vàng hỏi Rogue, “Nữ hoàng của Afterlife, ngươi có biết người tên là Regina này không ? Nghe nói trước đây là phóng viên chiến trường, sau đó chuyển nghề… Nàng dường như từng nói bản thân có hợp tác với NCPD, lần cuối cùng nghe được tin tức về nàng là ở Westbrook.” “Nói đến thì vận may lúc đó cũng khá tệ, Pacifica báo động khẩn cấp, tất cả đội ngũ của chúng ta đều trở về phòng thủ…” “Về sau cứ điểm của Regina liền bị dân liều mạng tới đánh bom phá hủy.” Rebecca vẫn có chút thổn thức khi nói về chuyện cũ mấy năm trước. Lâm Dược cảm thấy rất có lỗi khi biết chuyện này, có lẽ là Regina đã tra ra thứ gì đó không nên thấy, thế là sau đó liền đổi nghề, đương nhiên nói như vậy cũng không hoàn toàn chính xác, nên dùng mai danh ẩn tích mới càng phù hợp hơn. “Đánh bom… Hừ hừ, ta tựa hồ có ấn tượng; Night City có rất nhiều đồng nghiệp, ta từng có liên lạc với Regina, người này không ăn tiền hoa hồng, không môi giới nhận việc… Wakako cũng lười gây sự với nàng.” “Chuyện này gây ra ồn ào không nhỏ vào lúc đó, nổ chết mấy người ở tòa nhà lân cận, ta còn tưởng nàng đã chết.” Rebecca lắc đầu. “Không có đâu, Lâm Dược xác nhận.” Rogue cũng không nói nhảm, “Nghe ý tứ thì nàng rất có thể nắm giữ tin tức chấn động, được thôi, cho ta một buổi chiều, giữ liên lạc.” Đây chính là lòng tin của Fixer lão làng ở Night City, chỉ cần nàng đáp ứng, vậy người có chết thì cũng sẽ bị đào xác ra. Johnny bây giờ nằm trên hàng ghế sau, miệng ngân nga một điệu nhạc không tên, “Nàng vẫn là mê người như vậy, tự tin, hơn nữa rất cường đại… Nói thật, ta có chút nhớ nhung ngày tháng từng điên cuồng với Rogue.” Rebecca nghe mà trợn trắng mắt. Johnny có thể được xếp vào loại cặn bã chính hiệu, không cần nói nhiều, chỉ cần tiến vào quán bar, hắn đều có thể câu dẫn mấy tên Doll. “Có rảnh liền hẹn hò giúp ta ?” Rebecca lập tức từ chối yêu cầu vô lễ này của Johnny. Ngay khi nàng định châm chọc đối phương vài câu, một cơn đau xé rách cổ họng đã ập đến, nàng không kìm được mà ho khan vài tiếng, chẳng hề để ý lắc lắc tay, một ít bọt máu liền bị văng lên cửa sổ. Suzuki lấy ra khăn tay từ trong ngực, trên đó còn thêu một hàng chữ “Cố lên”. Rebecca đón lấy, miệng nói lớn, “A, rất hạnh phúc nha ! Suzuki-san !” Ánh mắt Suzuki tràn đầy lo lắng, “Cơ thể của ngươi không sao chứ ? Nhân lúc chưa có việc gì gấp… về Pacifica một chuyến không ? Ta nghĩ Pilar chắc chắn rất nhớ ngươi.” Sắc mặt Rebecca hơi sửng sốt. Tia sáng trong đồng tử của nàng biến mất một chút, kể từ sau chuyện ở Dogtown, Rebecca đều sớm hạ quyết tâm nếu không thể chữa khỏi thì cứ coi như mình đã chết đi –– Nàng không muốn anh trai nhìn thấy cảnh tượng bản thân thảm hại như vậy. “Pilar biết sao ?” Suzuki lắc đầu. “Chúng ta vạch mặt với NUSA, động tác của Myers ở Night City ít đi rất nhiều, nàng bây giờ xem như sợ mất mật ––” Rebecca khoanh tay trước ngực. “Vậy tiếp tục giữ bí mật giúp ta a, hắn… Thích nhất là mày mò những thứ quái dị kia ở trong phòng mình, còn thích lừa tiền của ta để mua sắm đủ thứ rác rưởi không dùng được !” Lý do kỳ quặc này khiến khóe miệng của người vốn luôn nghiêm túc như Suzuki cũng không kìm được mà cong lên. Ngay sau đó, Rebecca liền nhét một con Chip chứa tiền vào túi Suzuki, “Nếu không phải do mấy năm nay có nhiều chuyện như thế, Pilar chắc chắn sẽ lừa không ít tiền của ta, nhờ ngươi đưa tiền công khổ cực của ta cho tên anh trai lừa đảo này đi !” Chưa đợi Suzuki bày tỏ thái độ, lại có một cuộc điện thoại nữa gọi đến. Lần này ngược lại là Kerry nhẫn nhịn hồi lâu ở Charter Hill, Rebecca kết nối cuộc gọi vào hệ thống trên xe, rất nhanh âm thanh phàn nàn của Kerry liền truyền ra –– “Alo, mấy cô nương hợp tác với chúng ta đều đã đến Night City, nửa tháng nữa chính là buổi biểu diễn thế kỷ ! Chuyện của ngươi làm đến đâu rồi ? Chúng ta không cần luyện tập gì sao ?” Vừa nghĩ đến điều này, Rebecca liền nhìn về phía sau theo bản năng. Johnny ngoáy tai, như thể không nghe thấy. Rebecca bất đắc dĩ nói: “Johnny nói không phải luyện tập nếu đi hát cùng với ngươi, ngươi chỉ cần chơi guitar cho tốt là được ––” Johnny bật dậy. “Fuck ! Rebecca!” Kerry ở đầu dây bên kia lập tức gào lên, “Để thằng ngu kia tiếp tục sống trong giấc mơ hão huyền của hắn đi ! Nhưng ta không thể chờ đợi nữa, ngoài KIA ra thì ta còn phải tìm đồng đội cũ tới hỗ trợ giữ thể diện, làm một vài buổi khởi động nhỏ để gia tăng nhiệt độ ! Đúng là một tên đáng ghét !” Rebecca chậc chậc vài tiếng, Johnny sau lưng lại một lần nữa trở thành thằng hề bị Rebecca trêu chọc. Cho nên còn chưa kịp hỏi Kerry sẽ tổ chức tiết mục nhỏ ở đâu thì đầu dây bên kia liền nổi giận đùng đùng cúp điện thoại. “Vừa lúc không có việc gì làm, chúng ta đi Totentanz một chuyến a ? Thẻ đục lỗ này không dễ tìm, phải dò hỏi thông tin, tìm kiếm đường tắt.” “Ngoài ra ––” Rebecca lấy một chiếc áo khoác Rock có hình đầu quỷ Bàn Nhược màu đỏ từ ghế sau rồi ném cho Suzuki, “Chúng ta không nên gây chú ý.” “Đến lúc đó nếu tìm ra một chút manh mối, hoặc tìm thấy thẻ đục lỗ, chúng ta liền… một đường giết ra ngoài a ? Có lòng tin không Suzuki-san ?” Suzuki nhún vai, nhìn qua Cyberware đủ để tháo dỡ cánh cửa Totentanz dưới tay áo rộng thùng thình của Rebecca, không có bất kỳ ý kiến từ chối ​​nào. “Ta có thể giải quyết một đám điên rồ nghiện cải tạo, tiểu thư Rebecca chỉ cần tự bảo vệ mình cho tốt là được rồi.” Rebecca chỉ tay về phía trước. “Xuất phát!” Chiếc xe phóng như bay lướt qua Corpo Plaza sầm uất của Night City, lao thẳng về phía hang ổ của Maelstrom ở quận Watson. … Totentanz ( Vũ điệu tử vong ). Đúng như tên gọi, không ít người từng chết trên sàn nhảy bởi vì ma túy và nhịp tim cực nhanh, nó nằm trong một khu nhà xưởng ổ chuột phức tạp đằng sau đường Pershing. Đến gần nơi đây, dấu vết của Maelstrom liền rất rõ ràng. Những kẻ điên này phun sơn hình xương sọ Cyberware màu trắng lên tường, bên dưới là bắp chân kim loại giống như nhện, đây chính là linh hồn Cyberware được Maelstrom truyền thừa xuống. Các cuộc giao dịch bất hợp pháp không có giới hạn thường xảy ra trên địa bàn của Maelstrom. Chẳng hạn như vài năm trước, khi 3 chiếc xe tải tự bốc cháy được lái về phía Maelstrom, mấy con phố xung quanh liền tràn ngập người phê thuốc, có thể hình dung được độ tinh khiết của hàng hoá bên trong lớn đến mức nào. Đúng lúc vào buổi chiều nên bên trong không có buổi biểu diễn nào, nhưng điều đó không ngăn cản lâu la của Maelstrom tụ tập tới Totentanz, mỗi ngày trong cuộc đời của bọn hắn chỉ có ba việc –– Sửa đổi Cyberware rồi hút ma túy, sau đó đến Totentanz lắc lư cho đến chết. Âm thanh u ám tràn ngập giữa một đống tạp vật, một tên bảo an với mái tóc xoắn ốc bằng kim loại đang đứng bên cạnh thang máy, làn da của hắn gần như bị đâm thủng bởi gai kim loại sắc nhọn bên dưới. Suzuki và Rebecca dù cho có cải trang thì Cyberware trên người trông cũng lập loè sáng bóng –– “Uy, ta thích phong cách của nơi này.” Bảo vệ đưa tay ra phía trước, “Trước đây ta cũng cực kỳ yêu thích chủ nghĩa tối giản của các người, mời vào đi, nhớ kỹ phải quẩy hết mình !” Hai người vốn tưởng sẽ bị tra hỏi một vòng, hoàn toàn không biết đám Cyberpsycho này đang nghĩ gì, thế là đi thẳng vào thang máy, không lâu sau, một nam nhân với nửa khuôn mặt được cấy ghép Optic chuyên dùng cho Robot nên không khớp kích thước của con người đã gãi gãi phần gáy choáng váng đi vào cùng. Trong thang máy vốn là khó ngửi lại càng bốc ra mùi hôi thối hơn, đại khái là do một số loại “thuốc lá” bất hợp pháp mang tới. “Đều đã dọn sạch hết thịt vụn trong thang máy rồi, tại sao vẫn thối hoắc thế này !” Nam nhân lẩm bẩm một tiếng, Cyberware cánh tay phát ra tiếng động bất thường. Suzuki lạnh lùng nhấn nút thang máy, tên kia vậy mà nhe hàm răng kim loại để cười cười, “Hàng hôm nay quá mạnh, tay không dùng được lực, cảm ơn anh em !” Hai người chịu đựng khó chịu đến Totentanz, trong nhà kho tối tăm ở tầng ba tràn ngập ánh đèn màu xanh nhạt, điệu nhảy chết chóc kèm theo tia laser và một đống mùi thuốc nồng nặc cấp tốc xộc thẳng vào mặt –– Hai người nhìn nhau sau khi khởi động Syn-Lung để lọc không khí, không biết nên bắt đầu điều tra từ đâu. Rebecca định dùng cách ngu xuẩn nhất, thế là ra hiệu chia đội với Suzuki để đi nghe ngóng tin tức, nhỡ đâu có thành viên Maelstrom trốn thoát khỏi All Foods Plant tới đây, vậy rất có thể sẽ cầm tới được manh mối về thẻ đục lỗ. Suzuki có chút lo lắng Rebecca sẽ bị quấy rối, liền cởi áo khoác ra quấn tay áo quanh phần dưới gần như để lộ hoàn toàn hai bắp đùi của Rebecca, coi như một chiếc váy nhỏ. Rebecca cảm thấy tên này đúng là fan trung thành của Lâm Dược, làm việc gì cũng rập khuôn. Hai người tách ra đi về hai phía, Rebecca khởi động hệ thống lọc âm thanh đến tối đa dọc theo đường đi, hy vọng có thể thu thập tới một chút tin tức bằng cách nghe lén và dò hỏi khắp nơi dưới tình huống không gây chú ý. Vốn là hành vi thử vận may, nhưng chưa đi được vài bước, Rebecca liền nghe thấy một âm thanh đột ngột. “Hàng ở bến cảng sắp đến nhưng không có ai chịu đi chuyển đồ sao ?! Vậy đến lúc đó không cần chia một xu nào cho bọn hắn.” “Người do tên xui xẻo Royce dẫn ra, ngày nào cũng đổi lão đại !” Giọng nói của nữ nhân hình như được phát ra nhờ thiết bị tổng hợp nào đó, Rebecca liếc mắt tiện tay lấy một ly rượu rồi dựa vào lan can để lắc lư, trên thực tế lực chú ý đều sớm đổ dồn vào thông tin rà quét từ nữ nhân kia và đám người xung quanh. 【 Bắt cóc đại biểu công ty 】【 Giết người cấp độ một 】【 Buôn bán thuốc cấm 】 Chậc chậc… Đụng phải đầu mục sao ? “Đám người của Royce ? Còn nhắc đến bọn họ làm gì, chúng ta ăn lô hàng này rồi ––” “Ăn rồi ?” Một người đàn ông phấn khích vừa vùi đầu hưởng thụ, vừa cười lớn nói: “Chết hết, All Foods Plant bị MaxTac quét sạch, chỉ còn lại mấy tên thần kinh vẫn bị lão đại tra hỏi.” “Đều sớm bị dữ liệu làm cho ngớ ngẩn, hỏi gì cũng không nói, lão đại của chúng ta đã tìm không biết bao nhiêu Netrunner để mò ra tài khoản ngân hàng của đám người trong All Foods Plant !” Rebecca lặng lẽ ghi nhớ thông tin trong lời nói của đám người này. Rất nhanh chủ đề của bọn hắn liền chuyển sang câu chuyện cười tục tĩu và nhàm chán, trong đó còn bao gồm trò đùa bắt cóc vài nhà sư rồi lắp đặt Cyberware… Rebecca muốn biết những người kia bị giam giữ ở đâu, rất đáng tiếc là nàng không thể đi hỏi một cách trắng trợn. Nếu Maelstrom phát hiện có người nhắm vào nội bộ của mình, đến lúc đó liền phải đối phó với cả đám điên rồ trong căn phòng này, sẽ không còn thời gian để tìm kiếm thẻ đục lỗ nữa. Thế là Rebecca thử tìm vị trí hiện tại của lão đại Maelstrom, nàng cứ thế đi lang thang vô định, rất nhanh phát hiện ở góc cầu thang có không dưới mười mấy tên Maelstrom tụ tập hút thuốc và nói chuyện phiếm… Xem bộ dáng là canh giữ phòng riêng ở phía trên. “Này này này ! Làm cái quái gì thế?!” Người của Maelstrom đưa tay chặn lại Rebecca, thấy cô nương thấp hơn nửa cái đầu chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn mình chằm chằm, hắn cúi đầu cười gian lộ ra hàm răng vàng ố, “Em gái nhỏ, đây không phải nơi ngươi nên đến, muốn giúp ta xả stress thì đợi đến lúc tan ca a.” Rebecca dùng giọng nói mềm mại, “Maelstrom ngầu quá, Cyberware của lão đại các ngươi có phải còn nhiều hơn không, thật muốn xem thử…” Trong lúc nói chuyện nàng còn đưa tay sờ sờ cánh tay của đối phương. “Uy, vẫn chưa đến tối đâu !” Nam nhân bị diễn xuất của Rebecca lừa gạt một phen trở nên rất kiêu ngạo, nghe lời tâng bốc của đồng bọn thì càng đắc ý hơn. “Lão đại ? Bây giờ ngươi không thể gặp, bất quá đợi họ làm xong việc trên đó, ngươi muốn gặp lúc nào cũng được, nhưng phải do ta dẫn ngươi đi.” Mắt Rebecca suýt chút nữa lấp lánh như sao. “Thật sao ca ca lạnh lùng ? Vậy có thể cho ta xin số điện thoại được không ? Ta sẽ đợi ngươi ở đây !” Người đàn ông xua tay một cách thô lỗ, mắt sáng lên, Rebecca quay người rời đi, lúc đi còn liếc mắt đưa tình với đối phương vài cái –– Hắn tặc lưỡi nhìn chằm chằm vào bắp chân nhỏ nhắn có hình xăm màu hồng của thiếu nữ, không lâu sau liền đứng dậy tiếp tục thảo luận xem tháng sau sẽ lắp thêm gì vào người với đồng bạn. Sau khi đi qua góc rẽ, sắc mặt Rebecca lập tức trầm xuống, nàng quạt quạt ở trước mặt muốn xua đi mùi hóa chất do đám nghiện ngập này mang lại, “Suzuki, có tình hình rồi, vẫn chưa xác định được đồ vật ở đâu, nhưng thành viên trước đây ở Allfood đều bị lão đại của bọn chúng khống chế.” “Tìm thời gian lên đó bắt giữ sao ?” Rebecca đang lo lắng tìm kiếm Suzuki tại đám đông cuồng nhiệt dưới tiếng nhạc điện tử, lắng nghe giọng nói của Suzuki truyền đến từ đầu dây bên kia. Biểu cảm của Rebecca khi nghe xong liền trở nên phức tạp. “Chắc chắn không ? Chết tiệt… rốt cuộc là cái quái gì ?” … …
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang