Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)
Chương 555 : Thêm nhiệt ( hạ )
Người đăng: Gleovia
Ngày đăng: 22:02 27-11-2025
.
Chương 533: Thêm nhiệt ( hạ )
Nancy như ngồi trên đống lửa.
Đúng như lời nói ở ngay đầu bản tin, phân tích một mặt chân thật của bang phái Night City, dùng những bản tin đủ thực tế để kích thích sự chú ý của công chúng ––
Không phải ai cũng có thể ngồi cạnh một đám đầu sỏ Cyberpsycho để nghe bọn hắn chia chác lợi ích.
Chỉ là Nancy bây giờ càng hy vọng có thể rời khỏi đây, dù chỉ là hít thở một ngụm không khí ô uế của Night City, bởi vì nàng không cảm thấy đám người này sẽ để mình đi.
Sở dĩ có thể ngồi an ổn ở đây, hơn phân nửa là vì danh tiếng của News 54, ngoài ra còn có chương trình của Trauma Team trong đầu, mỗi năm nàng đều bỏ ra rất nhiều tiền tiết kiệm tới kết hợp với tiêu chuẩn hội viên cấp bạc mà News 54 mua cho, cuối cùng nâng cấp gói dịch vụ thành Bạch Kim.
Nancy không dám thật sự nhắm mắt ngủ vào mỗi đêm ở địa bàn của Maelstrom, nàng sợ đám người luôn nhìn chằm chằm mình bằng ánh mắt không có ý tốt sẽ kẹt chết chương trình cứu chữa của Trauma Team được cắm vào BCI…
Căn cứ vào tinh thần nghề nghiệp, Nancy đeo Optic ghi hình của giới truyền thông, trung thực ghi lại từng cử động nhỏ của mỗi thành viên bang phái: lời nói trao đổi, hành vi uy hiếp, không khí căng thẳng, thậm chí cả một số quá trình giao dịch phi pháp cực đoan.
Tinh thần mà toàn bộ bang phái tôn thờ và quá trình tâm lý của thành viên cũng là tài liệu tham khảo quan trọng –– Vấn đề hiện tại bọn hắn đang thảo luận là, ai sẽ chiếm đóng địa bàn bị bỏ trống của Allfood ?
MaxTac quét sạch thành viên bên đó, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng miếng thịt mỡ cháy xém này bị chia chác một lần nữa.
Nancy vừa thấp thỏm lo sợ, vừa cố gắng nhồi nhét mọi thứ vào đầu.
“Quý cô Nancy.”
Phóng viên chuyên nghiệp đang ghi chép đúng sự thật nghe thấy có người gọi mình, đầu mục Maelstrom quản lý Totentanz đối diện nhìn nàng một cách thâm trầm, như thể đang quan sát một miếng thịt thật.
Nancy nở nụ cười mà mình cho là tự nhiên, “Mời ngài nói.”
Đám người đều nghĩ đây là thời gian thư giãn sau khi hoàn thành giao dịch, vì vậy đều chuyển hướng đánh giá vị phóng viên lớn mật dám đến tận khu vực hạch tâm của Maelstrom này.
“Ngươi sẽ báo cáo trung thực mọi thứ mình thấy sao ?” Lão đại Maelstrom đứng dậy lau sạch vũ khí trong tay, “Hoặc nói cách khác là dùng bang phái để chế tạo một lần khủng hoảng trước công chúng –– Các ngươi xưa nay đều như vậy.”
Sắc mặt Nancy cứng đờ, cười khan vài tiếng, “Tồn tại liền có ý nghĩa, ta nghĩ vai trò của truyền thông chính là trình bày mọi thứ cho công chúng.”
Trực giác mách bảo Nancy, vị thủ lĩnh Maelstrom mới nổi lên trong mấy năm gần đây nhưng đã cấp tốc nắm giữ thế lực của bang phái tại phía bắc quận Watson này là không hề đơn giản, phong cách nói chuyện và phương thức làm việc của hắn hoàn toàn khác biệt với bộ lạc cải tạo điên rồ tràn đầy thô lỗ như Maelstrom.
Thậm chí còn mang lại cảm giác âm trầm và giàu có dã tâm.
“Nói hay lắm, không hổ danh là phóng viên chuyên nghiệp.”
“Quy tắc là để bảo vệ kẻ yếu, ta càng hy vọng quý cô Nancy có thể viết bản tin ở đây.” Khẩu súng lục ổ quay đường kính lớn lạnh lẽo trong tay hắn phát ra ánh sáng đỏ như máu của Optic, “Nhưng có một điều, chúng ta không phải là kẻ tội ác tày trời, quận Watson có nhiều miệng chờ ăn cơm như vậy, chúng ta cũng có tín ngưỡng của riêng mình.”
Thì ra là thế…
Nancy cảm thấy rất hoảng sợ.
Nàng không cảm thấy bất an vì bị ép ở lại đây viết bản tin, mà càng nhiều là vì e ngại tội phạm hiểu rõ sức mạnh của dư luận.
Ám chỉ ngầm một cách vô tri vô giác giữa từng dòng tin tức, là nguồn gốc cho phán đoán sai lầm của công chúng.
Cho nên bao nhiêu năm nay, sự thật luôn là màu nền không đổi của tin tức…
“Muốn thử cách tiếp đãi của quận Watson không ?”
Tên kia xích lại gần, trên người còn mang theo mùi tanh của dầu máy và kim loại, Nancy vô ý thức lùi lại, “Chỗ chúng ta có Ripperdoc giỏi nhất, làm chủ cơ thể của mình, làm cho những thứ yếu ớt trở nên mạnh mẽ hơn, đây mới là cách làm phù hợp với quy tắc, cũng là triết lý không bao giờ thay đổi của Maelstrom.”
“Ha ! Người có văn hoá !”
Tiếng cười khàn khàn truyền đến.
Chính là kẻ vừa nãy đã tranh cãi nửa ngày với đầu mục Totentanz về vấn đề lợi ích của All Foods Plant, cử chỉ của hắn mang theo phong cách thô lỗ và dã man của đại ca cũ của bang phái như Royce.
“Mẹ thằng ngu ! Đó gọi là nhà văn lỗi lạc ––”
Nữ nhân ôm bụng cười lớn, Optic chi chít của đối phương khiến Nancy rùng mình.
Vị lão đại này rời ánh mắt khỏi khuôn mặt Nancy, nhìn qua kẻ vừa lên tiếng bằng nụ cười hòa nhã nhưng ẩn chứa chút lạnh lẽo.
“Ở phương diện tin tức, chìa khóa để giành chiến thắng không phải là lời nói của ai chân thật nhất, bóp nghẹt cổ họng đối phương mới là cách tốt nhất… Ngoài ra Maelstrom còn hiểu một đạo lý, ngươi đoán thử đó là gì a ?”
Nancy có chút không chắc chắn, hơi nheo mắt thử thăm dò nhún vai hỏi: “Ngài… đang nói chuyện với ta sao?”
“Phải.”
Vị lão đại kia quay đầu lại.
Khóe miệng Nancy giật giật, nàng thử trả lời: “Để cho bang phái hoạt động ổn định?”
Thủ lĩnh Totentanz cười khẽ: “Sai, là diệt cỏ tận gốc.”
Tiếng súng đột ngột vang lên, Nancy thậm chí còn không thấy khẩu vũ khí bạo lực có đường kính đủ để người trưởng thành nhét ngón tay cái vào kia đã hoàn thành quá trình ngắm bắn như thế nào, một ít cặn bã và hơi ấm bắn vào mặt Nancy, nữ nhân vẫn đang ôm bụng cười lớn vội vàng cúi đầu khạc nhổ liên tục ––
“Fuck ! Mẹ nó thật chua !”
“Thằng ngu này chẳng lẽ tắt đi bộ lọc tuần hoàn bên trong ? Máu liền như nước chanh !”
Lồng ngực Nancy phập phồng không yên.
Lão đại quái dị này đứng dậy, tiếp tục lau sạch vũ khí, thi thể mềm nhũn cứ thế ngửa ra trên ghế sofa…
“Ngươi làm gì vậy ? Parton ???”
Rõ ràng, không ai ngờ tới đối phương sẽ chết.
Lão đại Maelstrom tự mình nói với Nancy: “Thực không dám giấu giếm, trợ lý Steven đã bán ngươi rồi, chúng ta cũng mua sắm Virus có thể ngăn chặn chương trình Trauma Team của ngươi tại Dogtown.”
“Ngươi biết Sandevistan nhanh đến mức nào không ?”
Nancy đờ đẫn lắc đầu.
“Nhanh đến mức Netrunner vừa upload Cyberware Malfunction, ta liền có thể nhét đồ vào sau gáy ngươi.”
“News 54 là hãng truyền thông lớn, coi trọng việc trao đổi lợi ích ở bất kỳ việc gì, dưới góc nhìn của ta thì giết chết kẻ có giá trị như ngươi vì một con giòi bọ đáng thương là rất không đáng, cho nên ––”
Nancy gật đầu.
“Ta sẽ viết bản tin ở đây.”
Lão đại Maelstrom kỳ quái hơi gật đầu, thậm chí có một chút phong thái quý ông, “Rất tốt, vậy thì theo như nhu cầu, chúng ta vẫn có thể tàn bạo, vẫn có thể là nơi sản xuất Cyberpsycho lớn nhất, nhưng… nói không chừng còn có nỗi khổ tâm riêng a ?”
“Ông ——”
Một tiếng tạp âm chói tai vang lên ở ngoài phòng riêng.
Có người nghe thấy liền đứng dậy mắng to, “Đám nhãi con này làm cái quái gì ở ngoài vậy ?”
“Ngôi sao nhạc Rock biểu diễn trực tiếp, loại có giá cả không hề thấp, hắn cũng hiểu chuyện như Nancy.”
Ngôi sao nhạc Rock ?
Mọi người không hiểu.
Nancy vừa định nói, đối phương liền nói tiếp: “Không tệ, là đồng đội cũ của ngươi, Kerry… Kerry · Eurodyne.”
…
-----------------
“Gu của Kerry vẫn tệ hại như vậy !”
Trước tấm gương mờ ảo, Rebecca lắc đầu trái phải, nhìn lớp trang điểm đậm chất Gothic trên mặt, kèm theo mỗi lần chớp mắt, lớp phấn dày như nhựa đường trên lông mi liền hiện ra.
Johnny khoanh tay ở phía sau chỉ biết cằn nhằn.
Rebecca hất mái tóc đuôi ngựa buộc gọn sang một bên, đây là tóc giả Lee chọn cho nàng, trên đó không có mùi lạ.
Rebecca hít một hơi thật sâu, giũ giũ áo khoác da rồi quay đầu nhìn Johnny.
Johnny ngược lại rất biết điều, “Hát xong anh em sẽ rút về –– Có lẽ tên Samurai máu lạnh kia sẽ không để chúng ta hát xong, nhưng không sao cả.”
Rebecca không nói thêm lời thừa thãi, nhét thuốc vào miệng.
Sau một hồi tối đen ––
Johnny ngồi trên bồn cầu cúi đầu xuống quan sát cánh tay bạc trắng hiện ra trên áo khoác da đinh tán, cổ họng chen ra âm thanh, “Trở về.”
Johnny đứng dậy đi ra ngoài tiện tay cầm lấy ly rượu bị kẻ say xỉn vứt trên bồn rửa mặt, chất lỏng màu nâu sẫm cùng với vị cay nồng nhanh chóng lan tỏa trên khóe miệng ––
“Đi thôi.”
Hai giọng nói chồng chéo dường như đang hoà tấu.
“Wow wow !”
“Suỵt ––”
Tiếng reo hò của đám đông, âm thanh huýt sáo chói tai, cảm giác chóng mặt quen thuộc, mọi thứ dường như đã trở lại 50 năm trước !
Johnny quay đầu nhìn sang bên cạnh, Kerry ôm đàn guitar đều sớm chuẩn bị xong xuôi gật đầu với mình một cái, ngay sau đó hắn nhìn ra KIA ở phía sau, Lee sẵn sàng chơi đàn bass trong tay, tay trống và tay chơi nhạc cụ tổng hợp cũng vào chỗ –– Mẹ nó còn đầy đủ hơn 50 năm trước!
“Kerry Kerry Kerry!”
Đừng coi thường sức mạnh của fan hâm mộ, dù cư dân bản địa thật sự ở Night City đều biết quận Watson là ổ rắn độc, nhưng không đi xem buổi biểu diễn gần như miễn phí thì đúng là rất uổng phí.
Johnny không cầm bất kỳ nhạc cụ nào, hắn chỉ có một khẩu súng từ 50 năm trước, Malorian.
“Làm cái gì vậy ?! Hóa ra là đẩy một nữ nhân tới làm ca sĩ chính ?!”
Thấy ban nhạc tiến vào vị trí, tiếng gào thét bất mãn của fan hâm mộ đứng gần sân khấu nhất ngay lập tức vang rõ mồn một trong màng nhĩ !
“Fuck ! Kerry, con mẹ nó ngươi trêu chúng ta đúng không ?”
“Còn hát được không ?”
Kerry có chút hoảng loạn, vô thức liếc nhìn Johnny.
Bóng người thấp bé cúi đầu, hắn vẫn nắm giữ khí chất trong ký ức, có lòng tin tuyệt đối thậm chí tự phụ với bản thân, đối phương đang cúi đầu chờ tiếng trống…
Lee cắn răng nhìn tên khốn đang kích động cảm xúc của những người xung quanh, Mendro lắc đầu ra hiệu nàng bình tĩnh.
Thay đổi như vậy tự nhiên cũng thu hút chú ý của Maelstrom –– đầu mục nhỏ của Maelstrom nằm trên lan can tầng 2 chửi bới một tiếng, “Đi, tìm người chui qua từ giữa sân khấu, hỏi xem thằng ngu này đang nghĩ gì.”
Hỗn loạn, nóng nực, còn có một tia ngưng tụ trước cơn bão.
Tiết tấu phập phồng đột nhiên vang lên, tiếng trống dồn dập nhanh chóng tiến về phía trước, bóng người thấp bé đang cúi đầu từ từ ngẩng lên, khuôn mặt không nhìn rõ trong bóng tối tựa hồ đang ngắm nhìn tất cả mọi người.
“Lost another day to pointless drudgery ( Lãng phí một ngày chỉ làm việc vô nghĩa ) ––”
Giọng hát lười biếng của thiếu nữ xen lẫn một hương vị hoàn toàn không thuộc về âm sắc này cứ thế xông thẳng vào màng nhĩ của mọi người, sàn nhảy thậm chí xuất hiện mồi hồi yên tĩnh.
Bài hát gay gắt nhất của ban nhạc Samurai chống lại cơ chế kiểm soát của công ty, 【The ballad of Buck Ravers 】
Khác với lời gợi ý vô hại có ballad trong tên gọi, trên thực tế nó đang buông những lời chửi rủa vô nhân tính tựa hồ sinh sôi từ trong chính máu thịt đối với công ty.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa biểu diễn trực tiếp và qua màn hình chính là, không khí tại chỗ có thể càng sôi động, cũng có thể bùng cháy bất cứ lúc nào !
“We are back !”
Tiếng hét của Kerry khiến đám đông đang ngay lập tức chuyển từ bất mãn sang kinh hỉ.
Thành viên Maelstrom vừa chen vào đám đông rất nhanh liền bị đẩy ra lần nữa.
Khí chất toát ra trong từng cử chỉ, từng nhịp điệu chuyển động, từng câu hát vang dội của thiếu nữ, khiến cho fan hâm mộ giờ đây chỉ có thể tìm lại hào quang quá khứ của ban nhạc Samurai qua từng đoạn băng phát lại tại các trạm bán hàng cấm như rơi vào cơn ảo giác.
“Fuck ! Mẹ nó đây là Johnny ?”
“Từ đâu ra ?”
Giọng nữ non nớt được lấp đầy hoàn hảo bởi chất giọng khàn khàn và lối hát đầy cảm xúc, Kerry hài lòng chỉ phụ trách phần hòa âm, một ngọn lửa ngay lập tức lan rộng trong khán phòng âm trầm và đầy khí độc này !
“Bullets piercing me ( Từng viên đạn xuyên qua ta )!”
Từng đoạn gào thét cao hơn đoạn trước vang vọng, hoàn toàn khác với cường độ bùng nổ của Black Metal, chỉ có khát khao tự do vì bị kìm nén đến tột cùng !
Bùm !
Tiếng ồn ào cuồn cuộn cơ hồ sắp hất tung cả mái nhà của khán phòng !
“Fuck ! Không chen vào được a lão đại!”
Khuôn mặt của thành viên lâu la Maelstrom tràn đầy bất đắc dĩ báo cáo tình hình lên trên, đầu mục đang phê thuốc thấy thế liền đẩy kẻ không biết tốt xấu này ra.
Âm thanh bùng nổ đột ngột cũng thu hút lực chú ý của nhân viên an ninh.
Hóng chuyện là bản năng của con người, đây là điều không thể tránh khỏi, đến nỗi bảo vệ phụ trách canh gác phòng riêng trên cầu thang cũng không nhịn được muốn vươn cổ xem.
Đương nhiên cũng có những kẻ không mấy hứng thú với Punk Rock, một vài thành viên Maelstrom đã phát hiện ra người mất tích ở phòng giám sát… Bọn hắn luồn lách giữa đám đông chen lấn, tìm kiếm tung tích của đồng bạn mất tích.
Mà ở phía sau họ, bóng người cao lớn cứ thế mà từ từ biến mất vào bóng tối.
Dòng người không ngừng đổ dồn về phía trước, chỉ trong 4 phút 28 giây, toàn bộ đám đông liền trở thành dã thú mất đi lý trí !
Sân khấu bị bao vây bởi cánh tay chi chít vươn ra, động tác đặt mic xuống của Johnny càng làm bầu không khí bùng nổ hơn ––
Mà vào lúc này.
Trong căn phòng riêng đang diễn ra giao dịch, tất cả mọi người cũng đang yên lặng lắng nghe, đầu mục không hứng thú thì mân mê ngón tay hoặc thỉnh thoảng cúi đầu thưởng thức thuốc an thần Cyberware.
“Đây là ai ?”
Nancy hoảng hốt đứng dậy.
Lâu la Maelstrom đứng cạnh ghế sofa giơ súng dí vào đầu Nancy.
“Cái gì ?”
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến lời chúc mừng của Kerry sau khi kết thúc bài hát.
“Samurai, chưa bao giờ chết đi.”
Tiếng reo hò của đám đông tiếp tục kéo dài.
Nancy liều mạng muốn nghe thêm, nàng không tin còn có người thứ hai trên thế giới này bắt chước khí chất của Johnny giống đến vậy.
“Bây giờ chúng ta đã đốt lên ngọn lửa này! Ở đây ? Hay ở đó ?”
“Tóm lại, Night City ! Chuẩn bị sẵn sàng bị đánh nổ chưa ?!”
Rầm rầm ––
Toàn bộ phòng riêng tựa hồ đang rung chuyển !
“Ai đang hát ở ngoài ?”
Đầu mục Maelstrom muốn xích lại gần hỏi để lý do cho biểu hiện cực kỳ bất thường này của Nancy.
Khi cánh cửa mở ra, còn có một vị khách không mời chen vào cùng với âm thanh chói tai bên ngoài.
Vỏ kiếm rơi xuống đất phát ra tiếng vang giòn tan, đôi mắt của nam nhân hiện lên trên lưỡi kiếm nằm ngang, tình huống đột ngột xảy ra thậm chí khiến mấy tên lão đại trong Maelstrom đều sửng sốt vài giây ––
“Nancy ?”
Giọng nói của nam nhân rất trầm, giống như một tảng đá ngàn năm không chứa tình cảm.
Nancy gật đầu theo bản năng.
Ngay sau đó, cơ thể của thành viên Maelstrom đang khống chế Nancy liền mềm nhũn, một vật tròn rất nhanh liền lăn thẳng xuống đất…
Phụt !
Tàn ảnh của Sandevistan ngay lập tức tràn đầy căn phòng, ánh mắt Suzuki hiện ra lạnh lẽo, bàn tay giả làm ra động tác túm lấy giữa không trung, sau đó cơ thể nhanh chóng di chuyển sang một bên –– Một vị đầu mục có giới tính nữ đang bị thuốc kích thích làm choáng váng vừa giơ súng lên, Suzuki đã túm lấy nàng rồi che chắn trước người như một con búp bê rách rưới.
Đùng đùng đùng !
Côn đồ Maelstrom di chuyển trái phải cũng tiếp cận ngay sau đó.
“Xem ra lũ rác rưởi nhà các ngươi thật sự mượn gió bẻ măng để vũ trang bản thân lên…”
Suzuki ngạc nhiên trước chất lượng Cyberware của bang phái, đồng thời cảm thấy Night City hiện tại mới có mấy phần thú vị.
Xoẹt ––
Cổ của vị đầu mục nữ giới kia bị Mantid Blade trên không trung nhanh chóng cắt đứt, lưỡi đao nhiệt mang đến mùi thịt cháy khét !
Suzuki cấp tốc né tránh sau khi thấy mình sắp bị cắt cổ vì làm ra động tác đâm xuyên cơ thể người phụ nữ kia, phần lưng đập mạnh vào cánh cửa an toàn dày cộp !!
Đùng !
Hắn còn chớp thời cơ vươn tay phá hủy hoàn toàn hệ thống điều khiển thông minh của khóa cửa…
“Điên rồi ?”
Đợi đến khi lão đại Maelstrom rảnh tay nhìn lại, trên ghế sofa đâu còn bóng dáng của Nancy.
Vị phóng viên rất có tiếng tăm của News 54 bị một bóng lưng cao lớn che khuất, ngoài cửa là tiếng reo hò mơ hồ và gào thét cao vút của Rock n' Roll.
Suzuki hơi khuỵu gối, nhấc Katana lên bằng hai tay.
Bây giờ…
Bài ca Johnny đang hát, chính là 《 Supreme》!
……
……
.
Bình luận truyện