Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 632 : Tình yêu bất tận

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 14:22 18-03-2026

.
Chương 610: Tình yêu bất tận Mặt trăng. Giấc mơ hỗn độn kéo dài tựa hồ không bao giờ kết thúc, lúc duy nhất có tri giác là khi Johnny một mực gọi tên mình, nhưng Rebecca không thể làm ra bất kỳ đáp lại nào, chỉ có thể một lần nữa chìm sâu vào trong vùng hỗn loạn của ý thức vô biên... “Khụ khụ khụ...” Tiếng ho dữ dội vang lên. Rebecca cúi đầu nhìn bàn tay, một lớp ảo ảnh màu bạc trắng của Cyberware bao phủ bên ngoài làn da, đây không phải là trang bị cao cấp nào đó, mà là một loại ảo giác... Chủ nhân ban đầu của cơ thể này đã rất khó bảo trì vị trí dẫn đầu trong ý thức. “Rebecca.” “Rebecca” với giọng nói hơi trầm ngồi dậy, nội tâm phức tạp không thôi khi nhìn sang thuốc Omega Blocker ở bên cạnh giường. Tích tắc —— Cánh cửa tự động mở ra, nhưng Rebecca chỉ ngồi im trên giường bệnh mà không quan tâm đến đối phương, biểu tượng trên ngực của nữ nhân đi tới thuộc về bộ phận y tế của Kang Tao, từ trong quá trình tiếp xúc gần đây, nàng cũng có thể tính là người quen cũ của Silverhand... “Ngươi là...?” Nữ nhân dò hỏi một câu. Johnny muốn đưa tay lấy điếu thuốc ra, “Không phải nàng... Mặt khác, nơi chết tiệt của các ngươi có thuốc lá không ? Mẹ nó ta sắp nhịn không nổi nữa rồi...” Nữ nhân nhún vai tựa hồ không cảm thấy bất ngờ trước câu trả lời này... Mà là đặt khay thuốc và dụng cụ trong tay lên tủ đầu giường một cách nhẹ nhàng, sau đó liền lấy gói thuốc lá từ trong túi ra cho Silverhand... “Fuck...” Silverhand hiển nhiên cho rằng hành vi khóc lóc như trẻ con đòi kẹo của mình sẽ không có tác dụng gì, nhưng hắn vạn lần không tới bác sĩ lại thuận theo, từ góc độ khách quan mà nói... Đây có thể tính là một loại đồng cảm ? Silverhand nhìn chằm chằm điếu thuốc, cuối cùng vẫn cầm lấy. Hắn có quá nhiều điều không thể đem ra san sẻ với bất kỳ ai, cho nên hút thuốc chính là cách duy nhất để giải tỏa nỗi buồn trong lòng mà Silverhand nghĩ ra được, hắn ngược lại rất muốn cô nương lắm mồm kia có thể tỉnh táo thêm một thời gian, ít nhất còn có người tới đấu võ mồm với mình —— Dù sao thì cũng tốt hơn loại yên tĩnh này. “Là bất an ? Hay là đau buồn ?” Nữ nhân không bận tâm mấy về mùi thuốc lá, mà lấy ra một ly rượu Gin được che đậy dưới dụng cụ rồi đưa cho Silverhand. Silverhand cười nhạo, “Đây xem như là ly rượu cuối cùng trước khi lên đài hành hình sao ? Đám người Trung Quốc các ngươi thật đúng là ——” “Ngươi muốn nói là hạng đạo đức giả sao ? Không, Johnny.” Ánh mắt của nữ nhân tựa hồ luôn mang theo vẻ xa cách và lãnh đạm, phảng phất không có gì có thể khiến cảm xúc của nàng sinh ra dao động, “Chúng ta không tới để thương lượng hay ép buộc ngươi phải nhường cơ thể ra, trong trường hợp không có bất kỳ biến số nào... Cơ thể này chung quy là thuộc về ngươi, trừ khi ngươi hoặc là nàng lựa chọn từ bỏ.” Johnny đổi một tư thế thoải mái rồi tựa vào đầu giường, dường như vẫn là Rockerboy mặc quần da cũ, lắc lư giày da một cách lêu lổng. Hắn không nói gì thêm, chỉ im lặng hút hết điếu thuốc này. “Không còn cách nào khác sao ?” Johnny luôn cảm thấy Alt có biện pháp, nàng là một vị Netrunner thiên tài —— Bác sĩ đưa gạt tàn thuốc qua, “Ta biết ý tứ của ngươi, vẫn còn nghĩ đến Alt sao ? Đội ngũ kỹ thuật của chúng ta đã xác minh ở gần nhất, quả thực có thể xem xét để cho Alt rót Mikoshi vào rồi tiến hành phân tách thần kinh của hai ngươi, nói cách khác tính khả thi của kỹ thuật này đúng là tồn tại, nhưng...” Ánh mắt Johnny giống như sống lại, vội vàng nhìn về phía bác sĩ. “Đã bị phủ quyết.” Johnny lẩm bẩm chửi rủa, “Chó công ty chết tiệt.” Bác sĩ coi đây là lời trút giận của cậu thanh niên cấp tiến này, “Không phải tầng quản lý của Kang Tao, mà là người ngươi rất quen thuộc... Lin.” Johnny sửng sốt một lúc lâu, hắn dường như không thể hiểu vì sao lại là Lin... Kỹ thuật mạng của đối phương tựa hồ còn mạnh hơn Alt rất nhiều, hắn không có lý do gì để phủ quyết mới đúng —— Dù sao đây cũng là người sẽ bảo vệ Rebecca đến cùng. Mặt khác tên này không phải đã chết rồi sao ? “Từ góc độ bác sĩ chuyên nghiệp mà nói thì chúng ta sẽ không từ bỏ bất kỳ phương pháp cứu chữa bệnh nhân nào, nhưng Lin đã nói đây không phải là thủ đoạn mà Mikoshi có thể thực hiện được, đồng thời ban quản lý lại rất quan tâm đến ý kiến của đối phương. Ngoài ra đội ngũ kỹ thuật của Kang Tao đã cứu hắn trở về, ước chừng đợi một lát nữa là sẽ đến gặp ngươi.” “Ta ?” Johnny trong lúc nhất thời không biết phải đối mặt với người này như thế nào. Về tình về lý, việc mà đối phương làm ra chính là điều mà mình muốn làm bấy lâu nay... Không tiếc bất cứ giá nào đi đối phó với công ty, hơn nữa còn có thể thi hành và khống chế cục diện một cách có hệ thống; nhưng hắn thật giống như biết điều gì đó, phảng phất một số chuyện hoàn toàn nằm trong dự đoán của hắn. Có lẽ là một số thay đổi về mặt trực giác do Relic mang lại ? “Đúng vậy, cho nên ta mới đến xem tình hình của các ngươi.” Bác sĩ thu dọn dụng cụ theo trình tự, Johnny ngoan ngoãn nằm trên giường nhìn trần nhà, không biết bao lâu sau thì mới nói với bác sĩ đang kiên nhẫn thu dọn dụng cụ bên cạnh: Có thể tăng thêm liều dùng của Omega Blocker không ?” Johnny cảm thấy động tác trên tay bác sĩ hơi dừng lại một chút. “Tăng thêm liều lượng sẽ gây tổn hại vượt quá ngưỡng giới hạn cho cơ thể.” Bác sĩ nói xong liền rời khỏi phòng mà không quay đầu lại, Johnny thấy thế liền giữ nguyên tư thế nằm trên giường bệnh cho đến khi một tiếng bước chân xuất hiện bên cạnh. Một đôi mắt chứa đựng quá nhiều thứ lại rõ ràng không thuộc về người trẻ tuổi đang nhìn chằm chằm hắn. Johnny ngồi dậy, hắn cũng đang quan sát tên này một cách tỉ mỉ... Phải là người có bản lĩnh thế nào mới có thể khiến cho Alt ở trong Cyberspace nghe lời răm rắp ? “Khốn nạn, ta thật sự không muốn gặp lại ngươi.” Cyberware trên người Lin không phải là mặt hàng có phong cách bạo lực, ngược lại nó rất phù hợp với tính công thái học, đặc biệt là khi kết hợp với làn da cơ sở có màu đen ở bên cổ thì liền giống như vũ khí lạnh sắc bén được giấu trong vỏ kiếm. Johnny nhìn lên trần nhà, “Hừ hừ... Quá nhiều người không muốn gặp ta, nhưng không có cách nào, ta luôn có thể sống sót theo cách không được người khác mong đợi —— Mạng chó cứng rắn nhất, không phải Chúa phù hộ.” Lâm Dược thở dài. Hắn vừa vào cửa liền biết đó là Silverhand. Tiềm thức của con người kiểu gì cũng sẽ ghi lại một số biểu cảm vi mô và thói quen của người mà mình quan tâm, điều này dẫn đến dù cho xác ngoài giống hệt nhau, hắn chung quy là có thể cảm nhận ra một tia khác biệt. “Ta sẽ để nàng ra ngoài, ngươi cố gắng chịu đựng một chút.” Johnny nghe xong còn chưa kịp ngạc nhiên —— Cơn đau khổng lồ liền ập đến ! Cảm giác giống như linh hồn bị cướp bóc sạch sẽ, Johnny cảm thấy bản thân tựa hồ đang rơi vào hư vô... Johnny phảng phất bị đá ra khỏi cơ thể bằng cách thô bạo nhất, trở thành người thứ ba đứng ngoài quan sát; nam nhân trẻ tuổi ngồi trên chiếc ghế cạnh giường có ánh mắt sâu thẳm như biển cả, còn cô nương mở mắt trên giường bệnh thì giống như thể xác mất đi linh hồn, nhìn chằm chằm lên trần nhà bằng ánh nhìn ngây dại. Mỗi một giây tựa hồ đều là tra tấn, nội tâm Johnny không hiểu vì sao lại xuất hiện cảm giác trống rỗng và bất lực. Cuối cùng cô nương kia chớp mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh như thể vừa ngủ dậy, đầu tiên là giơ ngón giữa lên vì nhìn thấy Johnny, nhưng khi nàng quay đầu nhìn sang bên cạnh thì lại ngây người. Xoa xoa mắt, xác nhận lại lần nữa. “Oh My God !” Rebecca trực tiếp lao vào lòng đối phương. “Chào mừng trở lại, đồ khốn nạn.” Rebecca khẽ ngửi mùi thuốc lá thoang thoảng ở chóp mũi, không biết vì sao nàng lại cảm thấy đầu óc hơi choáng váng... Nếu đây là thế giới sau khi Relic phát huy tác dụng hoàn toàn, vậy tựa hồ cũng không quá tệ a, ít nhất có thể nhìn thấy tên khốn này mỗi ngày. Lâm Dược giơ tay xoa xoa cái đầu lông xù trong ngực mình. “Ngươi vẫn chưa chết Rebecca.” Rebecca cũng không chịu dời đầu ra khỏi lồng ngực người mình thích, chỉ lẩm bẩm, âm thanh có chút khàn khàn. “Ta là loại nhát gan đó sao ?” Lâm Dược bất đắc dĩ tùy ý để nàng phát tiết cảm xúc, đương nhiên hắn cũng không rảnh rỗi, thành thạo cắm dây kết nối ở cổ tay vào BCI của Rebecca để tra đọc dữ liệu trên đó... Ít nhất cho đến hiện tại, tín hiệu thần kinh trong đầu Rebecca đã rối loạn thành một mớ hỗn độn, não bộ đã sớm bị vật chất sinh học của Relic bao phủ lên, không bao lâu nữa, nó liền sẽ trở thành bộ não mới. Bất quá Lâm Dược đã có cách giải quyết. Chiến tranh hiện giờ bùng nổ ở khắp mọi nơi dưới mặt đất, cơ hội xâm nhập vào Washington xuất hiện càng nhiều hơn bình thường, V và Từ Như Quân đang tìm biện pháp cầm về bản nguyên mẫu của Nanobot phẫu thuật theo ý hắn, đánh đổi duy nhất là Rebecca cần chuẩn bị tốt tinh thần làm người bình thường. Không có Cyberware, không có BCI với đủ loại chức năng phức tạp, thậm chí cổ tay còn có thể gãy khi bắn nhau vì uy lực của nòng súng quá lớn. Điều duy nhất cần giải quyết liền là Johnny Silverhand. Cho nên... Điều mỉa mai nhất hiện giờ chính là: Số phận của kẻ từng bỏ ra cả tính mạng để chống đối công ty như Johnny lại được định sẵn là phải bị hy sinh, Lâm Dược trong lúc vô hình đã trở thành kẻ quyết định vận mệnh của người khác, nhưng Lâm Dược không muốn đặt lòng đồng cảm vào nơi này... Hắn chỉ cần cô nương tên là Rebecca sống khỏe mạnh tiếp. “Ngươi đại khái biết ta có ý gì a.” Lâm Dược mở miệng. Johnny khoanh tay tựa vào bức tường cạnh giường bệnh, hắn gật đầu như thể ngầm thừa nhận. Dưới góc nhìn của Lâm Dược, đây là bài trắc nghiệm rất đơn giản chỉ có một đáp án, nhưng đối với hai người từng trải qua rất nhiều chuyện như bọn họ, đây lại là hai chọn một vô cùng tàn nhẫn. Rebecca ngẩng đầu lên khi nghe thấy lời này, đầu tiên là nhìn Johnny, tiếp đó là nhìn Lin. Là thông báo. Lâm Dược chỉ giơ tay, Johnny phát ra một tiếng lẩm bẩm đầy nghi ngờ, sau đó liền bị cưỡng chế offline. Nhanh đến mức ngay cả Rebecca cũng không kịp phản ứng... “Ngươi vừa làm gì ?” Rebecca hỏi câu này theo bản năng, nhưng lập tức lại cảm thấy không ổn, thế là liền nhảy trở lại bên giường một cách lúng túng, cúi đầu không biết đang nghĩ gì. Mặc dù Lâm Dược chưa trải qua Relic, nhưng hắn biết quá trình từ làm quen đến trở thành đồng đội, đặc biệt là sự ảnh hưởng qua lại của ý thức nhất định sẽ mang tới ràng buộc —— Dù sao hắn cũng từng chứng kiến lựa chọn của V khó khăn đến mức nào từ góc nhìn thứ ba. “Ta không muốn làm người tàn phế, khi đến NUSA... ta liền biết ý nghĩ của ngươi là gì.” Một lúc lâu sau Rebecca mới nói ra câu này. Lâm Dược không nói thêm, chỉ nghịch ngón tay, tựa hồ muốn dùng im lặng tới đối kháng tất cả cảm xúc của đối phương. Ai cũng biết việc trở thành người bình thường trong thế giới này là một điều đáng sợ đến mức nào... Lâm Dược đã chứng kiến điều đó ở ngay ngày đầu tiên đến thế giới này. “Hơn nữa xác suất thất bại của cuộc phẫu thuật cũng rất cao đúng không ?” Sau khi Rebecca nói ra câu này, nam nhân đối diện chỉ ngẩng đầu nhìn nàng. “Nếu là vật chứa có năng lực chịu đựng Cyberware tốt như V, thì tỷ lệ thành công của cuộc giải phẫu sẽ cao hơn ——” Lâm Dược giang tay ra, tựa hồ muốn nói tiếp nhưng luôn nghẹn lại ở cổ họng. Rebecca tiếp tục chất vấn. “Vậy vì sao vào thời điểm đó tại Dogtown, ngươi lại lựa chọn để ta đến NUSA ?” Một hồi im lặng. Tính cách của Rebecca vốn rất nóng nảy, lập tức nâng cao tông giọng. “Nói chuyện được không ?” Lần này Lâm Dược trả lời rất dứt khoát, “Bởi vì ta phát hiện không có lựa chọn nào trong tương lai phù hợp với ngươi, dù cho Mikoshi thao tác thành công, ngươi cũng chỉ có thể sống thêm mười năm, nếu ngươi lựa chọn để Johnny ở lại, cơ thể này cũng chỉ kiên trì được tới chừng đó —— Đôi khi chờ đợi một số chuyện tiến đến là việc tra tấn nhất.” Gân xanh nổi trên trán Rebecca như thể đang nhẫn nại hết sức, quá trình trưởng thành trong mấy năm nay khiến nàng không còn là lính đánh thuê chỉ biết khoe sneaker mới ở câu lạc bộ Afterlife nữa, nàng đang kiềm chế tính khí. Lâm Dược cảm thấy Gorilla Arm lạnh lẽo nắm lấy tay hắn, giọng nói khàn khàn của cô nương đối diện như cây búa tạ đập vào màng não. “Đến khi nào thì ngươi mới hiểu... Ta cam tâm tình nguyện cầm Relic lên là vì ngươi ?” “Thằng khốn nhà ngươi có hiểu 'cam tâm tình nguyện' là gì không hả ? Ta sẽ chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình ——” “Nếu ngươi có ý tứ với ta, dù chỉ là một chút ! Vậy thì hãy để ta tự lựa chọn phương thức sống sót, được không?” Lâm Dược nhìn cô nương đang ôm đầu gối co ro trên giường vai với bả vai khẽ run rẩy, trong lúc nhất thời không biết phải trả lời câu hỏi như muốn đặt trái tim hắn lên giá nướng này như thế nào. Lâm Dược không nhìn thấy biểu lộ của thiếu nữ, chỉ biết ngây người ra lắng nghe lời nàng nói. Phảng phất đây là cơn mưa lớn bắt đầu mất kiểm soát. “Ta rất biết ơn vì ta có đủ thời gian đi làm rất nhiều chuyện với ngươi và nghe ngươi nói rất nhiều điều... Ít nhất chúng ta đã nói hết những gì cần nói.” “Vì một cuộc giải phẫu có khả năng thất bại, một cuộc giải phẫu chó má mà chỉ những người mạnh mẽ như V mới có thể sống sót...” Lâm Dược còn chưa lấy lại tinh thần, liền thấy Rebecca đưa tay sờ Relic sau cổ. “Hắn đã bị tắt đi rồi sao ?” Lâm Dược gật đầu. Nhưng mà mục đích của Rebecca không phải là hỏi về tình hình của đồng bạn, nàng muốn nếm thử dũng cảm một lần trong lúc không bị bất kỳ ai làm phiền. Những động tác vụng về không thể che giấu được nỗi buồn của nàng, ngay cả hơi thở cũng rất nhẹ. Lâm Dược không thể nhẫn tâm từ chối một người như vậy nữa, nàng nồng nhiệt đến mức không có một chút tạp chất nào, ưa thích che giấu nhưng lại quá vụng về. “Có người.” So với điều này, Lâm Dược càng muốn an ủi nàng hơn. Lính đánh thuê hoành hành ngang dọc như Rebecca đương nhiên sẽ không quan tâm nhiều như vậy, “Ngươi muốn ra ngoài hành lang sao ?” “Làm ơn đi Netrunner tiên sinh —— khóa chặt cửa lại hộ ta.” Giọng nói nhẹ đến mức vành tai cũng hơi ngứa. ... Dường như “giao lưu tình cảm” đúng là biện pháp tốt để cho một số mâu thuẫn được gác lại tạm thời. Hormone tới khống chế cảm xúc, tạo ra một ít khoảng trống hòa hoãn cho vài chuyện. “Các nàng chắc chắn sướng đến phát rồ khi thấy ngươi trở về.” Rebecca lấy vũ khí sặc sỡ của mình ra khỏi tủ quần áo, sau khi “thưởng thức” món đồ mà bản thân yêu thích nhất, đương nhiên phải đi chăm sóc món đồ ở vị trí yêu thích thứ hai rồi, hơn nữa thời gian tỉnh táo gần đây quá ít, nàng phải bảo dưỡng mấy món bảo bối này cho thật tốt. Lâm Dược ngồi dậy, lặng lẽ nhìn cô nương đang mân mê vũ khí trên sàn nhà với dáng ngồi tùy ý. “Ha !” Rebecca vừa lên nòng cho Guts vừa phát ra tiếng cười đầy vẻ thần kinh, “Lần này tốt, hình tượng tốt đẹp của ta ở trong mắt Kiwi đã mất hết, dám nói ra ngoài thì ngươi chết chắc !” “Sẽ không có ai chết đi.” Giọng nói trầm thấp của nam nhân khiến động tác lau súng của Rebecca dừng lại một chút, sau đó nàng bĩu môi nói: “Vậy thì ngươi tốt nhất nên cầu nguyện cuộc phẫu thuật của tiểu thư đây diễn ra thuận lợi, Mặt khác —— Đầu óc của ngươi thông minh nhất, nghĩ cách đi ?” “Ta rất không nỡ từ bỏ bộ Cyberware này.” Nam nhân nghe vậy liền ngồi xuống bên cạnh cô nương, Rebecca cố ý tránh đi ánh mắt kia, nhưng nhịp tim trong Optic và vệt đỏ trên cổ đã sớm bán đứng nàng. Tuy nhiên sau khi Lâm Dược kéo vai nàng quay lại, hắn liền nghiêm túc hỏi: “Thật sự quan trọng đến vậy sao ?” Rebecca gật đầu mạnh sau vài giây im lặng. “Thứ quan trọng không phải là Cyberware, ta chỉ không muốn chết một cách xấu xí như vậy.” Dường như đã làm ra một quyết định quan trọng, Lâm Dược phảng phất đột nhiên biết cách yêu thương cô nương như vậy. “Ngươi muốn bản thân chạy mãi không cần ngừng lại, dù tỷ lệ sống sót nhỏ hơn 10%... Cũng tốt hơn cuộc giải phẫu có xác suất thành công hơn 30% sao ?” Rebecca nhìn chằm chằm kẻ trước mặt bằng đôi mắt màu vàng hồng trong veo của mình. Nàng đột nhiên vỗ tay hai cái với biểu lộ trông rất hài hước, “Oa ! Ta còn tưởng rằng ngươi là đần độn không nghe lọt tai bất cứ điều gì chứ !” Tuy nhiên vẻ nghiêm túc trong mắt Lâm Dược đã khiến nàng ngừng hành vi trêu chọc tiếp theo. “Chắc chắn sao ?” Đối phương lại xác nhận. Rebecca lần này thu lại nụ cười, khuôn mặt ngược lại đã tràn đầy vẻ hiếu chiến, giọng nói cũng bắt đầu tràn đầy hứng thú. “Ta biết ngay kẻ nhà ngươi có biện pháp mà, xem ở chuyện ta và ngươi làm ——” Lâm Dược lập tức che miệng Rebecca, tránh nàng nói ra lời không nên nói, dưới ánh mắt trợn tròn của thiếu nữ, một danh từ đã vang lên từ miệng hắn. “Crystal Palace.” ... ...
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang