Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)
Chương 593 : Sợ hãi
Người đăng: Gleovia
Ngày đăng: 11:55 11-01-2026
.
Chương 571: Sợ hãi
“Phần kiêu ngạo này là chẳng đáng một xu... Thử nghĩ mà xem, các người thực sự sở hữu được thứ gì sau từng ấy năm ? Bất quả chỉ là một đám không thể tự cung tự cấp, mang theo lá phổi cần không khí, nhưng lại nóng lòng muốn tách biệt bản thân với nhân loại dưới mặt đất mà thôi.”
“Mặt Trăng, Sao Hỏa, tất cả cơ sở hạ tầng trên quỹ đạo... Đều là bèo dạt mây trôi giữa biển cả, các ngươi không thoát khỏi xiềng xích đâu.”
Trong bóng tối là một người phụ nữ tóc tím cơ hồ không có lòng trắng mắt, nửa khuôn mặt của nàng tựa hồ bị che phủ bởi bóng đen từ dữ liệu, giống như ác mà bò ra từ Địa Ngục để dụ dỗ người giao dịch.
“Ta biết.”
Dù cho chịu tổn thất to lớn và phải tung ra lá bài tẩy vốn định dùng để bóp nghẹt cổ ESA sớm hơn dự kiến, nhưng giọng điệu lúc này của thủ lĩnh Highrider vẫn rất bình thản.
Hình ảnh giả lập của người phụ nữ trong internet tiến lại gần hơn một chút.
“Ngươi rất đặc biệt, ngươi dường như không cảm thấy tức giận hay — Không cam lòng vì điều đó.”
Thủ lĩnh Highrider chỉ khẽ đặt tay lên lưng ghế, trầm mặc quan sát thực thể trí tuệ có trạng thái tồn tại cực kỳ quái dị trong Cyberspace này, theo hắn thấy nên gọi đây là AI thì đúng hơn là “nàng”.
“Cho nên... ngươi là Song Bird hay là người của Night Corp ?”
Nam nhân hỏi với vẻ khó hiểu.
“Giao dịch công bằng được chứ ? Ngươi trả lời câu hỏi của ta, ta trả lời câu hỏi của ngươi.”
Người đàn ông thở dài, “Ngươi xem, lời đầu tiên là phê phán tình trạng sinh tồn quẫn bách của chúng ta, rồi lại hỏi vì sao ta không tức giận, ta còn gì để nói... Ta chế tạo một khẩu súng là để đề phòng sói dữ, nhưng lại phát hiện còn chưa kịp chờ sói đến thì nó đã nảy sinh vấn đề về mặt chất lượng.”
“Nói cách khác... Judgement Day căn bản không gánh vác nổi chức năng tiêu diệt tên kia, ESA... có lẽ vậy ? Nhưng ta sẽ không hao tâm tổn sức vì tưởng tượng khó mà thực hiện.”
Âm thanh từ hình ảnh giả lập đầu bên kia mờ đi vài lần như bị nhiễu, giọng nói mang chút đặc trưng của nam giới tựa hồ đã lấn át phần âm sắc của nữ giới.
“Ý tưởng đúng là vĩ đại, nhưng cục diện hiện giờ đã mất kiểm soát, bọn hắn muốn rời khỏi tầng khí quyển chỉ là vấn đề thời gian thôi — Ngoài ra ta không phải Song Bird, ta đại diện cho công ty Night Corp tới trao đổi với ngài.”
Thủ lĩnh Highrider không bày tỏ thái độ, “Cho nên ngươi căn bản không dám xuất hiện ở khu mạng dưới mặt đất, lá bài dự phòng của ngươi là gì ?”
“Tên kia chắc chắn đánh hơi được điều gì đó, ngươi nên tin tưởng vào trí tuệ của hắn.” Hình ảnh giả lập nói: “Phong tỏa khu mạng dưới mặt đất, thực hiện một đợt thanh tẩy triệt để đối với thế giới ngoại trừ các ngươi, chúng ta đã sắp đặt hoàn thiện cho kế hoạch này, có hàng ngàn hàng vạn chúng ta đi bố trí vô số mồi nhử.”
Night Corp dường như rất tự tin.
Thủ lĩnh Highrider không chút khách khí trực tiếp chọc thủng ảo tưởng còn không bằng bánh vẽ này —
“Trước tiên không đảm bảo liệu Black Wall có ảnh hưởng đến khu mạng LEO và Mặt Trăng hay không, chỉ tính riêng tên kia thôi, ta thấy rất khó có thứ gì sánh ngang được với đối phương... Ta thậm chí đều đang hoài nghi hắn có thể nhìn thấu tương lai.”
Thủ lĩnh Highrider nói như vậy.
Tuy nhiên thực thể trí tuệ đại biểu cho Night Corp lại hiếm thấy tỏ ra im lặng sau khi nghe thấy.
Vẻ mặt như cười như không cười trên mặt thủ lĩnh Highrider dần trở nên nghiêm túc, “Trời ạ... Ngươi đang đùa đấy à ?”
Night Corp thản nhiên thừa nhận tính hợp lý của câu nói này, “Sau khi trải qua thất bại đầu tiên mà không kịp trở tay, chúng ta liền dốc toàn lực đi chắp vá một thứ, như lời ngươi nói, chính là loại AI có chức năng dự đoán xu hướng — Mohamed thân mến, ta không thể từ bỏ suy nghĩ này.”
“Một người khi đưa ra bất kỳ lựa chọn nào, kể cả lối tư duy và phương thức giải quyết có không nhất quán với hành động hiện tại thì vẫn hợp lý với logic có dấu vết để lần theo.”
“Nhưng hắn lại có phong cách ứng phó khiến địch nhân dù thế nào cũng không chống đỡ nổi, thậm chí dưới trường hợp không nắm giữ nguồn thông tin, hắn sẽ chủ động lấp đầy mắt xích yếu kém như thể biết trước mọi việc, vì sao hắn lại xuất hiện ở Night City với đầy vẻ tự tin khi mạng lưới Châu Âu bị phong tỏa ?”
“Ngươi có từng nghĩ tới vấn đề này bao giờ chưa —”
“ESA, ngươi và cả lũ người đáng thương ở Arasaka chẳng phải đều vì dữ liệu, Relic, và một lão già tuy là AI nhưng lại bị người ta coi như phụ thân thực sự đó sao.”
Việc đến nước này, tin tức trong lời nói đã rất rõ ràng.
Hành động vây quét Lin vốn nên thuận lợi, nhưng ở một ít vấn đề, thủ đoạn phản ứng của Lin vượt ra khỏi phạm vi thuộc tính của loài người.
Thần sắc của thủ lĩnh Highrider có vài phần quái dị khi nghe nói mục đích của phe Arasaka Hanako là để AI sống lại.
“Nghe nói ngươi gửi dữ liệu thí nghiệm của Relic về ?”
Night Corp hỏi thăm.
Thủ lĩnh Highrider nhìn “người bạn” trong Cyberspace của mình với vẻ mặt bình thường, “Đúng vậy, hy sinh phần lớn nhân viên tình báo của chúng ta dưới mặt đất, bọn họ đáng lẽ phải được tận hưởng cuộc sống ưu việt trên vũ trụ, bây giờ tất cả đều chết ở đó một cách không minh bạch — Thứ đó đương nhiên là thẻ đánh bạc, dù không có Yorinobu, ta tin tưởng Hanako cũng sẽ đưa ra giá cả hợp lý.”
Thủ lĩnh Highrider không hề che giấu, hắn cứ thế nhìn vật phẩm lẽ ra phải bị đám thuộc hạ và đặc công của Arasaka Yorinobu truy đuổi ráo riết dưới mặt đất tại vài giờ trước.
Hình ảnh giả lập của Night Corp dường như đang cười lạnh.
“Soul Killer, Relic, ngươi định gạt ESA đang bận chùi đít sang một bên để nẫng tay trên tất cả đúng không ?”
Khuôn mặt của thủ lĩnh Highrider lần đầu tiên xuất hiện vẻ không vui và chán ghét.
“Lũ quan liêu hủ bại, giấu đuôi làm đà điểu, bọn chúng luôn như vậy, chúng ta có năng lực nhấc lên làn sóng phản kháng mới.”
Thủ lĩnh Highrider mân mê thiết bị lưu trữ dữ liệu, đưa nó cho robot hỗ trợ bên cạnh, người máy lập tức bưng đồ về phía thông đạo từ căn phòng giống như nơi để tế lễ cho tôn giáo.
“Điều ta tán thưởng nhất ở đối tác như ngươi chỉ có một, điểm đó của ngươi rất giống Night Corp chúng ta.”
Giọng nói của Night Corp rất nhẹ nhàng.
“Chúng ta không hề sợ hãi trước biến đổi của tương lai.”
……
-----------------
Có người không sợ, tự nhiên cũng có kẻ sợ hãi.
Chuyển ánh mắt tới trạm không gian hạch tâm của Arasaka nằm trên quỹ đạo dày đặc vệ tinh và rác vũ trụ, đang quay quanh Trái Đất với tốc độ cực nhanh, bầu không khí nơi đây bây giờ đã rơi vào lạnh lẽo thấu xương triệt để.
Vệ tinh này có thể duy trì sinh hoạt cho 300 đến 1000 người, nhưng hôm nay ngay cả khi tiến vào khu giải trí thì cũng không ai dám nói to, bọn họ chỉ có thể nhìn nhân viên an ninh ôm vũ khí rồi nhỏ giọng trao đổi điều gì đó.
Phần lớn đều là lời đồn đại thất thiệt, nhưng chỉ có một việc là thật: Hành động dưới mặt đất đã thất bại.
Áp suất thấp kéo dài khiến cho thành viên “lang thang” xa rời thổ địa của Arasaka ngày càng trở nên bất an và nôn nóng —
Trạm không gian chật hẹp giống như lồng giam, khiến người ta không thở nổi.
Mà binh sĩ trấn giữ phòng điều khiển chính và cổng thang máy xuất hiện ở đây chỉ có một mục đích duy nhất: Trấn áp bạo loạn.
“Hắc, còn tốt chứ ?”
Người phụ nữ mặc bộ đồ không gian trắng tinh khiết đặt ly cà phê bốc khói lên bàn trà.
Nam nhân dang rộng hai chân giống như gà chọi bại trận, vò đầu bứt tai với mái tóc rối bời, bắp đùi không ngừng rung lên để giải tỏa áp lực, ly cà phê thơm nồng dưới góc nhìn của hắn thì chẳng khác gì máu tươi đặc quánh.
“Julie, mẹ nó tất cả đều hỏng bét hết rồi ! Là tất cả — Ách, Fuck, ta nói những thứ này với ngươi để làm gì...”
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn thoáng qua binh sĩ đang nhìn chằm chằm đám người với ánh mắt bất thiện ở đằng xa, đáp lại đồng bạn bằng giọng nói run rẩy và kìm nén.
“Ngươi cần phải giải tỏa mức độ Hormone căng thẳng một chút.”
“Ví dụ như... ta ?”
Ngón tay của nàng lướt nhẹ trên bả vai người đàn ông.
Biểu cảm của nam nhân có chút ngỡ ngàng, tựa hồ quá kinh ngạc trước hành động của đối phương, hắn lắc đầu từ chối: “Không Julie, ta không đùa với ngươi đâu.”
Hắn như sực nhớ ra điều gì đó, “Người mà chúng ta tung ra dưới mặt đất đều chết sạch ! Thông tin bị rò rỉ mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, Osaka, Night City, Warsaw — Ách, chết tiệt !”
Người phụ nữ bị lời từ chối vừa rồi và trạng thái quá nhạy cảm của nam nhân làm cho hoảng sợ... Nàng có thể cảm nhận được luồng khí tức mang tên sợ hãi này, nhưng nàng chỉ là nhân viên bảo trì hậu cần của trạm không gian, hoàn toàn không biết gì cả đối với hành động mà Arasaka làm dưới mặt đất.
“Đối phương là công ty sao ?”
Julie nếu biết chỉ là một câu hỏi liền sẽ khiến người đàn ông trước mặt mất mạng, thì có đánh chết nàng cũng sẽ không hỏi.
“Không...”
Ánh mắt nam nhân trống rỗng.
Hắn vội vàng quay đầu nhìn Julie bên cạnh, tay cầm một con Chip, không nói hai lời nhét vào tay nữ nhân.
“Hắn chỉ là một người hoặc là thứ tương tự với AI, tóm lại chúng ta bị phản công đánh tới cửa chỉ là vấn đề thời gian, cầm chắc thứ bên trong, cứ coi như là... vì ta.”
Người phụ nữ nghi hoặc nhìn Chip nằm im trong lòng bàn tay mình, “Bên trong là gì ? Thông tin về... tên địch nhân mạnh mẽ kia ? Hay là dữ liệu tuyệt mật ?”
Người đàn ông hoảng loạn và khẩn thiết nắm lấy tay nữ nhân, “Cầm chắc nó, cầu xin ngươi, thứ bên trong chỉ được bán chứ không được xem... Đừng để bất kỳ ai nhìn thấy, nếu không có gì bất ngờ thì tối nay sẽ có chuyến bay chở nhu yếu phẩm trung chuyển từ căn cứ Michelangelo trên Mặt Trăng, hãy đi chuyến đó ! Đừng quay lại nữa, thứ bên trong có thể bảo vệ ngươi —”
Lời nói đột ngột dừng lại, nam nhân giống như bị rắn độc cắn lên người, nhìn chằm chằm vào sau lưng người phụ nữ.
Khoảnh khắc nữ nhân quay đầu lại thì cũng giống như bị sét đánh, vội vàng cúi đầu xuống.
Ba tên đặc công để kiểu tóc búi Samurai bao vây ghế sofa, hai trước, một sau.
“Jason ?”
Trên mặt đặc công nở một nụ cười lạnh, “Ngươi đã truy cập thứ gì trên máy chủ dữ liệu trung tâm ở 15 phút trước ?”
“Không... không có gì.”
Người đàn ông hơi lùi lại.
Nhân viên trạm không gian nghỉ ngơi gần đó vội vàng đứng dậy giống như tránh tà, phòng nghỉ rộng lớn cấp tốc không còn một bóng người.
Đặc công cầm vũ khí bằng hai tay đặt ở trước người, lập tức nhìn chằm chằm vào người phụ nữ gần mình nhất bởi vì nghe thấy câu trả lời như dự đoán, toàn thân nàng đang run rẩy nhẹ, đầu gần như vùi vào ngực.
“Không có gì ? Ta còn tưởng rằng ngươi là người thông minh đâu, đổi chỗ khác để chúng ta nói chuyện tiếp a.”
Nghe thấy cách nói “đổi chỗ khác”, vẻ sợ hãi trên mặt nam nhân dần bị thay thế bởi tuyệt vọng.
Dưới động tác ra hiệu của đặc công cầm đầu, hai tên đặc công còn lại liền đặt tay lên hông muốn nhấc nam nhân dậy —
Nào ngờ người đàn ông không định bó tay chịu trói.
Khi hắn nhìn thấy cánh tay giả trên vai người phụ nữ, biểu lộ liền giãn ra vài phần...
“Ta đã truy cập vào dữ liệu không nằm trong quyền hạn, chỉ có vậy thôi.”
Người đàn ông khai ra.
Đặc công gật đầu, xem ra là rất hài lòng.
“Rất tốt, mang đi a.”
Người phụ nữ nghe thấy tiếng bước chân lưa thưa, nức nở nắm chặt Chip trong tay, thật lâu sau mới lau khô nước mắt, có lẽ vì dùng quá sức, Chip như khảm vào trong da thịt...
“Julie nữ sĩ ?”
Kẻ giống như rắn độc kia vẫn còn đó.
Nàng lảo đảo suýt ngã xuống đất, đặc công cầm đầu đưa tay đỡ lấy nàng, “Chờ đợi nữ sĩ giải tỏa cảm xúc, đó là chuẩn mực của quý ông.”
Đặc công ngồi xổm xuống nhìn Julie run như cầy sấy, “Hắn nói gì với ngươi ? Ta khuyên ngươi nên khai báo thành thật... Bây giờ hắn có khả năng cao đã nằm trong đống rác trên quỹ đạo rồi, trôi dạt tung bay... đông cứng thành một khối băng.”
Ánh mắt đặc công như chim ưng quét lên quét xuống trên người người phụ nữ.
“Đứng lên, khám người.”
Người phụ nữ ngoan ngoãn đứng dậy, chỉ là hai chân bủn rủn gần như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Đặc công cắm dây kết nối trên cổ tay vào cổ Julie, không bỏ sót bất kỳ dữ liệu nào, bộ đồ trạm không gian không có túi chứa đồ, cho nên đặc công chỉ rà quét bằng thiết bị laser có độ chính xác cao từ trên đỉnh đầu xuống sau khi tra đọc dữ liệu xong.
Nữ nhân dang rộng hai cánh tay, lòng bàn tay hơi hướng về phía sau, ánh mắt không tự chủ liếc về phía đó khi đặc công không chú ý, mắt thấy tia laser ngày càng gần —
“Hắn nói... chúng ta thua.”
Nữ nhân giống như người Ý, các ngón tay sẽ chụm lại vào nhau rồi chỉ vào mình khi nôn nóng, “Thề với Chúa, ta không nói với bất kỳ ai khác.”
Máy quét trong tay đặc công từ từ hạ xuống dưới ánh mắt mong chờ của người phụ nữ, “Quý cô Julie, người thông minh luôn sống lâu, hy vọng ngươi nhớ kỹ lời mình nói.”
Ngay khi đặc công định quay người rời đi, Julie lại hỏi dồn giống như muốn tìm đường chết: “Vậy nên chúng ta thực sự thua sao...?”
Đặc công không hề quay đầu lại, “Không biết, ta cũng không muốn biết... nơi này không thể loạn, ta chỉ làm việc trong phận sự của mình.”
“Ngươi đang sợ hãi.”
Julie run rẩy lẩm bẩm.
Đặc công chỉ khựng lại tại chỗ một chút, rồi rời đi mà không hề nói gì thêm.
……
“Đều xử lý xong rồi chứ?”
Đặc công bên cạnh Hanako tiến lại gần thì thầm điều gì đó, Hanako lạnh lùng hỏi một câu.
Đặc công gật đầu, Hanako phẩy nhẹ cánh tay giả quý giá của ra sau, đặc công trực tiếp rời đi.
Đợi sau khi đặc công rời đi, Michiko đang cúi đầu xem dữ liệu đằng xa mới mắng một tiếng, “Một lũ phế vật chỉ biết làm hỏng việc !”
Hanako quay lưng về phía Michiko, biểu cảm trên mặt là một thoáng không đành lòng và nghi hoặc.
Phụ thân... gửi thư tới.
Michiko đứng sau thấy cô cô mình mãi không bày tỏ thái độ về lời đồn thổi trong trạm không gian, lúc này mới tò mò tiến lại gần.
Hanako thoát khỏi trạng thái ngây người, đóng nội dung thông tin mà Saburo gửi ra từ Mikoshi, khẽ thở dài một tiếng.
Michiko không chú ý đến những điều này, chỉ cho rằng Hanako đang cảm thấy tự trách vì hành động thất bại.
“Cô cô... đã làm tốt lắm rồi, chúng ta lấy được dữ liệu của Relic, chắc chắn có cách khác để lấy được cơ thể của Yorinobu, kế hoạch nhân bản của chúng ta chưa từng dừng lại một khắc nào, Arasaka-sama nhất định có thể trở về.”
Nàng đang an ủi người thân mà mình đã nhận định.
“Ngươi cũng lạc quan giống như cha của ngươi vậy, có đôi khi hắn thậm chí còn giống như người NUSA... Có lẽ đó là lý do hắn cưới mẹ ngươi chăng.”
Ánh mắt hồi tưởng của Hanako dần thu lại, khuôn mặt treo nụ cười giả tạo quan sát Michiko có thần sắc căng thẳng ở ngay sát bên cạnh.
“Cô cô... còn nhớ rõ dáng vẻ của cha cháu sao ?”
Michiko muốn tạm thời gạt bỏ những chuyện làm cho người lo lắng kia, ký ức đẹp đẽ luôn khiến người ta có thể thoát khỏi hiện trạng sợ hãi, nàng tin tưởng sâu sắc vào điều đó.
“Nhớ không rõ lắm, nhưng đều có thể nhớ lại mỗi khi nhìn thấy ngươi.”
Thật hiếm thấy, Hanako đưa tay chạm vào gò má mịn màng của Michiko, “Người yêu của ngươi dạo này thế nào ?”
Michiko cười nói: “Làm việc hắn am hiểu nhất ở trên Mặt Trăng, truy tìm manh mối, tiếp tục sự nghiệp thám tử của mình — Cô cô cũng biết hắn đã bỏ ra rất nhiều công sức cho Danger Gal mà.”
Hiện trạng quá làm cho người lo lắng mang lại rất nhiều chỗ xấu, ví dụ như bọn họ chỉ cần nói đến bất kỳ chủ đề nào liên quan đến tương lai, thì đều sẽ nghĩ đến tên địch nhân đã hủy hoại tất cả kia.
“Làm việc mình giỏi là tốt rồi.”
Hanako mỉm cười buông tay xuống.
Nàng tựa hồ đang mở lòng...
“Quá nhiều người không hiểu vì sao ta lại đi lên con đường này, bọn họ đều nói ta là kẻ điên, là con quái vật do giáo dục gia đình nuôi dưỡng ra... Ngươi cũng từng nghe thấy lời tương tự, đúng không?”
Michiko vội vàng phủ nhận.
“Thế cục phức tạp như này... Cháu nghĩ chắc hẳn chỉ có kỳ thủ như Arasaka-sama mới có thể xoay chuyển được, chúng ta làm như vậy bởi vì tin tưởng ngài ấy, cô cũng nghĩ như thế sao ?”
Hanako lắc đầu.
“Nhà.”
Từ ngữ đơn giản khiến Michiko không hiểu ra sao.
“Ngươi là đứa trẻ có bản lĩnh, dựa vào những người cũ mà anh cả Kei lưu lại, đàm phán với chính trị gia cấp cao nhất ở NUSA, ngươi là cầu sống, phải dốc hết toàn lực để gia tộc Arasaka chấp nhận ngươi.”
“Ta chỉ muốn cái nhà này đừng tan rã thêm nữa, anh trai ta trở thành vật chứa để phụ thân sống lại, bọn họ đều là người ta kính yêu nhất, bọn họ đều ở đây, nhà cũng ở đây.”
“Phụ thân chú trọng gia đình, ông ấy sở dĩ bị thương là vì hết lần này đến lần khác từng nương tay trước người anh trai ngu muội kia của ta, từ góc độ này tới nói, ta từng muốn trừng phạt Oni-sama.”
Có lẽ là lần đầu tiên nghe thấy cách nói này, Michiko không khỏi ngẩn ra một chút.
Như vậy... còn được tính là nhà sao ?
Thế giới này phân chia giai cấp quá rõ ràng, kẻ thao túng quyền lực, người điều khiển tiền bạc, nghệ sĩ lánh đời và cả đám người vật lộn trên lằn ranh khổ cực, nhưng bọn họ đều sẽ không ôm ý định từ bỏ tài nguyên mà bản thân đang nắm giữ.
Nhưng người phụ nữ trước mắt dường như thực sự định làm như vậy.
Tất cả đều là đồ vật không quan trọng, nàng chỉ cần khái niệm gia đình trừu tượng đó.
“Arasaka Michiko.”
Hanako đột nhiên gọi tên đầy đủ của đứa con gái duy nhất mà anh cả lưu lại trên thế gian sau một hồi im lặng dài lâu.
“Ngươi có biết việc phụ thân đặt cho ngươi cái tên này và trao cho ngươi cơ hội quay lại gia tộc Arasaka có ý nghĩa như thế nào không...”
Không tự chủ được.
Trong lòng Michiko tựa hồ có thêm vài phần gọi là sợ hãi, nàng dự cảm chủ đề dường như đang tiến về phía không thể kiểm soát.
“Ý của cô là...”
Michiko thử thăm dò, “Thử thách của chúng ta sẽ lớn hơn ?”
Mí mắt Hanako sụp xuống.
“Không, chúng ta sẽ dùng hy vọng làm thẻ đặt cược cho một canh bạc lớn, vứt bỏ nỗi sợ hãi khi có thể phải đối mặt với cục diện trắng tay.”
“Michiko, phụ thân hiện giờ rất khó lấy được cơ thể của Yorinobu.”
“Lin là kẻ chủ mưu đứng sau màn không thể giết chết, con đường này đã đi vào ngõ cụt.”
Tuy nhiên Michiko dường như định kiên trì sự lạc quan đến cùng, mà không biết rằng cô cô lúc này đang cân nhắc một ý tưởng còn khủng khiếp hơn.
“Chúng ta lấy được dữ liệu Relic ! Chỉ cần thêm một chút thời gian...”
Hanako lắc đầu, khiến Michiko không thể thốt ra lời nói trong miệng được nữa.
“Michiko, trên người ngươi chảy xuôi dòng máu của Arasaka.”
Hanako nói như vậy.
Cơ thể Michiko giống như bị sét đánh, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch —
“Cô cô đang nói đùa, đúng không ?”
“Arasaka Hanako !”
Tất cả tôn xưng và quy củ đều không đáng giá nhắc tới trước nỗi sợ hãi tuyệt đối, nàng liên tục lùi về sau, chỉ là... Michiko đã không còn đường lui nào khác.
Arasaka Hanako tựa hồ không định nhìn cô nương đang hoảng sợ này tiếp.
“Muốn thành tựu sự nghiệp, vậy không thể không làm những việc này.”
Bàn tay Hanako lật lại, con Chip đỏ rực như ánh trăng nằm im trong tay nàng.
Trong con mắt trợn to của Michiko, Hanako mặt không biểu tình gằn từng chữ một: “Chúng ta vĩnh viễn là người một nhà.”
……
……
.
Bình luận truyện