Dưới Nắm Đấm (Quyền Chi Hạ)

Chương 186 : Điệp Huyết Thành Trại (III)

Người đăng: Phạm Hoàng Thái

Ngày đăng: 14:00 10-01-2026

.
Mưa máu bay tung tóe. "Xem ra câu cổ ngữ của các ngươi nói không sai, danh tiếng lẫy lừng đôi khi chẳng xứng với thực lực. Trận này nếu ngươi có thể sống sót mà đi ra ngoài, ắt hẳn sẽ danh động võ lâm." Nhìn đống thịt nát bấy trên mặt đất, Tứ đương gia hít sâu một hơi, ánh mắt âm u đáng sợ. Sau đó, bà ta thò tay vào túi lấy ra một chiếc lọ nhỏ, dưới cái nhìn kinh ngạc của Luyện U Minh, bà ta ngửa cổ uống cạn. Luyện U Minh nhìn đối phương, tay xách xích sắt, cổ tay vừa chuyển, hai chiếc chùy nặng lập tức xoay tít giữa không trung. Những vết máu thịt bám trên mặt chùy theo lực xoay bắn ra như mưa rơi. Chỉ thấy Tứ đương gia trầm khí xuống, đôi mắt híp lại, gân xanh hai bên má nổi lên rõ rệt như những con giun đang bò, khí thế cũng theo đó thăng cấp từng nấc một. Luyện U Minh nhướng mày, cười nói: "Bà làm thế này là hơi phạm quy rồi đấy." "... Công thức của loại thuốc này cũng là từ chỗ các ngươi mà ra cả." Giọng nói của Tứ đương gia cũng trở nên trầm đục hơn nhiều: "Ta không phải người Trung Quốc, càng không phải võ phu, không hiểu quy củ giang hồ của các ngươi. Còn về loại dược tạng này, hừ, nói ra thì cũng là ở trên mảnh đất của các ngươi, dùng người của các ngươi, trải qua vô số lần thí nghiệm mới có được, nguồn gốc từ một phương thuốc cổ bị khuyết thiếu." Chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi, người này đã đại biến về khí thế, gân cốt toàn thân kêu vang rắc rắc, kình lực quán thông cả người, rõ ràng đã đạt tới cảnh giới Đại quyền sư. Luyện U Minh ngưng tụ ánh mắt, cảm thán một cách không sợ hãi: "Vậy thì chuẩn bị lên đường đi." "Cuồng vọng!" Người tóc đỏ vươn mình, trong lúc hít thở, trong mắt vương đầy những tơ máu li ti, khuôn mặt vốn còn chút vẻ quyến rũ lập tức trở nên dữ tợn. Bà ta thong thả tra thanh võ sĩ đao vào bao. Sau khi tra đao, khí cơ của người này lại càng thêm ngưng luyện, khí thế toát ra một sự sắc bén vô song, súc thế đãi phát (tích lũy thế trận chờ phát ra), khiến gáy của Luyện U Minh cảm nhận được một luồng hàn khí, hệt như giây tiếp theo đầu sẽ lìa khỏi cổ. "Kiếm thuật Nhật Bản?" Luyện U Minh không hề có nửa điểm khinh địch, ngưng thần đối phó. Tứ đương gia bước tẩu bộ, đôi ủng da giẫm lên đống máu thịt bẩn thỉu. Ban đầu bước chân còn hơi hỗn loạn, nhưng chỉ sau vài bước, nhịp điệu dưới chân đã trở nên đồng nhất, theo nhịp thở mà vang lên như tiếng trống. Điều này cho thấy đối phương đang dần thích nghi với sức mạnh mới, việc kiểm soát tứ chi bách hài càng thêm hài hòa. Luyện U Minh nhìn đối phương, khẽ thốt: "Còn không chịu ra tay, còn đợi đến lúc nào?" Lời vừa dứt, một luồng đao quang tuyết trắng đi kèm với tiếng rung lanh lảnh khi đao ra khỏi bao, trong chớp mắt đã sát đến trước mặt, thế như sấm sét chớp giật. Đồng tử trong mắt Luyện U Minh đầu tiên thu nhỏ rồi giãn ra, sau đó híp chặt lại. Chùy nặng trong tay khẽ nâng, đã cùng luồng đao quang khủng bố kia va chạm giữa không trung. Lưỡi đao lướt qua bề mặt chùy sắt, cọ xát ra một chùm tia lửa rõ mồn một. Đao pháp thật nhanh. Mí mắt Luyện U Minh giật mạnh, chợt nhận ra phần tay áo ở vai mình đã âm thầm bị rách ra một đường. Tứ đương gia hai tay nắm đao, nâng cao trường đao, bước cung bộ lướt nhanh, lướt qua người Luyện U Minh. Giây tiếp theo, cả hai cùng ra chiêu hỗ công. Tứ đương gia xoay tay, xoay người gấp gáp, đao phong chém ngang. Luyện U Minh cũng đang xoay người, thu chùy nặng vào lòng bàn tay, khoảnh khắc vặn mình đã dốc sức đẩy mạnh ra, đâm thẳng vào kẻ sau lưng. Nhưng khi ngoảnh lại nhìn, trước mắt lại trống không. Kẻ tóc đỏ kia cúi thấp người đột kích, lưỡi võ sĩ đao chém hất lên, bám sát sợi xích sắt đang căng thẳng mà áp sát tới. Thân đao rung lên, mũi đao lập tức hóa thành vài điểm hàn tinh, chém vào mạch môn cổ tay hắn. Luyện U Minh lùi một bước, kéo dãn khoảng cách, vận kình thu chiếc chùy vừa đẩy ra về. Nào ngờ Tứ đương gia nghiêng người ngã tới, một chân điểm nhẹ lướt nhanh trên mặt đất, trường đao trong tay súc thế, triển khai một đợt tấn công nhanh như phong ba bão táp. Công thế của người này không phải là trực diện đối đầu, mà là tẩu chuyển dưới chân, chiếm lấy thiên môn của Luyện U Minh để cướp công, không cho hắn cơ hội vận chùy, cứ xoay vòng tròn mà ra chiêu tiến đánh. Luyện U Minh nhìn ra ngay, chắc hẳn sau vài chiêu giao thủ ban nãy, kẻ này đã tìm ra cách khắc chế cặp chùy nặng này. Cặp chùy này tuy thế không thể cản nhưng không có cán cứng mà liên kết bằng xích sắt, về sự biến hóa chiêu số có chỗ không kịp, chưa kể còn phải đối mặt với đợt tấn công nhanh vô cùng linh hoạt này. "Cẩn thận, đó là kiếm pháp Võ Đang, Truy Hình Tiệt Mạch!" Trong đám hỗn chiến, một cao thủ võ lâm lên tiếng nhắc nhở rất nhanh. Luyện U Minh nghe vậy nhíu mày. Lúc đầu hắn chưa hiểu kiếm pháp này lợi hại ở đâu, nhưng trong lúc né tránh, đôi chùy vừa động, chiêu đi được nửa đường thì lập tức thấy đao quang của người tóc đỏ xé không lao tới, hệt như nắm được tiên cơ, hậu phát tiên chí (ra sau đến trước). Mũi đao nhắm thẳng vào nách, mạch môn và các yếu hại khác để phong tỏa công thế. Luyện U Minh thầm "ồ" một tiếng kinh ngạc. Chân bước dịch chuyển, đôi chùy còn chưa kịp xách lên, đao quang kia lại như dòi bám trong xương dính chặt lấy hắn, vẫn là hậu phát tiên chí, phong chiêu phá chiêu, đánh cho hắn vô cùng vướng víu. Bộ pháp của kẻ tóc đỏ cũng rất quái dị, thế mà lại là Bát Bộ Cảm Thiền, thân pháp lên xuống nhẹ nhàng linh động. Trường đao trong tay theo nhịp thở mà co giãn nuốt nhả, càng xoay càng nhanh, thế mà lại có vài phần giống thủ đoạn vận chùy tích thế của Luyện U Minh trước đó, đao thế ngày càng trở nên lanh lẹ hãi hùng. Trong lúc chuyển chiến, bất cứ thứ gì bị lưỡi đao quét trúng đều bị chém làm đôi, ngay cả quân mã khu Bắc cũng không ngoại lệ. Kẻ nào dám bước vào vòng chiến đều bị chém ngang lưng tại chỗ, máu me đầm đìa. Giao thủ hơn mười chiêu, cặp chùy trong tay Luyện U Minh biến hóa không kịp, trên cổ đã âm thầm xuất hiện một vệt máu nông, trên bộ đồ Đường cũng có thêm vài vết đao. Cảm nhận nỗi đau nhẹ ấy, lại thấy vị Tứ đương gia này khí thế như cầu vồng, hắn dứt khoát không tránh nữa, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn, hít sâu một hơi, đem xích sắt quấn lên cánh tay, lấy bất biến ứng vạn biến, lấy thủ thay công. Nhanh. Nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Tứ đương gia vung đao chém liên hồi, đao ảnh bay múa trên dưới, chân lại không ngừng thay đổi phương vị, bộ pháp xoay chuyển gấp gáp. Bà ta thế mà lại dùng tới bộ pháp của Tự Nhiên Môn, tẩu chuyển thành vòng tròn, đao thế càng ngày càng nhanh, càng thêm lanh lẹ. Luyện U Minh đôi mắt hổ híp chặt, trong một thoáng mơ hồ chỉ cảm thấy bốn phương tám hướng đều là đao quang, che trời lấp đất, nước tạt không lọt, trong vòng mười mét đã không còn bóng người nào khác. "Đinh đinh đinh đinh..." Một chuỗi tiếng kim thiết va chạm vang lên liên hồi từ cánh tay Luyện U Minh, dày đặc như mưa rơi, tia lửa bắn tung tóe. Luyện U Minh gập tay chống đỡ, dùng xích sắt chặn đứng lưỡi đao như phong ba bão táp kia. Lại nhanh hơn nữa. Ánh nắng sớm yếu ớt đã sớm mờ nhạt, bộ pháp của kẻ tóc đỏ nhanh hơn, lao đi như bay, hệt như hóa thành một luồng lửa đỏ, đao ảnh trong tay giống như những con bướm bay lượn, hư thực khó phân, phiêu hốt khôn lường. Khá khen thay. Chứng kiến đao pháp kinh thế hãi tục này, Luyện U Minh không khỏi rùng mình tâm thần. Một người Nhật Bản có thể luyện công phu đến cảnh giới này, chắc chắn không thiếu kẻ truyền thụ. Cam Huyền Đồng? Hay là một kẻ nào khác? Xem ra phía Nhật Bản cũng có những cao thủ phi thường. Hắn nhìn đao quang kia, thế mà đã lâu lắm rồi mới lại có cảm giác đau thấu da thịt. Kẻ này chắc hẳn cũng đang tích thế, đao thế hệt như một vòng xoáy, càng xoay càng gấp, càng xoay càng nhanh, bóp nghẹt mọi sinh cơ. Nghĩ lại, chỉ đợi khi khí thế leo đến đỉnh điểm, chính là lúc hai người phân định cao thấp, sinh tử. Nhát đao cuối cùng đó mới là mạng nhất. Và Luyện U Minh chính là muốn thử nhát đao này. Công phu quyền cước của Đại quyền sư hắn đã lĩnh giáo qua, cao thủ binh khí như thế này làm sao có thể bỏ lỡ. Ánh mắt Luyện U Minh âm thầm hội tụ tinh quang, nội tức hạ xuống, treo tại Trung đan. Khí huyết toàn thân cuồn cuộn như núi lửa phun trào, bộ quần áo vốn đang xẹp xuống nay âm thầm căng phồng lên, mái tóc ngắn cứng cỏi dựng ngược cả lên như giáo như kích. Luyện U Minh nở nụ cười với kẻ tóc đỏ, giọng nói trầm thấp như sấm rền lăn qua tai mọi người. Hắn lúc không cười còn đỡ, lúc này vừa cười, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài lập tức tỏa ra một luồng ác khí lạnh người. Bóng dáng Tứ đương gia lại hiện ra, đứng sừng sững trước mặt Luyện U Minh, trường đao trong tay đột nhiên xuất hiện, thế mà đã sát tới gang tấc, mũi đao chỉ thẳng vào tim. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chứng kiến nhát đao này, hắn đột ngột ngả người ra sau, mũi chân điểm đất, tay nâng đôi chùy, nhẹ nhàng trượt lùi về phía sau. Thân pháp của Tứ đương gia cực nhanh, trường đao nâng ngang giữa không trung, mũi đao tiến thẳng, trong tích tắc đã đâm rách bộ đồ Đường của hắn, lưỡi đao lạnh lẽo ép sát vào da thịt. Dù đao chưa chạm người, trái tim hắn cũng kịch liệt co thắt lại. Tuy nhiên, Luyện U Minh đã phản công. Tay vận đôi chùy, va mạnh vào nhau giữa không trung, thế như sấm sét kẹp chặt lấy thân đao. Chỉ là điều hắn không ngờ tới là ý đồ của Tứ đương gia trước mặt thực sự không tầm thường. Người này dường như đã dự liệu được khoảnh khắc này, ngay khi trường đao bị khống chế, bà ta dốc sức rung mạnh, thanh võ sĩ đao kêu "rắc" một tiếng gãy đoạn, vô cùng dứt khoát. Kẻ này bộ pháp càng gấp gáp, áp sát tới gần, tay phải nhanh như chớp chuyển từ thế cầm thuận sang cầm ngược đoạn đao, lưỡi đao chém ra phía ngoài. Trong khoảnh khắc lướt qua nhau như điện giật ấy, bà ta áp sát vào cổ họng Luyện U Minh. Không chỉ tay phải có đao, tay trái của người này trong lúc trống ra cũng như làm phép, từ trong tay áo trượt ra một con đoản đao. Cũng trong lúc lướt qua nhau, hàn mang lóe lên, đâm thẳng vào khoảng trống dưới nách Luyện U Minh. Song đao song hành, một trên một dưới, liên hoàn sát chiêu. Không chỉ độc, mà còn cực nhanh. Ánh mắt Luyện U Minh tối sầm lại, khuôn mặt gần như không có biểu cảm. Cổ họng cảm nhận được luồng lạnh lẽo ập tới, lỗ chân lông co rụt, quần áo dưới nách rách toạc, hắn rùng mình tâm thần, đôi chân giữ vững, thân trên thuận thế ngả ra sau, tránh được song đao một cách hiểm nghèo. Nhưng sát cơ chưa dứt. Hắn đứng thẳng người dậy, xoay người nghênh địch. Mà kẻ tóc đỏ đối diện thế mà cũng có phản ứng y hệt, nhưng hai con đoản đao trong tay bà ta đã rời tay bay ra ngay khoảnh khắc xoay người, bắn thẳng vào cổ họng và tim của Luyện U Minh. Nhưng trước mặt bà ta cũng có một vật. Một chiếc chùy nặng bị đẩy mạnh ra, thế nặng nghìn cân, xoay tròn cực nhanh. Theo tiếng kêu răng rắc của sợi xích sắt bị kéo căng, chiếc chùy không lệch một phân, đập thẳng vào giữa ngực bà ta. "Răng rắc!" Tiếng xương gãy nổ vang.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang