[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện

Chương 534 : Cố Xán vẫn là Cố Xán kia (phần 2)

Người đăng: fishscreen

Ngày đăng: 00:16 10-03-2026

.
Lưu Chí Mậu cười nói: - Năm đó ngươi lập ra Thập Hùng Kiệt của hồ Thư Giản, thực ra người khác chỉ quen thuộc với chín người các ngươi. Có lẽ đến bây giờ cũng không mấy người đoán ra, người cuối cùng trong đó lại là vị tiên sinh sổ sách ở cổng sơn môn đảo Thanh Hiệp chúng ta. Đáng tiếc, tương lai vốn nên trở thành một câu chuyện được mọi người ca tụng. Một chân Lưu Chí Mậu giẫm lên ghế dài, híp mắt nhấp một ngụm rượu, bốc mấy hạt đậu phộng ném vào trong miệng, vươn một bàn tay ra, bắt đầu tính toán: - Ma vương hại đời Cố Xán của đảo Thanh Hiệp, Điền Hồ Quân của đảo Tố Lân, tứ sư huynh Tần Giác, lục sư huynh Tiều Triết, thiếu thành chủ Phạm Ngạn của thành Trì Thủy, Lữ Thái Tang của đảo Hoàng Ly, Nguyên Viên của đảo Cổ Minh, hoàng tử gặp nạn Hàn Tịnh Linh, con trai Hoàng Hạc của đại tướng quân. Lão cười nói: - Điền sư tỷ kia của ngươi đã tới đảo Cung Liễu hai chuyến, ta đều không gặp nó. Lần đầu tiên nó quanh quẩn ở ranh giới một ngày một đêm, thất vọng trở về. Lần thứ hai thì càng sợ chết, muốn xông vào đảo Cung Liễu, dùng thủ đoạn tạm thời vứt bỏ nửa cái mạng, đổi lấy một cái mạng hoàn chỉnh sau này. Đáng tiếc sư phụ ý chí sắt đá, vẫn không muốn gặp nó, nửa cái mạng của nó xem như là vứt bỏ uổng phí rồi. Ngươi dự định xử lý thế nào? Là đánh hay giết? Cố Xán mỉm cười nói: - Sư phụ phí tâm suy nghĩ, cố ý khiến Điền sư tỷ đến bước đường cùng, hoàn toàn tuyệt vọng. Suy cho cùng vẫn là hi vọng Cố Xán con và đảo Thanh Hiệp tương lai, có thể nhiều hơn một nhân tài khả dụng hiểu chuyện biết điều. Lưu Chí Mậu ừ một tiếng: - Đối xử với Điền Hồ Quân, thủ đoạn khống chế của ngươi trước kia thực ra không tệ, chỉ là lại giống... Nói đến đây, lão chỉ vào mấy đĩa thức ăn trên bàn: - Chỉ uống rượu, thiếu một ít thức ăn nhắm rượu, mùi vị sẽ kém đi rất nhiều. Đồng thời sử dụng ân huệ và uy nghiêm, nói đơn giản nhưng làm cũng không dễ. Ngươi có thể học theo ta và lão huynh đệ Chương Diệp một chút, đây là lòng lương thiện không nhiều của sư phụ. Sự thật chứng minh, nếu muốn tiết kiệm tâm sức, làm cùng một kiểu, đối với bất kỳ ai cũng dùng quyền lực và lợi ích để lôi kéo, hương khói của một tông phái tuyệt đối không thể lâu dài. Cố Xán gật đầu nói: - Một loại gạo nuôi trăm loại người, đương nhiên phải phân ra để dụ dỗ, danh vọng, tiền tài, pháp bảo, thời cơ tu đạo. Câu cá cũng là một môn học vấn lớn. Lưu Chí Mậu cười ha hả: - Chẳng trách ta ở đảo Cung Liễu cũng nghe nói, hôm nay thằng nhóc ngươi thích một mình đến bên hồ câu cá, cho dù thu hoạch không lớn vẫn đi nhiều lần. Điều khiến Lưu Chí Mậu vui vẻ, không phải chuyện nhỏ giống như trò đùa này của Cố Xán, mà là Cố Xán cuối cùng đã hiểu được chừng mực và độ lửa, biết thổ lộ tâm tình một cách thích hợp. Chứ không phải cởi xuống bộ pháp bào da rồng phú quý hoa mỹ năm xưa, thay một bộ áo xanh bình thường, sẽ cảm thấy mọi người đều tin Cố Xán hắn đã đổi tính tu tâm, trở thành một thiếu niên tốt đẹp lòng dạ Bồ Tát. Nếu thật sự như thế, chỉ có thể chứng minh Cố Xán đã trưởng thành hơn năm xưa, nhưng cũng không nhiều. Vẫn quen coi người khác là kẻ ngốc, đến cuối cùng sẽ có kết cục gì? Một Phạm Ngạn thành Trì Thủy giả ngu giả dại, chẳng qua là tìm đúng nơi mềm yếu trong tâm cảnh của Cố Xán hắn, năm đó đã có thể chơi đùa Cố Xán hắn giống như dắt chó đi dạo. Lưu Chí Mậu đã có thể tặng ra quyển “Tiệt Giang Chân Kinh” kia, đương nhiên lúc rời đi cũng có thể tùy ý thu hồi. Cho nên tiếp theo Lưu Chí Mậu còn có một cuộc khảo nghiệm tâm tính với Cố Xán. Điền Hồ Quân vốn không ra hồn kia, một đảo chủ đảo Tố Lân tương lai, nhiều nhất chỉ là tu sĩ Nguyên Anh bình thường, cũng giống như một đĩa thức ăn nhắm rượu không thiết yếu trên bàn tối nay. Có điều Tiệt Giang chân quân không gấp gáp, lúc này chỉ mới bắt đầu uống rượu. Lưu Chí Mậu thuận miệng nói: - Phạm Ngạn từ sớm đã là người chủ sự sau màn của thành Trì Thủy này, nhìn ra rồi chứ? Cố Xán cười khổ nói: - Sư phụ, con cũng không mắt mù. Lưu Chí Mậu cười cười: - Vậy ngươi cũng nhìn ra Phạm Ngạn có người trong triều rồi chứ? Không phải Quan Ế Nhiên cháu cố của lão thượng thư Lại bộ Đại Ly, cũng không phải Tô Cao Sơn dẫn đầu công phá kinh thành vương triều Chu Huỳnh. Cố Xán ngẫm nghĩ: - Sau này con sẽ nhịn hắn một chút. Hi vọng đến lúc đó Phạm Ngạn và cha mẹ hắn vẫn còn khỏe mạnh, tốt nhất là phú quý giàu sang, gia tộc hưng thịnh. Lưu Chí Mậu tiếp tục nói: - Nguyên Viên đầu thai tốt, cha mẹ đều là Kim Đan. Chỗ dựa của đảo Cổ Minh, nói chuẩn xác là chỗ dựa của mẫu thân Nguyên Viên, chính là kiếm tu Nguyên Anh của vương triều Chu Huỳnh kia. Kết quả lại bị một thiếu niên áo trắng thân phận mờ mịt, cùng với Nguyễn Tú của Long Tuyền kiếm tông truy sát vạn dặm, sau đó bị giết ở vùng biên giới. Theo lý mà nói đảo Cổ Minh sẽ xong đời, nhưng hôm nay lại bất ngờ trở thành cung phụng của Chân Cảnh tông, còn có lệnh bài thái bình vô sự do Hình bộ Đại Ly ban hành. Đối với gã mập mạp xưng hô thân mật là Viên Viên này, Cố Xán không đáng nói là ghi hận bao nhiêu. Một kẻ bày sự khôn khéo ra mặt cho người ta thấy, có thể thông minh đến đâu? Đảo Cổ Minh mượn gió đẩy thuyền, không tính là thủ đoạn tài giỏi gì, ai cũng làm được. Chỉ cần gã này đừng đụng chạm tới mình, để hắn làm một khách quý của đảo Thanh Hiệp cũng không sao. Còn những lời mỉa mai của Nguyên Viên ở sau lưng, chút nước miếng kia có thể nặng mấy cân? Từ nhỏ đến lớn Cố Xán hắn bị người ta châm biếm sau lưng, nghe được còn ít sao? Hôm nay Cố Xán sẽ không vấn tâm giết người nữa, ít nhất tạm thời sẽ không. Mà cái “tạm thời” này có thể sẽ rất dài. Nhưng Cố Xán có thể chờ, hắn có sự kiên nhẫn này. Bởi vì hắn đã biết một đạo lý, khi ngươi chỉ có thể phá hoại quy củ mà không thể sáng lập quy củ, trước tiên ngươi phải tuân thủ quy củ. Trong thời gian này, mỗi lần chịu đau khổ, chỉ cần không chết, chính là một loại thu hoạch vô hình. Bởi vì Cố Xán hắn có thể học được nhiều hơn, tất cả trắc trở, nhiều lần đâm đầu vào tường và ăn canh tiễn khách, đều là học vấn liên quan đến quy củ thế gian. Lưu Chí Mậu nói: - Tân đế Hàn Tịnh Linh của nước Thạch Hào, vận may thật tốt. Hàn Tịnh Linh đầu tiên là không quan tâm đến sống chết của dân chúng trong địa bàn phiên vương, chạy đến hồ Thư Giản lánh nạn, kết quả lại đột nhiên trở thành hiền vương được mọi người ca tụng, sau đó mặc long bào ngồi lên ghế rồng. Đoán rằng mấy năm qua, thằng nhóc này nằm mơ cũng bật cười. Ngoài ra hoàng tử Hàn Tịnh Tín được gởi gắm hi vọng, đã chết bất đắc kỳ tử trong núi non hoang vu ngoài kinh kỳ, cho nên vị trí tân đế này của Hàn Tịnh Linh ngồi rất vững chắc. Còn Hoàng Hạc đã một tay nâng đỡ huynh đệ Hàn Tịnh Linh lên ghế rồng, cũng không kém hơn, đã trở thành Lễ bộ thị lang trẻ tuổi. Chuyện sắc phong Ngũ Nhạc mới của nước Thạch Hào, đều là một mình hắn theo tân đế chạy đông chạy tây. Lễ bộ thượng thư còn không dám oán trách một câu, nghe nói đến nha môn rồi, thượng thư đại nhân còn phải chủ động rót trà. Cha của Hoàng Hạc càng bị nói là người đứng sau việc lập hoàng đế trong triều đình, dù không có hoàng bào trên người, nhưng có thể đeo đao vào triều. Cố Xán mỉm cười nói: - Vận may tốt, cũng là một loại bản lĩnh. Cái gã Hoàng Hạc đắc ý vênh váo này, có lẽ không cần hắn ra tay, sớm muộn gì cũng sẽ bị Hàn Tịnh Linh giấu kim trong bông kia trừng trị rất thảm. Có điều Cố Xán vẫn hi vọng Hoàng Hạc có thể rơi vào tay mình. Bởi vì năm xưa sau khi Cố Xán hắn sa sút, gã này là người duy nhất dám lên đảo Thanh Hiệp, yêu cầu mở cửa gian nhà kia. Cố Xán đang chờ cơ hội, hơn nữa cơ hội này nhất định phải hợp tình hợp lý, phù hợp quy củ. Sau khi Lưu Chí Mậu nói ra từng cái tên, cũng có thể thấy được thái độ đại khái của Cố Xán đối với mỗi người. Vẫn nhớ thù như trước, nhưng so với năm xưa làm theo ý mình, giết chóc lung tung, hôm nay Cố Xán lại hiểu được trước sau. Chẳng những có thể ẩn giấu trong lòng, ngược lại đối với tình cảnh ăn nhờ ở đậu, cúi đầu làm việc như hôm nay, dường như không oán trách mà còn vui vẻ. Rất tốt, như vậy sẽ có thể sống được càng lâu, sống được càng tốt. Trong cục diện khổ nạn gian truân, người khó chịu nhất vẫn có thể chịu đựng được, sau vị đắng nhất định sẽ có vị ngọt. Đây là một loại tu hành khác. Lưu Chí Mậu không lo lắng đường tu hành của Cố Xán sẽ gập ghềnh trắc trở. Thằng nhóc này chính là tu sĩ sông núi trời sinh, hơn nữa có thể là loại tu sĩ hoang dã không thua gì Lưu Lão Thành đảo Cung Liễu. Lưu Chí Mậu lại rót cho mình một chén rượu, hỏi: - Những âm vật ma quỷ còn lại, xử lý thế nào? Chuyện này nếu không thể nói, ngươi cũng không cần nói. Cố Xán vừa mới nâng chén rượu lên lại để xuống, trầm mặc một lúc, sau đó lắc đầu nói: - Không có gì phải giấu. Nếu như bọn họ chết rồi thành quỷ, chấp niệm duy nhất chính là báo thù. Rất đơn giản, con sẽ cho bọn họ cơ hội báo thù. - Sư phụ ngài chắc đã biết rồi, tại khu vực hồ Thư Giản gần thành Vân Lâu, Khương tông chủ sẽ tách ra mấy hòn đảo có khí vận núi sông nối liền thành dãy, định giao cho Cố Xán con. Đến lúc đó con sẽ xây dựng một môn phái quỷ tu, tất cả âm vật đều có thể tu hành. Tu hành thiếu tiền? Cố Xán con sẽ cho. Thiếu bí tịch? Con sẽ giúp bọn họ tìm bí tịch thích hợp. Lúc nào cảm thấy có thể báo thù rồi thì cứ lên tiếng. - Ngoại trừ chuyện này, có rất nhiều yêu cầu và tâm nguyện, trong khả năng cho phép của con, làm được chuyện nào thì hay chuyện nấy. Con biết, thực ra hôm nay có rất nhiều âm vật đang chờ nâng giá, không sao, chỉ cần bọn họ chịu mở miệng là được. Lưu Chí Mậu đột nhiên cười lên: - Nếu như năm đó Trần Bình An dùng một quyền hoặc một kiếm đánh chết ngươi, đối với hai người các ngươi, liệu có phải là lựa chọn nhẹ nhàng hơn không? Cố Xán cúi đầu, bưng chén rượu lên, cổ tay dừng lại, ngẫm nghĩ một lúc, mặt không cảm xúc nói: - Trần Bình An không phải loại người như thế, con cũng không muốn chết sớm như vậy. Lúc ngẩng đầu lên uống rượu, nét mặt của thiếu niên đã khôi phục bình thường. Lưu Chí Mậu cười trừ, trên thực tế trong lòng lão lại như dời sông lấp biển. Liên quan đến những hòn đảo kia sẽ thuộc về ai, Lưu Chí Mậu lão vốn không hề hay biết. Lão thở dài, như vậy thì cuộc kiểm tra tâm tính cuối cùng với Cố Xán, sẽ có một chút biến số rồi. Có điều lão cân nhắc một phen, vẫn hỏi: - Ngươi cảm thấy lối thoát của đảo Thanh Hiệp nằm ở đâu? Không cần vội, uống rượu xong rồi, từ từ suy nghĩ. Cố Xán để chén rượu xuống, lau miệng, khom lưng đưa tay cầm một miếng cá khô nhỏ của hồ Thư Giản, chuyên bán cho tiệc rượu của quyền quý phương xa. Sau khi nhai kỹ nuốt chậm, hắn chậm rãi nói: - Một là con bước vào năm cảnh giới cao. Hai là con tìm được chỗ dựa ở Đại Ly, ít nhất cũng là một vị gia chủ cầm quyền của dòng họ thượng trụ quốc. Ba là thông qua chỗ dựa này, gặp được hoàng đế Đại Ly, trước tiên trở thành quân cờ của hắn ở hồ Thư Giản dùng để cản trở Chân Cảnh tông. Ánh mắt Lưu Chí Mậu rạng rỡ: - Không có thứ tư sao? Cố Xán cười nói: - Cứ từ từ mà tới. Lưu Chí Mậu truy hỏi: - Hành động này của ngươi, đối với ân sư truyền đạo ta đã đảm nhiệm cung phụng Chân Cảnh tông, đối với Khương Thượng Chân của Chân Cảnh tông đã cho ngươi hòn đảo, chẳng phải là vong ân phụ nghĩa sao? Vẻ mặt Cố Xán vẫn ung dung, quay đầu nhìn ra ngoài nhà: - Đêm dài đằng đẵng, có thể uống mấy chén rượu, nhấp nháp mấy đĩa thức ăn. Hôm nay nói đến chuyện này, dĩ nhiên là có hiềm nghi vong ân phụ nghĩa. Nhưng đợi đến năm nào đó làm chuyện này, không chừng sẽ là tặng than trong tuyết. Huống hồ giữa hành vi này, lại có rất nhiều mua bán để làm. Không chừng một ngày nào đó Cố Xán con nói chết thì sẽ chết ngay. Lưu Chí Mậu mỗi lần uống rượu không nhiều, nhưng số lần nâng chén lại nhiều, chỉ còn lại một chén rượu cuối cùng, lão uống một hơi cạn sạch. Nói đến mức này rồi, không còn là thổ lộ tâm tình bình thường nữa. Tối nay không uổng chuyến này. Không ngờ Cố Xán thấy trong chén của Lưu Chí Mậu đã không còn rượu, bình cũng không còn, liền đứng dậy xách bình rượu của mình, lại rót cho lão một chén. Lưu Chí Mậu cũng không ngăn cản. Sau khi ngồi xuống, Cố Xán giơ một chén rượu cuối cùng của mình, nói với Lưu Chí Mậu: - Tùy việc mà xét, không bàn tới động cơ. Cố Xán con phải cảm ơn sư phụ lão nhân gia ngài, năm đó đã mang con ra khỏi ngõ Nê Bình, để con có cơ hội làm nhiều chuyện như vậy, còn có thể sống đến tối nay, nói nhiều như thế. Lưu Chí Mậu giơ chén rượu lên, cụng chén với Cố Xán, từng người uống cạn rượu trong chén. Lão đứng lên, Cố Xán cũng đứng dậy theo. Hai người cùng nhau đi ra ngoài ngưỡng cửa nhà chính, đứng kề vai. Lưu Chí Mậu cười nói: - Tuổi trẻ không chơi bời, thiếu niên không tìm niềm vui, uổng phí thời gian tốt đẹp. Cố Xán lắc đầu nói: - Tuổi trẻ sôi nổi, thời gian tốt đẹp, có được bao lâu? Lưu Chí Mậu ồ một tiếng, hơi ngạc nhiên, quay đầu cười nói: - Đã đọc không ít sách? Cố Xán gật đầu nói: - Công báo núi sông, tạp thư dưới núi, cái gì cũng xem một chút. Dù sao chỉ từng đến trường học mấy ngày, cảm thấy nuối tiếc. Từ ngõ Nê Bình đến hồ Thư Giản rồi, thực ra cũng vẫn như vậy, muốn thông qua công báo và thư tịch, hiểu biết về trời đất bên ngoài một chút. Lưu Chí Mậu liếc nhìn quạt trúc bên hông Cố Xán, cười nói: - Là một món đồ tốt. Cố Xán lấy quạt xếp xuống đưa cho Lưu Chí Mậu, ánh mắt trong vắt, nói: - Nếu sư phụ thích thì cầm đi. Để thứ này lộ diện, nghĩa là Cố Xán cũng đã có một lựa chọn. Lưu Chí Mậu xua tay: - Tự mình giữ đi. Là ai tặng ngươi vậy? Cố Xán nói: - Một bằng hữu của bằng hữu. Bằng hữu của bằng hữu, lại không phải là bằng hữu của hắn. Cho dù người đó là Lưu Tiện Dương, nhưng trước giờ Cố Xán vốn không xem Lưu Tiện Dương là bằng hữu. Từ nhỏ đã như vậy, Lưu Tiện Dương chỉ là bằng hữu của Trần Bình An. Ngay cả Cố Xán cũng phải thừa nhận, Lưu Tiện Dương là một trong số... người tốt hiếm hoi ở trấn nhỏ quê nhà. Nhưng hắn vẫn sẽ không coi Lưu Tiện Dương là bằng hữu. Cố Xán không thích sự vô tâm tùy tiện của Lưu Tiện Dương, huống hồ Lưu Tiện Dương còn thích dùng mẫu thân của hắn để nói đùa. Cho nên Cố Xán nhiều lần nước mắt nước mũi tèm lem, đuổi theo đánh Lưu Tiện Dương. Thông thường đến cuối cùng, Lưu Tiện Dương đều sẽ cười hì hì nhận lỗi. Sau đó đứa trẻ mũi thò lò Cố Xán sẽ mặt đầy nước mắt, ủ rũ đi theo Trần Bình An, cùng trở về ngõ Nê Bình. Cứ đi như vậy, Cố Xán thường sẽ tươi cười rạng rỡ, không còn ưu sầu. Cho nên bằng hữu của Cố Xán hắn chỉ có một. Trước kia là thế, sau này cũng thế, đời này đến chết vẫn như vậy. Nhưng Cố Xán hắn sẽ không trở thành người như Trần Bình An. Cố Xán chính là Cố Xán, trên đời chỉ có một Cố Xán. Nhưng hắn sẵn sàng thay đổi lời nói và việc làm, hơn nữa học tập rất tốt, thay đổi cực nhanh. Bởi vì lúc chia tay Trần Bình An từng nói một câu: “Cây cao nổi bật khỏi rừng, cùng với cây cao hòa mình trong rừng, đạo lý hoàn toàn khác nhau.” Cuối cùng Lưu Chí Mậu nói: - Cố Xán, có biết thế nào là gia sản không? Cố Xán cười nói: - Xin sư phụ chỉ giáo. Lưu Chí Mậu nói: - Không phải là thân hào dân gian tiền tài vạn lượng, ruộng tốt vạn mẫu, cũng không phải là cả nhà làm quan, cha con cùng triều, thậm chí không phải là tiên nhân như mây trên núi. Lão chỉ nói phân nửa, vẫn không đưa ra đáp án. Cố Xán nghiền ngẫm một phen, gật đầu nói: - Hiểu rồi. Là một gia đình, sau khi phạm phải sai lầm lớn, có thể sửa chữa được, chứ không phải nói chấm dứt là chấm dứt. Lưu Chí Mậu tiếc nuối nói: - Lưu Chí Mậu ta không thể làm được. Sau khi gặp phải kiếp nạn này, rốt cuộc đã khiến Chương Diệp thất vọng. Cho dù may mắn trở thành cảnh giới Ngọc Phác, cũng chỉ là môt con chó nhà trong tiên sư gia phả mà thôi. Cố Xán mỉm cười nói: - Đảo Thanh Hiệp còn có Cố Xán con. Lưu Chí Mậu lắc đầu: - Là hồ Thư Giản chúng ta còn có một Cố Xán. Tu sĩ sông núi ân oán rõ ràng, cho dù là giữa thầy trò cũng như vậy. Lưu Chí Mậu nhoáng lên rồi biến mất, trở về đảo Cung Liễu nơi đặt tổ sư đường của Chân Cảnh tông, bắt đầu bế quan. Cố Xán một đêm không ngủ, chậm rãi tản bộ trong viện nhỏ. Mặc dù Lưu Chí Mậu đã che giấu lời nói và động tĩnh trong nhà, nhưng sau khi rời khỏi nhà, lão lại không cố gắng giấu giếm. Cho nên Tăng Dịch và Mã Đốc Nghi đều biết Tiệt Giang chân quân đã đến và rời đi. Mã Đốc Nghi mở cửa sổ ra, nhìn xung quanh, sau đó dùng ánh mắt hỏi thăm Cố Xán có phải gặp phiền phức rồi không. Cố Xán mỉm cười xua tay, ra hiệu cô không cần lo lắng. Còn như Tăng Dịch kia, tính tình thật thà nhát gan, cho nên vẫn luôn nấp ở trong phòng, lo sợ bất an. Nhưng chuyện tu hành lại kỳ lạ như vậy. Tăng Dịch có căn cốt tu hành tốt, Mã Đốc Nghi lại có tư chất tu hành tốt hơn. Tăng Dịch có cơ duyên tốt, Mã Đốc Nghi lại có tính cách tốt hơn. Nhưng đến cuối cùng, Tăng Dịch lại có hi vọng đi được cao hơn xa hơn. May mà Mã Đốc Nghi từng chết một lần, vốn không quan tâm những chuyện này. Cho nên đôi khi Cố Xán cảm thấy hâm mộ Tăng Dịch đầu óc chậm chạp, cũng hâm mộ Mã Đốc Nghi vô tư vô lự. Tăng Dịch trằn trọc, cuối cùng mơ màng ngủ đi. Cố Xán thở dài. Nếu Tăng Dịch này tu hành ở hồ Thư Giản năm xưa, cho dù có cảnh giới tu vi như hiện giờ, vẫn sẽ là dê vào miệng cọp, không còn cả xương. Thông qua những tiệc rượu lớn nhỏ ở phủ tướng quân, Cố Xán đã phát hiện được một chút đầu mối. Về việc lập ra quy củ ở hồ Thư Giản, tướng quân trẻ tuổi Quan Ế Nhiên xuất thân hào phiệt kia, nhất định trước đó đã lấy được một phần sổ sách, bởi vì Cố Xán cảm thấy quen thuộc. Cho nên hồ Thư Giản hôm nay, khắp nơi đều có dấu vết của tiên sinh sổ sách Trần Bình An ở đảo Thanh Hiệp kia. Cố Xán cầm quạt xếp, khẽ gõ vào vai, lẩm bẩm nói: - Thứ phải học còn rất nhiều. Quạt trúc trong tay hắn làm bằng trúc thần tiêu, hai mặt đều có viết chữ, phân biệt là “Thanh Phong Minh Nguyệt” và “Ngũ Lôi Sinh Phát”. Chắc là Lưu Tiện Dương tự tay viết lên mặt quạt, muốn khoe khoang với Cố Xán hắn bản lĩnh học vấn của họ Trần thuần nho. Nhưng trước giờ Cố Xán luôn cảm thấy, nếu Lưu Tiện Dương và Trần Bình An cùng đến trường học, Lưu Tiện Dương chỉ có nước theo sau lưng hít bụi. Có điều thế sự lại khiến Trần Bình An đi giang hồ, còn Lưu Tiện Dương đi học. Cho nên Cố Xán vẫn luôn không thích thế đạo như vậy. Còn quyển bí tịch tiên gia giấu trong tay áo, một đêm này Cố Xán cũng không lật xem. Cố Xán ta tu hành, cần gấp gáp sao? Lúc tảng sáng, Cố Xán mở cửa, ngồi trên bậc thềm bên ngoài. Thần giữ cửa và câu đối xuân đều mua vào cuối năm ngoái. Đã từng có một đứa trẻ mũi thò lò, tuyên bố muốn cho mỗi nhà ở ngõ Nê Bình đều treo câu đối xuân mà hắn viết. Lúc ấy Trần Bình An chắc là rất vui vẻ, xoa đầu đứa trẻ, nói rằng câu đối xuân giấy đỏ của hai nhà năm nay, đều do hắn bỏ tiền. Đây không phải là nói nhảm sao? Từ khi cái gã kia đến lò gốm làm học đồ, thần giữ cửa và câu đối xuân của hộ gia đình ở cuối ngõ Nê Bình, có lần nào không phải do hắn bỏ tiền mua đưa đến trong nhà? Người càng nghèo, lại tiêu tiền càng nhiều cho người khác. Kỳ lạ thay, trên đời sao lại có loại người như vậy. Cố Xán ngồi ở dưới đáy bậc thềm, khuỷu tay chống lên bậc thềm cao hơn, an tĩnh chờ đợi hộ gia đình đối diện mở cửa. Bởi vì bên đó có một đứa trẻ lớn bằng cái rắm, trên mặt quanh năm treo hai con rồng xanh nhỏ dinh dính. Cho nên Cố Xán mới chọn thuê nhà ở đây. Đối diện là một gia đình nghèo, cha mẹ làm công việc nhỏ có thể nuôi sống gia đình. Đứa nhóc vừa mới đến trường học không lâu, phía trên còn có một chị gái, ngoại hình không đẹp lắm, tên cũng không hay lắm. Thiếu nữ yếu đuối, da mặt còn mỏng, hay đỏ mặt, mỗi lần nhìn thấy Cố Xán đều cúi đầu bước nhanh đi. Cố Xán đương nhiên sẽ không thích một thiếu nữ dân gian như vậy. Đối diện có một đứa trẻ nghênh ngang bước ra, chuẩn bị đi đến trường học, sụi sịt mũi. Sau khi nhìn thấy Cố Xán, nó lùi lại hai bước, đứng trên ngưỡng cửa: - Họ Cố kia, nhìn cái gì. Một đại mỹ nhân như chị của ta, loại tiểu tử nghèo như ngươi có thể dòm ngó được sao? Ta khuyên ngươi nên từ bỏ suy nghĩ này đi, ngươi không xứng với chị của ta. Ta cũng không muốn gọi ngươi là anh rể. Cố Xán ngồi thẳng người, dùng quạt trúc gõ nhẹ vào đầu gối. Đứa trẻ kia không kìm được nhìn quạt trúc mấy lần, nhảy xuống ngưỡng cửa, nhanh như chớp chạy đến bên cạnh Cố Xán, ngồi xuống vươn tay ra: - Cho ta mượn chơi một chút. Cố Xán cười hỏi: - Còn không lăn đi “chi hồ giả dã” (những trợ từ dùng trong câu văn)? Đứa nhóc liếc xéo nói: - Những “chi hồ giả dã” kia cũng sẽ không mọc chân bỏ chạy. Ta đi muộn một chút, nói với phu tử là đau bụng. Cố Xán liếc mắt nói: - Vậy trên đường đi ngươi phải bôi một ít đất vàng lên mông, thầy giáo trong trường mới sẽ tin ngươi. Đứa nhóc ngẫm nghĩ, đột nhiên mắng như tát nước: - Họ Cố kia, ngươi có bị ngốc hay không? Phu tử sẽ không đánh ta, nhưng làm bẩn quần rồi, trở về nhà mẹ ta còn không đánh chết ta sao. Sau khi mắng xong, đứa nhóc nói: - Họ Cố kia, ngươi biết làm thơ, hãy dạy ta mấy câu, để ta đi khoe khoang học vấn với hai bằng hữu. Cố Xán thuận miệng nói: - Thôn đông ông lão phòng nạn hổ, đêm hổ vào nhà ngậm đầu ông. Nhà tây trẻ con không biết hổ, cầm gậy đuổi hổ như đánh trâu. Đứa nhóc tức giận nói: - Nhiều chữ như vậy? Phải ít một chút, khí thế đầy đủ mới được. Cố Xán à một tiếng, thuận miệng nói: - Thiếu niên đêm mài dao, muốn nói kẻ nghịch ta, đứng chết quỳ cũng chết. Đứa nhóc nhíu mày: - Sát khí quá nặng rồi, ta sợ bị người khác đánh. Nhưng cũng không phải không thể nói, chỉ cần nói với những kẻ chạy không nhanh bằng ta là được. Cố Xán cười ha hả, một tay vỗ đầu đứa nhóc: - Ngươi lanh lợi cơ trí như vậy, giống ta lúc còn nhỏ. Hắn lại ngưng cười: - Cái câu chết tiệt này, nghe rồi thì quên đi. Ta dạy ngươi một câu khác, càng có khí phách hơn. Đứa nhóc gật đầu: - Mau nói đi. Cố Xán nghiêm túc nói: - Mỗi ngày trên giường lạnh lẽo. Đứa nhóc thẹn quá hóa giận, một tay đánh vào vai Cố Xán: - Ngươi mới đái dầm ấy! Cố Xán đột nhiên nghi hoặc nói: - Đúng rồi, phu tử không đánh ngươi sao? Không phải ngươi thường khóc lóc chạy về nhà, nói rằng phu tử kia là một lão rùa già, thích cầm roi đánh các ngươi? Đứa nhóc lắc vai, cười đùa nói: - Chuyện này ngươi không biết rồi, trường học chúng ta đã đổi một phu tử mới. Lão già trước kia khiến người ta chán ghét, ai đọc sách tốt thì không đánh không mắng bao giờ, chỉ chuyên môn nhắm vào mấy người đọc sách không tốt chúng ta, đánh không nương tay, giống như chúng ta trộm đồ nhà lão vậy. Ta muốn lớn lên một chút, không còn là trẻ con nữa, có mấy cân sức lực rồi, sẽ lén lút đánh lão một trận. Phu tử hiện giờ thì rất tốt, không bao giờ đánh người, cũng không quản thúc mấy người chúng ta, hôm nay cuộc sống thật là thoải mái. Cố Xán cười cười: - Vậy ngươi thích thầy giáo dạy học bây giờ hơn? Đứa nhóc hơi sững sốt: - Họ Cố kia, hôm nay lúc ngươi ra ngoài, đầu bị cánh cửa kẹp trúng phải không? Sao cứ luôn hỏi mấy vấn đề ngu ngốc như vậy? Nếu đổi thành ngươi đến trường đọc sách, không thích phu tử mới sao? Hôm nay dù mấy người chúng ta có cãi nhau, chỉ cần không ồn ào đến những người ngoan ngoãn đọc sách kia, phu tử mới sẽ mặc kệ, đừng nói là đánh, còn không mắng một câu nào, rất tốt. Cố Xán tiếp tục ngửa người về phía sau, mỉm cười nói: - Phu tử chỉ quan tâm đến học sinh giỏi, cũng tính phu tử tốt sao? Vậy thiên hạ này cần thầy giáo dạy học làm gì? Đứa nhóc thở vắn than dài: - Họ Cố kia, đầu óc ngươi thật sự bị hỏng rồi. Thực ra trước kia ta còn rất muốn ngươi ở cùng với chị của ta, bây giờ thì bỏ đi. Ta đọc sách đã không có tiền đồ rồi, nếu anh rể tương lai cũng không hăng hái phấn đấu, sau này phải làm thế nào. Cố Xán cười nói: - Ngươi làm sao biết mình đọc sách không có tiền đồ, ta thấy ngươi rất cơ trí. Đứa nhóc cúi đầu: - Không chỉ có phu tử mới hiện giờ, lão phu tử trước đây cũng nói ta ngoan cố cứng đầu như vậy, cả đời cũng sẽ không có tiền đồ. Mỗi khi mắng ta một câu, lão phu tử lại dùng thước đánh vào lòng bàn tay ta một lần, đánh ta là mạnh nhất, đúng là hận chết lão. Cố Xán xoa đầu đứa nhóc: - Sau này lớn lên, nếu trên đường gặp phải hai vị phu tử kia, ngươi có thể không cần để ý tới phu tử mới, dù sao hắn chỉ thu tiền làm việc, không tính là thầy dạy học. Nhưng nếu gặp phải vị lão phu tử kia, nhất định phải gọi ông ta một tiếng tiên sinh. Đứa nhóc bỗng nhiên ngẩng đầu, nổi giận đùng đùng nói: - Dựa vào đâu, ta sẽ không! Cố Xán ngẩng đầu nhìn trời: - Chỉ dựa vào vị tiên sinh này còn ôm hi vọng với ngươi. Đứa nhóc nghe vậy giống như rơi vào mây mù, kìm nén cả buổi, thử dò hỏi: - Ngươi cũng từng bị phu tử tính tình tệ hại đánh rất đau? Cố Xán gật đầu, nhẹ giọng nói: - Có điều tính tình của y rất tốt. Đứa nhóc tấm tắc nói: - Đáng thương, thật đáng thương, không tốt hơn ta chỗ nào. Hà, ta còn tốt hơn ngươi một chút, lão phu tử đã không thấy nữa, phu tử mới thì không đánh người. Nó đứng lên, lau mặt, lén lút chà vào vai Cố Xán một cái, sau đó chạy như bay rời đi. Cố Xán quay đầu nhìn lại, thấy vai đều là nước mũi của thằng nhóc kia. Hắn lặng lẽ giũ áo, chấn tan những dấu vết kia. Cố Xán đứng lên trở về nhà, đóng cửa lại, sau đó cột chặt quạt xếp bên hông. Có rất nhiều kẻ đáng chết, hơn nữa sau này nhất định sẽ càng ngày càng nhiều. Nhưng tiền đề là Cố Xán phải sống sót, sau này dùng cái gọi là việc thiện tích góp thế lực, cộng thêm những thủ đoạn điều khiển lòng người, lại dùng quy củ giết người. Mặc dù không sảng khoái lắm, nhưng người kia có thể nói gì đây? Chuyện tốt ta cũng làm, kẻ xấu ta cũng giết, hơn nữa giết đến Trần Bình An ngươi cũng không bới móc được. Cố Xán dựa lưng vào cửa phòng, cảm thấy thương tâm. Bởi vì đứa trẻ mũi thò lò ở ngõ Nê Bình, hóa ra đã thật sự chết rồi. Trong lòng Trần Bình An, trong lòng Cố Xán, đều chết rồi. Nhưng có một khả năng khác khiến Cố Xán thương tâm nhất, đó là mình trước giờ không thay đổi. Mà Trần Bình An đã không còn là thiếu niên giày cỏ ở ngõ Nê Bình nữa, là Trần Bình An hắn đã thay đổi quá nhiều. Bất kể thế nào, bất kể là ai thay đổi, Cố Xán, “Xán”, ngọc thạch tươi sáng mà Trần Bình An hi vọng, vĩnh viễn sẽ không còn nữa. Sương phòng vang lên tiếng mở cửa, Cố Xán lập tức lấy quạt xếp xuống, mở ra che giấu nét mặt. Chốc lát sau, Cố Xán khép quạt xếp lại, tươi cười rạng rỡ, chào hỏi: - Tăng Dịch. Tăng Dịch cười gãi đầu, ừ một tiếng, thực ra trên trán và trong lòng bàn tay đều đổ mồ hôi. Cố Xán đi vào nhà chính, đi đọc sách.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Link thảo luận bên forum
.
 
Trở lên đầu trang