[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện
Chương 528 : Hiện tại và tương lai của Bảo Bình châu
Người đăng: fishscreen
Ngày đăng: 00:40 10-01-2026
.
Thánh nhân Nguyễn Cung biến mất rất lâu cuối cùng đã trở về. Trước tiên ông ta đi tới cửa tiệm bên bờ sông Long Tu một chuyến, gặp đệ tử Từ Tiểu Kiều. Sau đó đi tìm hai con yêu quái lệ thuộc vào phủ đệ tiên gia ở núi lớn phía tây, lại không tuân theo quy củ. Ông ta tiện tay ném chúng ra khỏi địa bàn, lúc này mới trở về núi Thần Tú của Long Tuyền kiếm tông.
Mười hai đệ tử thu nhận sau Đổng Cốc và Từ Tiểu Kiều, được Đổng Cốc gọi đến toàn bộ, bảo bọn họ từng người xuất kiếm diễn võ. Nguyễn Cung vẫn luôn mặt không cảm xúc, cũng không chỉ điểm đám đệ tử ký danh này kiếm thuật cụ thể gì, chỉ ngồi trên ghế dài xem xong, sau đó đứng dậy đi rèn sắt đúc kiếm. Chuyện này khiến đám đệ tử ký danh vốn hăng hái kia đều lo lắng bất an.
Từ đầu đến cuối đại sư tỷ thích mặc y phục màu xanh kia cũng không lộ diện. Tứ sư huynh Tạ Linh lại có mặt, thở dài một tiếng, trở về ngôi nhà của mình tiếp tục tu hành.
Nguyễn Cung vừa hiện thân, liền không ngừng có người đi tới Long Tuyền kiếm tông, hi vọng có thể được tiên gia chữ tông này xem trọng. Trong đó có con cháu trẻ tuổi được gia đình quyền quý của Đại Ly hộ tống đến, cũng có thiếu niên thiếu nữ một mình chạy tới, còn có rất nhiều tu sĩ sông núi mơ ước trở thành khách khanh cung phụng trên núi. Có thể nói là vàng thau lẫn lộn.
Đổng Cốc vốn là đại đệ tử trên danh nghĩa của Nguyễn Cung, cảm thấy không chịu nổi phiền phức như vậy. Hắn đã phải làm nửa sư phụ truyền đạo giảng dạy cho mười hai vãn bối đồng môn, tạm thời chưa được ghi chép vào gia phả tổ sư đường, còn phải quản lý công việc lớn nhỏ của tông môn từ trên xuống dưới.
Mười hai người đã tu hành một đoạn thời gian ở Long Tuyền kiếm tông, tư chất và thiên phú cao thấp, trong lòng mỗi người đều có tính toán, nhân tính cũng theo đó dần dần lộ rõ.
Có người tự nhận thiên phú luyện kiếm không bằng người khác, liền phân tâm vào chuyện nhân tình qua lại. Có người vùi đầu khổ luyện lại không tìm được đường lối, kiếm thuật tiến triển chậm chạp. Có người ở trên núi kính cẩn khiêm nhường, xuống núi lại thích khoe khoang là đệ tử kiếm tông. Còn có phôi kiếm bẩm sinh cảnh giới một ngày ngàn dặm, vượt xa những người cùng lứa, đã lén lút xin Đổng Cốc dạy thêm một môn kiếm thuật thượng thừa của miếu Phong Tuyết.
Còn những môn phái tiên gia xây dựng phủ đệ ở núi lớn phía tây, phần nhiều đều thăm viếng núi Thần Tú, dĩ nhiên cần Đổng Cốc ra mặt thu xếp quan hệ. Đây là một chuyện rất hao phí tinh lực và thời gian. Đại sư tỷ Nguyễn Tú chắc chắn sẽ không quan tâm. Sư muội Từ Tiểu Kiều tính tình lạnh nhạt, trời sinh không thích xã giao. Tạ Linh dĩ nhiên càng không muốn tươi cười nói lời hay với người khác.
Nếu không phải Long Tuyền kiếm tông không cần lo lắng về chuyện tiền tài, Đổng Cốc thật muốn nuốt lời, chủ động xin sư phụ Nguyễn Cung mở núi, sau đó danh chính ngôn thuận bế quan tu hành.
Trong vòng trăm năm phải đến Nguyên Anh, đây là một quy củ mà Đổng Cốc lập ra cho mình. Dù sao khác với Từ Tiểu Kiều từ sớm đã là kiếm tu của miếu Phong Tuyết, Đổng Cốc tuy là đại đệ tử khai sơn trong gia phả Long Tuyền kiếm tông, nhưng lại không phải kiếm tu. Đây thật ra là một chuyện không hợp quy củ. Nguyễn Cung không để ý, nhưng Đổng Cốc lại rất áy náy với chuyện này. Cho nên hắn nghĩ đến một biện pháp ngốc nghếch nhất, không phải kiếm tu thì dùng cảnh giới để bù đắp.
Còn sư đệ Tạ Linh đã thai nghén ra một thanh phi kiếm bản mệnh, hôm nay đang nuôi dưỡng. Chẳng những như vậy, lão tổ họ Tạ, cũng chính là vị thiên quân Tạ Thực của Bắc Câu Lô Châu, đã thể hiện phong thái một người trấn áp một châu, còn lần lượt tặng cho con cháu ngõ Đào Diệp này hai món trọng bảo trên núi.
Một món là di vật của kiếm tiên Bắc Câu Lô Châu, để Tạ Linh luyện hóa thành vật bản mệnh, tên là “Đào Diệp”. Đó là một thanh phi kiếm bản mệnh còn sót lại nhân gian sau khi vị kiếm tiên kia binh giải, mặc dù không tính là phi kiếm bản mệnh của Tạ Linh, nhưng một khi luyện hóa thành vật bản mệnh, di vật kiếm tiên uy lực thế nào có thể tưởng tượng được. Ngoài ra còn có một hồ lô nuôi kiếm tên là “Mãn Nguyệt”, cấp bậc rất cao.
Trong lòng Đổng Cốc biết rõ, trong mắt sư đệ Tạ Linh vốn không có sư huynh mình đây. Không phải nói Tạ Linh dựa vào bối cảnh gia tộc nên coi thường người khác, kiêu ngạo bá đạo. Vừa lúc trái ngược, ở trước mặt Đổng Cốc, Tạ Linh không hề bất kính, càng không hề khinh thường thân phận chân thân của Đổng Cốc.
Ngày thường những chuyện có thể giúp một tay, Tạ Linh đều không bao giờ từ chối. Sau khi Đổng Cốc bước vào cảnh giới Kim Đan, tại một số thời điểm tu hành mấu chốt, Tạ Linh đều sẽ chủ động thay thế truyền thụ kiếm thuật. Cái gã lông mày dài của Tạ gia này, khiến người ta không thể bới móc được khuyết điểm. Có điều căn cốt và cơ duyên của Tạ Linh thật sự quá tốt, trên núi thì trong mắt hắn chỉ có Nguyễn Tú, dưới núi thì hắn cũng chỉ chú ý vài người trẻ tuổi có thể đếm được trên đầu ngón tay, bao gồm Mã Khổ Huyền.
Đến cảnh giới như Đổng Cốc và Tạ Linh, ăn uống trên núi dĩ nhiên không còn là ngũ cốc hoa màu. Phần nhiều là dựa theo thực đơn của Dược gia chuyên tâm biên soạn, chuẩn bị một ngày ba bữa, chuyện này thực ra rất tốn tiền thần tiên.
Có điều Long Tuyền kiếm tông gia nghiệp lớn, đệ tử lại ít. Nguyễn Cung là cung phụng hàng đầu của vương triều Đại Ly, mỗi năm có thể nhận rất nhiều bổng lộc tiên sư từ phía triều đình. Còn như Đổng Cốc, vốn là cảnh giới Kim Đan, năm xưa lại đi qua hồ Thư Giản một chuyến. Mặc dù khi đó hắn không ra tay nhiều, nhưng vẫn kiếm một công lao không nhỏ. Sau đó lại lấy được một lệnh bài thái bình vô sự do Hình bộ ban hành, hôm nay còn có tên trong niêm can lang Đại Ly, cho nên cũng có một khoản bổng lộc quan gia rất đáng kể.
Ngày này Nguyễn Cung rời khỏi lò kiếm, tự mình làm một bàn thức ăn, gọi Đổng Cốc tới.
Đổng Cốc vừa nhìn những món ăn dân gian trên bàn, liền biết đại sư tỷ nhất định sẽ đến.
Quả nhiên Nguyễn Tú rất nhanh bước vào phòng, thản nhiên bới cơm, ngồi ở một bên Nguyễn Cung. Đổng Cốc đương nhiên là quay lưng về phía cửa phòng, ngồi đối diện với sư phụ.
- Cứ ăn từ từ, không ai giành với con đâu.
Nguyễn Cung thành thạo gắp một miếng thịt kho bỏ vào chén của con gái, sau đó nói với Đổng Cốc:
- Nghe nói quận chủ Ngô Diên lúc trước đã bị điều sang châu mới rồi?
Đổng Cốc lập tức bỏ đũa xuống, lễ độ cung kính nói:
- Sau khi quận Long Tuyền thăng làm Long châu, vị đệ tử của quốc sư này cũng không thuận thế trở thành thứ sử Long châu, mà là được điều động tới lãnh thổ vương triều Chu Huỳnh trước đây. Tại gần chân núi Trung Nhạc mới của Đại Ly, phía nam thư viện Quan Hồ, tiếp tục đảm nhiệm quận chủ một nơi.
Năm xưa Ngô Diên được quốc sư gởi gắm hi vọng, tới đây mở mang lãnh thổ. Không ngờ lại bị bốn họ lớn và mười tộc lớn bản địa hợp sức bài xích, đến mức tối tăm mặt mày, nhiều lần bị bẽ mặt. Tuy sau đó hắn đã từ huyện lệnh thăng làm quận chủ, nhưng trong lòng quốc sư đại nhân đã sớm bất mãn. Cho nên lần này từ quận thăng thành châu, Ngô Diên vốn không có công lao cũng có khổ lao, nhìn như điều động ngang hàng, thực ra là giáng chức đi tới đất khách quê người.
Quận Long Tuyền thăng thành Long châu, diện tích rộng lớn, phạm vi quản hạt gồm bốn quận Thanh Từ, Bảo Khê, Tam Giang, Hương Hỏa. Trấn nhỏ thì vẫn thuộc về huyện Hòe Hoàng.
Hôm nay Viên huyện lệnh đã thuận thế thăng chức làm quận chủ quận Thanh Từ. Tào giám sát lò gốm vẫn là quan chức cũ, nhưng Lễ bộ đã âm thầm sửa đổi cấp bậc của quan giám sát, tương đương với quận chủ một nơi. Cho nên hai nhân tài trẻ tuổi của hai dòng họ thượng trụ quốc, thực ra đều được thăng quan, chỉ là một người ở ngoài sáng còn một người ít tiếng tăm mà thôi.
Thứ sử Long châu là một người ngoài quan trường Đại Ly, đến từ nước chư hầu Hoàng Đình, tên là Ngụy Lễ. Gia tộc xuất thân bần hàn, chỉ là một quận chủ tứ phẩm nho nhỏ ở nước Hoàng Đình, kết quả đến Đại Ly lại thành quan tổng đốc danh xứng với thực. Chuyện này khiến triều đình Đại Ly rất bất ngờ. Sau đó có tin đồn lưu truyền ở kinh thành, nghe nói người này là nhân tuyển Lại bộ thượng thư Đại Ly, do hoàng đế đích thân lựa chọn, cho nên cũng không có tranh chấp.
Hành động đặc cách đề bạt quan viên nước chư hầu, thăng chức thành trọng thần Đại Ly như vậy, có hợp với lễ chế không? Dù sao hoàng đế bệ hạ đã không lên tiếng, bên phía Lễ bộ cũng không phản ứng, vậy còn ai dám đứng ra. Thật coi Quan lão thượng thư là ăn chay sao? Cũng không có mấy quan viên Đại Ly có thể dựa vào lý lẽ tranh luận với Thôi quốc sư, hơn nữa còn cãi thắng.
Ngoại trừ thay đổi trên quan trường, ba vị thành hoàng châu quận huyện cũng đã được định sẵn. Hai thành hoàng quận huyện đều là anh linh bản địa, do hai châu lớn lân cận tiến cử ra. Tuy nói đã sớm được Lễ bộ Đại Ly ghi vào danh sách, là dự khuyết của văn miếu, thành hoàng và thần linh núi sông các nơi, nhưng dưới tình huống bình thường, đã định trước sẽ không có vị trí quá tốt cho bọn họ. Lần này lại đột ngột được đảm nhiệm thành hoàng trong địa bàn Long châu, hai người đều giống như nhận được một công việc béo bở, khiến người ta hâm mộ.
Mà làm thành hoàng đầu tiên của Long châu, thần vị cao nhất, vị thành hoàng này cũng lộ ra chân tướng, đã tạo thành động tĩnh không nhỏ trong quan trường Đại Ly. Không ít trọng thần trung tâm đều đang xem chuyện cười của hai thượng trụ quốc Viên Tào.
Bởi vì thành hoàng châu không phải nhân tuyển do hai họ lớn tiến cử, mà là một thổ địa nhỏ của miếu thờ ở núi Bánh Bao, nằm ở nơi giao nhau của hai sông Tú Hoa và Xung Đạm.
Nguyễn Cung chậm rãi nói:
- Ngô Diên rời xa bản thổ Đại Ly, chưa chắc đã là chuyện xấu.
Đổng Cốc không hiểu rõ nội tình của triều đình Đại Ly, cho nên không dám nói bừa. Có điều đối với việc Ngô Diên rời đi, Đổng Cốc vẫn có một chút tiếc nuối. Bởi vì quận chủ trẻ tuổi này rất biết cách làm người, phương thức giao tiếp với Long Tuyền kiếm tông cũng khiến Đổng Cốc rất tán thưởng.
May mà quận chủ mới của quận Bảo Khê tên Phó Ngọc, là quan phụ tá năm xưa đi theo Ngô Diên vào huyện nha trấn nhỏ, xuất thân văn bí thư lang. Cho đến khi người này từ sau màn bước ra sân khấu, rất nhiều đồng liêu đã làm việc chung nhiều năm mới kinh ngạc phát hiện, hóa ra Phó quận chủ này là cháu đích tôn của họ Phó hào phiệt Đại Ly. Ngoài những dòng họ thượng trụ quốc kia, họ Phó cũng là một thế gia vọng tộc.
Sau khi Phó Ngọc thăng làm quận chủ quận Bảo Khê, rất nhanh đã thăm viếng Long Tuyền kiếm tông. Đổng Cốc tán gẫu với hắn rất vui vẻ, cũng tính là một chuyện tốt không lớn không nhỏ.
Nguyễn Cung nói:
- Sau này ngọn núi đón người tới, tiễn người đi, ngươi đừng quản nữa. Nếu như ngươi không đùn đẩy, cả đời cũng sẽ làm không hết mấy chuyện này, vậy còn làm sao tu hành? Cơ sở đặt chân của Long Tuyền kiếm tông, không phải là biết cách làm người như thế nào.
Ông ta nhìn Đổng Cốc, thấy hắn hơi thấp thỏm bất an, có lẽ là lầm tưởng mình không hài lòng với đại đệ tử này.
Nguyễn Cung hiếm hoi nở nụ cười:
- Ta nhận ngươi làm đệ tử, không phải để cho ngươi làm việc vặt. Chuyện tu hành chia ra trên núi dưới núi. Hôm nay ngươi tính là nửa niêm can lang, mỗi lần gặp phải vách chắn nhỏ, không cần tốn thời gian trên núi, có thể mượn cơ hội này ra ngoài rèn luyện. Bình thường cũng có thể chủ động thư từ qua lại với Hình bộ Đại Ly.
- Hiện giờ Bảo Bình châu thế đạo hỗn loạn, sau khi ngươi xuống núi, không chừng có thể mang vài đệ tử trở về. Lần sau ngươi hãy nói rõ với phía Hình bộ, trước tiên đến khu vực núi Cam Châu một chuyến. Bất kể nói thế nào, ngươi vẫn phải lôi kéo quan hệ với miếu Phong Tuyết một chút.
Đổng Cốc như trút được gánh nặng, gật đầu một cái, trong lòng tràn đầy cảm kích với sư phụ này.
Vài ba câu của sư phụ đã giảm bớt áp lực cho hắn, lại có thâm ý truyền đạo, quan trọng hơn là giống như biến tướng để mình được tu sĩ miếu Phong Tuyết chấp nhận.
Nguyễn Cung đột nhiên cầm đũa lên, gạt chiếc đũa của con gái muốn đưa về phía miếng thịt kho cuối cùng:
- Chừa một chút cho Đổng Cốc.
Lúc này không biết Nguyễn Tú đã bới chén cơm thứ mấy rồi.
Đổng Cốc không dám cười.
Nguyễn Cung nói với Đổng Cốc:
- Mười hai đệ tử ký danh kia, ngươi cảm thấy thế nào?
Đổng Cốc liền lần lượt giảng giải thiên phú và tính tình mạnh yếu của mười hai người.
Nguyễn Cung nhìn khuê nữ của mình.
Nguyễn Tú vừa gắp một đũa thức ăn, khẽ lắc lắc đũa, gắp ít hơn một chút.
Nguyễn Cung nhìn đĩa thức ăn gần như đã thấy đáy, dứt khoát đẩy tới trước mặt nàng.
Nguyễn Tú cười cười, hỏi:
- Cha, sao hôm nay không uống rượu?
Nguyễn Cung lắc đầu, đột nhiên nói:
- Sau này con tới núi Long Tích dựng nhà cỏ tu hành, nhớ đừng xảy ra xung đột với tu sĩ núi Chân Vũ là được. Bất kể gặp phải chuyện lạ gì cũng không cần kinh ngạc, trong lòng cha có tính toán.
Nguyễn Tú gật đầu.
Nguyễn Cung lại hỏi một chút tình hình gần đây của Đại Ly.
Long Tuyền kiếm tông sở hữu công báo núi sông tỉ mỉ nhất Bảo Bình châu, do triều đình Đại Ly tự mình lập ra, theo định kỳ đưa tới núi Phi Vân và núi Thần Tú quận Long Tuyền.
Nguyễn Cung bỗng dưng nói:
- Thực ra năm xưa đệ tử mà ta rất muốn thu nhận là Lưu Tiện Dương kia.
Đổng Cốc từng nghe nói đến người này, là bằng hữu thân thiết nhất với Trần Bình An ngõ Nê Bình, thiếu chút nữa đã chết dưới tay con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương. Vì chuyện này Lưu Tiện Dương và Trần Bình An xem như đã kết thành tử thù với núi Chính Dương và họ Hứa thành Thanh Phong.
Ban đầu họ Hứa thành Thanh Phong đã xây xong phủ đệ tiên gia, lại bán tống bán tháo cho triều đình Đại Ly, có lẽ cũng cảm thấy kiêng dè Trần Bình An. Sau đó bọn họ lại thừa gió bẻ măng, giống như mất bò mới lo làm chuồng, gả con gái cho một đứa con vợ lẽ của thượng trụ quốc họ Viên. Còn xuất tiền xuất lực, trợ giúp con cháu họ Viên khống chế một đội kỵ binh biên quan. Dù sao không ai có thể ngờ được, thiếu niên ngõ Nê Bình kia lại có thể từng bước đi tới hôm nay.
Nguyễn Cung và Đổng Cốc chỉ ăn mấy đũa tượng trưng, sau đó hai thầy trò bắt đầu tản bộ.
Đổng Cốc nhẹ giọng nói:
- Ngụy sơn thần lại cử hành tiệc dạo đêm lần nữa. Cửa tiệm mà nhà Bao Phục để lại bến thuyền núi Ngưu Giác cũng khai trương, chỉ bán lễ bái sơn của thần linh núi sông và tu sĩ các nơi.
Nguyễn Cung cười nói:
- Xem ra núi Lạc Phách kia rất thiếu tiền.
So với Đổng Cốc cảnh giới Kim Đan, Nguyễn Cung chẳng những là cảnh giới Ngọc Phác, còn là thánh nhân trấn giữ, cho nên nhìn đến cao xa thấu triệt hơn. Lần này Ngụy Bách đột phá cảnh giới, vốn là không có vách chắn. Nói chuẩn xác, vách chắn khi Ngụy Bách bước vào năm cảnh giới cao, đã sớm bị người ta phá vỡ rồi, hơn nữa phá đến cực kỳ xảo diệu. Nguyễn Cung cũng là quan sát một thời gian mới đưa ra kết luận này.
Thứ mà Ngụy Bách theo đuổi là cảnh giới Ngọc Phác không tì vết, chứ không phải có thể đột phá cảnh giới hay không. Cho nên mới nói, một đao của A Lương ở núi Kỳ Đôn rất chuẩn.
Trong lòng Nguyễn Cung phiền muộn không thôi.
Đại kiếm tiên trên ý nghĩa bình thường, kiếm thuật của bọn họ cao hay thấp, kiếm ý nhiều hay ít, thực ra kiếm tu năm cảnh giới cao kém hơn một bậc, vẫn miễn cưỡng có thể nhìn được chênh lệch đại khái. Nhưng có một số người xuất kiếm, rất nhiều năm sau mới có thể nhìn ra lực lượng, sức lớn lại không hiện. Suy cho cùng, có lẽ kiếm vẫn phải rơi vào lòng người, mới nhìn thấy được công lực.
Nguyễn Cung hi vọng một ngày nào đó, Long Tuyền kiếm tông sẽ xuất hiện một kiếm tu như vậy, cho dù chậm một chút cũng không sao.
Đổng Cốc rất nhanh cáo từ rời đi.
Nguyễn Cung nhìn về phương xa.
Khu vực Bắc Nhạc là nơi rồng bay lên của Đại Ly, có sơn thần Bắc Nhạc Ngụy Bách. Thần linh núi sông duy nhất ở Bảo Bình châu có thể đối kháng với y, không phải Trung Nhạc mà là Nam Nhạc, là một cô gái sơn thần.
Hôm nay Trung Nhạc Đại Ly, cũng là Trung Nhạc cũ của vương triều Chu Huỳnh, thần linh vẫn như trước kia. Có thể nói là nhân họa được phúc, trở thành Trung Nhạc của Bảo Bình châu hiện giờ.
Du hiệp Mặc gia, kiếm tu Hứa Nhược, hôm nay còn trấn giữ ở ngọn núi, làm hàng xóm với vị thần linh Trung Nhạc kia.
Nơi mà Nguyễn Cung chú ý là núi Cam Châu Tây Nhạc mới, bởi vì cách miếu Phong Tuyết không xa. Cộng thêm núi Cam Châu vẫn luôn không nằm trong danh sách Ngũ Nhạc của bất kỳ vương triều nào, cho nên chuyến này ông ta rất nhẹ nhõm. Cũng chính vì như vậy, ông ta vốn là thợ đúc kiếm hàng đầu Bảo Bình châu, còn thuận tiện đi tới miếu Phong Tuyết một chuyến, ôn chuyện cũ với tiền bối sư môn và các sư huynh đệ. Đây thực ra là một chiến công đỡ rồng, tân đế Đại Ly cố ý tặng cho Long Tuyền kiếm tông.
Bên phía Hứa Nhược nước ngầm sôi trào, nguy hiểm khắp nơi. Nguyễn Cung thì không có việc gì, cả người nhẹ nhõm. Còn núi Thích trở thành Đông Nhạc mới của Đại Ly, lại đánh đến trời đất mù mịt.
Phần lớn cung phụng hàng đầu Đại Ly là địa tiên Kim Đan và Nguyên Anh, chỉ riêng đại điển sắc phong núi Nhạc, đã chém giết một trận cực kỳ thảm liệt. Tu sĩ các nước từ bốn phương tám hướng chen chúc kéo đến, muốn đánh lên núi giết chết sứ giả Đại Ly. Cuối cùng ngay cả văn thư sắc phong của tân đế “đất vàng dây bạc, ngọc tỷ niêm phong”, thiếu chút nữa đã bị một tu sĩ Nguyên Anh đối địch đánh vỡ nát. Sau khi đánh lui những tu sĩ kia, cung phụng Đại Ly có thể nói là thương vong nặng nề.
Sau đó Lễ bộ hữu thị lang Đại Ly thay trời tuần tra, lại là một trận vây giết. Rõ ràng là cạm bẫy, nhưng vẫn có đông đảo tu sĩ của các nước bị diệt xông tới, khẳng khái đi chết. Vì vậy mới khiến cho khu vực núi Thích Đông Nhạc mới, trong phạm vi ngàn dặm linh khí cực kỳ hỗn loạn. Sau đó dù vẫn có tu sĩ lẻ tẻ quấy nhiễu, nhưng núi Thích trải qua giai đoạn bếp bênh, cuối cùng đã trở thành Đông Nhạc mới của Đại Ly. Thần linh trấn giữ là một trong Ngũ Nhạc cũ của Đại Ly.
Còn có một chuyện lớn hơn sắc phong Ngũ Nhạc, đó là Đại Ly đã bắt đầu chọn vị trí, xây dựng kinh đô phụ ở nam bộ Bảo Bình châu.
Tống Tập Tân đi tới đất phong ở thành Lão Long, chờ kinh đô phụ xây xong. Trong gia phả phủ Tông Nhân, hắn có tên là Tống Mục, sẽ quản lý kinh đô phụ từ xa. Một vị trí trong số đó chính là kinh thành cũ của vương triều Chu Huỳnh, chỗ tốt là không cần tiêu hao quá nhiều quốc lực, chỗ xấu là ở quá gần thư viện Quan Hồ.
Còn những kiêng kị bí mật khác của triều đình, dĩ nhiên là có một số người không hi vọng phiên vương mới Tống Mục, dựa vào kinh đô phụ và thành Lão Long đầu đuôi tiếp ứng, một lần thâu tóm nửa giang sơn Bảo Bình châu. Có điều cuối cùng chọn vị trí ở đâu, triều đình Đại Ly vẫn chưa có kết luận.
Nguyễn Cung là cung phụng hàng đầu Đại Ly, có thể phát biểu ý kiến, tân đế họ Tống Đại Ly nhất định cũng sẽ lắng nghe. Có điều ông ta chỉ im lặng mà thôi.
Nguyễn Tú xuất hiện bên cạnh Nguyễn Cung.
Nguyễn Cung đã rời núi đi tới miếu Phong Tuyết một chuyến, lúc này nhẹ giọng nói:
- Trước kia khi cha còn nhỏ, đám sư trưởng miếu Phong Tuyết luôn cảm thấy thế đạo sẽ không thay đổi quá nhiều, chỉ cần tu hành cho tốt là được. Cho nên những vãn bối chúng ta cũng có suy nghĩ tương tự. Bây giờ tất cả người già đều cảm khái, đã hoàn toàn nhìn không thấu sau mấy chục năm ngắn ngủi, quang cảnh của Bảo Bình châu sẽ như thế nào. Tú Tú, con nói xem đây là chuyện tốt hay chuyện xấu?
Nguyễn Tú ngẫm nghĩ, hỏi một đằng trả lời một nẻo:
- Long Tuyền kiếm tông còn thiếu một động tiên đất lành thuộc về mình.
Vẻ mặt Nguyễn Cung nghiêm túc, dùng thần thông thánh nhân ngăn cách ra một thế giới nhỏ: “Có hai chuyện. Thứ nhất, vách đá trảm long đài của núi Long Tích trước kia đã chia ra làm ba, phân biệt thuộc về Long Tuyền kiếm tông chúng ta, miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ. Nhưng có lẽ con không biết, trảm long đài mà miếu Phong Tuyết phụ trách trông coi và khai thác, thực ra gần như đã là một cái vỏ rỗng. Cha vẫn luôn giả vờ như không nhìn thấy, cho nên lần này thăm viếng lão tổ sư miếu Phong Tuyết, đã nhắc đến chuyện này. Tổ sư bảo cha không cần quan tâm, tương đương với ngầm thừa nhận trảm long đài không cánh mà bay. Vì thế khi con qua đó dựng nhà cỏ tu hành, cũng không cần để ý tới chuyện này.”
“Chuyện thứ hai, chính là động tiên đất lành mà con nói. Có thể buôn bán với tiệm Dương gia, bên đó có sẵn, nhưng suy đoán giá cả sẽ tương đối khó chấp nhận. Thực ra giá cả còn dễ nói, chỉ cần thiếu nợ là được.”
Nói đến đây, Nguyễn Cung nhìn con gái, tâm sự trùng trùng nói:
- Cha vẫn không muốn gây thêm rắc rối.
Suy cho cùng, vẫn là không muốn Nguyễn Tú bước vào ván cờ quá sớm.
Nguyễn Cung làm tất cả, từ rời khỏi miếu Phong Tuyết, trả giá bằng tu vi hao mòn, đảm nhiệm thánh nhân trấn giữ động tiên Ly Châu, cho đến tự lập ngọn núi, được họ Tống Đại Ly mời đảm nhiệm cung phụng... đều là vì con gái.
Nguyễn Tú lại nói:
- Cha, không có vấn đề. Cha có biết tính tình của Lão Dương thế nào không?
Nguyễn Cung cười nói:
- Cha thật sự không biết.
Trong lịch sử động tiên Ly Châu, rất nhiều thánh nhân tam giáo nhất gia trấn giữ nơi này, ngoại trừ Tề Tĩnh Xuân, e rằng không ai dám nói mình hiểu rõ suy nghĩ của lão già kia. Nguyễn Cung đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Nguyễn Tú nhìn về trấn nhỏ phía xa, lấy khăn thêu ra, cầm một miếng bánh ngọt, nói hàm hồ không rõ:
- Rất đơn giản, ai thuần túy hơn, ai có hi vọng đi lên cao hơn, lão Dương sẽ đặt cược lớn vào người đó. Con cảm thấy mình cũng không tệ, cho nên cha có thể đi thử xem. Còn như ra giá thế nào, không bằng nói với lão tiền bối kia, động tiên đất lành có sẵn, bất kể lớn đến đâu, Long Tuyền kiếm tông chúng ta đều cần. Còn như sau này muốn Nguyễn Tú làm gì, phải xem tâm tình của Nguyễn Tú.
Nguyễn Cung nghi hoặc nói:
- Như vậy cũng được sao?
Nguyễn Tú cười híp mắt, có lẽ là do mùi vị của bánh ngọt, tâm tình của cô cũng không tệ, phủi phủi tay, nói:
- Thử xem đi.
Nguyễn Cung do dự một thoáng:
- Thật sự nói chuyện như vậy?
Nguyễn Tú gật đầu. Nàng vừa muốn chìa tay ra, Nguyễn Cung đã thi triển thần thông thánh nhân, lặng lẽ xuất hiện ở hậu viện tiệm Dương gia.
Nguyễn Tú thở dài, còn muốn cha mang một ít bánh ngọt trở về.
Không tới nửa nén nhang, Nguyễn Cung vẻ mặt kỳ quái trở về núi Thần Tú, nhìn khuê nữ của mình, lắc đầu cảm khái nói:
- Chẳng lẽ thật sự có chuyện tốt giống như bánh từ trên trời rơi xuống?
Buôn bán với lão Dương, có thể đảm bảo một chuyện, thậm chí còn ổn thỏa hơn bất kỳ lời thề sông núi nào trên thế gian. Đó là những gì lão tiền bối nói ra đều làm được, không cần hoài nghi.
Nguyễn Tú liếc nhìn màn trời, nghĩ thầm nếu rơi xuống một ít bánh ngọt thì tốt rồi.
---------
Thành Lão Long nằm ở cuối phía nam Bảo Bình châu, đã trải qua hai chuyện lớn, đó là Phù Nam Hoa cưới con gái họ Khương Vân Lâm, cùng với thành chủ nghênh chiến võ phu cảnh giới thứ chín. Đám luyện khí sĩ chỉ vừa thở gấp được một hơi, lại nghênh đón một chuyện càng lớn hơn.
Tống Mục của Đại Ly, là em trai cùng cha khác mẹ với đương kim hoàng đế, hôm nay đã trở thành một vị phiên vương quyền thế hiển hách nhất họ Tống, vừa lúc đi tới đất phong ở thành Lão Long. Những đứa con khác của tiên đế cũng nhận được danh hiệu phiên vương, rời khỏi Đại Ly đi tới các nước lớn bị diệt, phân đất phong hầu. Nhưng bọn họ đều là tam tự vương, kém xa Tống Mục là nhất tự tịnh kiên vương (1), vinh quang đến mức dọa người.
Đối với thành Lão Long đã quen tự do tản mạn, chuyện này vốn nên là một tin dữ. Nhưng mấy gia tộc lớn gồm cả Phù gia, giống như đã sớm liên lạc với triều đình Đại Ly. Chẳng những không có bất kỳ mâu thuẫn nào, ngược lại trong lãnh thổ rộng lớn phía bắc thành Lão Long và phía nam vương triều Chu Huỳnh, các gia tộc đều buôn bán rất thịnh vượng. Hơn nữa so với trước kia mạnh ai nấy làm, ranh giới rõ ràng, hôm nay mấy tộc lớn ở thành Lão Long đã bắt đầu hợp tác với nhau, chẳng hạn như Phạm gia đã liên kết chặt chẽ với Tôn gia.
Bất kể là ai và ai cùng nhau tính toán kiếm tiền, điểm giống nhau duy nhất, đó là những tuyến đường thương mậu của tộc lớn thành Lão Long, đều có Đại Ly giúp mở đường. Chỉ cần tay cầm lệnh bài thái bình vô sự, sẽ có thể tìm kỵ binh Đại Ly dọc đường, cùng với những nước chư hầu của họ Tống xin giúp đỡ. Cho nên khi Phù gia nhường ra một nửa nội thành của thành Lão Long, dùng làm phủ đệ của phiên vương Tống Mục, cũng không ai cảm thấy kỳ lạ.
Có điều thành Lão Long là đầu mối trọng địa của một châu, buôn bán vẫn bị ảnh hưởng ở một mức độ nhất định. Không ít luyện khí sĩ xem thành Lão Long là một chốn Đào Nguyên và chốn tiêu tiền, đã lặng lẽ rời khỏi, bình tĩnh theo dõi biến hóa.
Nhưng khi Đồng Diệp tông và Ngọc Khuê tông của châu lớn phía nam lần lượt biểu thị thái độ, buôn bán của thành Lão Long rất nhanh trở lại thịnh vượng, thậm chí còn cao hơn trước. Nhất là sau khi Tống Mục vào thành Lão Long, cũng không thay đổi bất kỳ hiện trạng nào. Rất nhiều tu sĩ liền ào ào trở về trong thành, tiếp tục hưởng lạc.
Ngày này một người trẻ tuổi đã cởi áo mãng bào của phiên vương, rời khỏi dinh thự, dẫn theo tỳ nữ đi đến một tiệm thuốc trong ngõ hẹp ở ngoại thành.
Không có bất kỳ tùy tùng nào, bởi vì không cần thiết. Trong tay áo người trẻ tuổi có một con rắn mối cuộn tròn, trên đầu mọc sừng. Huống hồ gia chủ Phù gia thành Lão Long cũng giống như là cung phụng tư nhân của hắn.
Tiệm thuốc đã đóng cửa mấy năm, vừa mới khai trương lần nữa. Chủ tiệm là một lão già. Trong tiệm còn có một thiếu niên áo trắng ấn đường có nốt ruồi, dung mạo tuấn tú đến mức vô lý. Bên cạnh có một đứa trẻ giống như ngu ngốc, cũng là môi hồng răng trắng, có điều ánh mắt rời rạc, không biết nói chuyện, đúng là đáng tiếc.
Tống Tập Tân đi vào con ngõ, ý thu mát mẻ, tỳ nữ Trĩ Khuê bên cạnh dung nhan lại càng xuất sắc.
Khi hai chủ tớ vượt qua ngưỡng cửa tiệm thuốc, lão chủ tiệm kia vừa mới đến, không nhận ra thân phận của công tử trẻ tuổi trước mắt này, bèn cười hỏi:
- Là mua thuốc à? Quan khách cứ tùy ý chọn, giá cả đều viết rõ rồi.
Tống Tập Tân nhíu mày, liếc nhìn lão già này một cái, bắt đầu lựa chọn dược liệu. Trĩ Khuê thì xách một cái ghế trong tiệm thuốc ra ngồi ở cửa.
Lão già cười cười, hai đứa nhóc này thật là không xem như người ngoài.
Hôm nay lão không sợ trời không sợ đất, cả Bảo Bình châu đều dám đi ngang, đương nhiên điều kiện tiên quyết là đi theo bên cạnh thiếu niên áo trắng kia.
Lão chủ tiệm này chính là Lưu Ly tiên ông Trần Hiểu Dũng, trước kia đã mưu đồ không thành ở quận Yên Chi nước Thải Y. Lão chẳng những không lấy được Thiên Sư ấn do kim thành hoàng Thẩm Ôn cất giấu, còn thiếu chút nữa thân chết đạo tan, ngay cả chén lưu ly cũng không thể giữ gìn. May mắn quốc sư đại nhân và Lục Ba Đình đều không tính toán chút sơ xuất này của lão.
Chuyện này cũng bình thường, Thôi đại quốc sư là nhân vật trên đỉnh núi, chí tại thôn tính một châu, nào sẽ để ý được mất của một thời, một nơi, một vật. Có điều sau khi thiếu niên áo trắng kia tìm được nơi ẩn thân của lão, lão vẫn bị lừa rất thảm. Thê thảm thế nào? Chính là thảm đến mức những mưu mô trong bụng đều bị đối phương tính toán không bỏ sót. Hôm nay lão chỉ biết, thiếu niên họ Thôi này là người phụ trách tất cả gián điệp tử sĩ phía nam của Đại Ly.
Nội tâm của Tống Tập Tân nổi lên sóng gợn, sau khi nghe được câu nói kia, hắn bắt đầu đi về phía hậu viện tiệm thuốc.
Vừa vén rèm trúc lên, Lưu Ly tiên ông Trần Hiểu Dũng vội vàng nói:
- Quan khách, phía sau không đi được.
Tống Tập Tân cười nói:
- Ta tên là Tống Mục.
Lưu Ly tiên ông Trần Hiểu Dũng ngẫm nghĩ, lúng túng cười nói:
- Quan khách cứ tự nhiên.
Tống Tập Tân quay đầu nhìn về phía cửa:
- Không đi cùng à?
Trĩ Khuê quay đầu cười nói:
- Thôi ta không đi.
Đời này cô chỉ sợ ba người, một người đã chết, một người không còn ở thế giới này, nửa người cuối cùng thì đang ở hậu viện.
Tống Tập Tân một mình bước vào hậu viện, đi về phía nhà chính cửa lớn mở rộng, bước chân chậm rãi, trước khi vào cửa còn chỉnh lại vạt áo.
Tống Tập Tân hắn có thể sống tới hôm nay, là quyết định chung của người trong phòng kia và Tống Trường Kính. Còn như mẫu thân và hoàng đế “huynh trưởng” kia của hắn, có lẽ cũng không để ý hắn được ghi tên vào gia phả phủ Tông Nhân rồi lại xóa đi.
Vượt qua ngưỡng cửa, chỉ thấy thiếu niên áo trắng kia giống như đã xem đại sảnh này là thư phòng. Trên bàn vuông mở rộng một bức “Tuyết Dạ Sạn Đạo Hành Kỵ Đồ”, mô tả tinh vi giản dị, lại mang phong thái tự do cảm xúc, có thể nói là kiệt tác. Còn có một quyển tiểu thuyết diễn nghĩa giang hồ in ấn vụng về của tiệm sách tư gia, đồ chặn giấy hình thú nhỏ bằng đồng đè trên trang sách, phía trên có nhiều bút đỏ bình luận.
Tống Tập Tân chắp tay thi lễ nói:
- Tống Mục bái kiến quốc sư.
Thôi Đông Sơn nằm sấp xuống bàn, hai chân quấn lại với nhau, tư thái lười nhác, quay đầu nhìn Tống Tập Tân, cười nói:
- Trấn nhỏ nhoáng một cái đã nhiều năm, cuối cùng lại gặp mặt rồi.
Tống Tập Tân lễ độ cung kính nói:
- Nếu không nhờ quốc sư khai ân, Tống Tập Tân đã không có cơ hội trở thành hoàng tộc Đại Ly, càng đừng nói tới phong vương đi tới thành Lão Long.
Lời nói của Thôi Đông Sơn không kinh người thì không ngừng:
- Năm xưa thực ra Tề Tĩnh Xuân đã tặng quà cho cả ngươi và Triệu Dao. Triệu Dao à, vì muốn sống nên đã làm một vụ mua bán với ta, từ bỏ Xuân Tự ấn kia. Được mất trong đó, hôm nay cũng khó nói.
- Còn ngươi, Tề Tĩnh Xuân để lại cho ngươi những quyển sách kia, chỉ tiếc thằng nhóc ngươi lại không để tâm, lười lật xem. Thực ra trong những quyển sách kia, Tề Tĩnh Xuân đã lưu lại tâm đắc đọc sách của hai nhà nho và pháp. Chỉ cần ngươi thành tâm, dĩ nhiên có thể xem được. Tề Tĩnh Xuân là người biết thay đổi theo tình thế, kỳ vọng với ngươi không thấp. Ngoài nho trong pháp, là thủ đoạn của ai? Nếu ngươi có được những học vấn kia, chú của ngươi và ta có thể sẽ để trên y phục của ngươi nhiều hơn một vuốt rồng.
Vẻ mặt Tống Tập Tân vẫn như thường.
Thôi Đông Sơn gật đầu:
- Tâm tính tốt hơn Triệu Dao một chút, chẳng trách năm xưa Triệu Dao vẫn luôn ngưỡng mộ ngươi, đánh cờ càng không bằng ngươi.
Thôi Đông Sơn chỉ vào ghế dài. Tống Tập Tân liền ngồi xuống ngay ngắn.
Thôi Đông Sơn vẫn luôn nằm sấp xuống bàn, giống như tán gẫu chuyện nhà với người khác, cười nói:
- Tống Dục Chương chết thật là không đáng giá. Ban đầu tiên đế xây dựng cầu mái che, không thể cho người khác biết, dù sao đã chết nhiều con rồng cháu rồng của họ Tống Đại Ly như vậy. Tống Dục Chương là quan giám sát, chẳng những không biết dừng lại đúng lúc, nhanh chóng vạch rõ giới hạn với ngươi, bảo dưỡng niên thọ ở Lễ bộ, trái lại thật sự xem hoàng tử ngươi là con riêng của mình. Đây nếu không phải là tìm chết, vậy còn tìm ở đâu?
Cằm của Tống Tập Tân khẽ động, chắc là khẽ nghiến răng.
Thôi Đông Sơn cười ha hả, tấm tắc nói:
- Tống Tập Tân ngươi rộng rãi, đối với việc có ngồi lên ghế rồng hay không, ánh mắt vẫn nhìn được xa. Nhưng lòng dạ cũng nhỏ, đến bây giờ vẫn không thể bỏ qua một sơn thần nho nhỏ ở núi Lạc Phách như Tống Dục Chương.
Hai tay Tống Tập Tân nắm lại, im lặng không nói gì.
Thôi Đông Sơn cười hỏi:
- Mã Khổ Huyền dây dưa với tỳ nữ của ngươi, có phải trong lòng không thoải mái đúng không?
Tống Tập Tân gật đầu:
- Ta biết Trĩ Khuê không có ý gì với hắn, nhưng chung quy vẫn là một chuyện khiến người ta khó chịu. Cho nên đợi một ngày nào đó, tình thế cho phép ta giết Mã Khổ Huyền rồi, ta sẽ tự tay giết chết tên ti tiện ở ngõ Hạnh Hoa này.
Thôi Đông Sơn xua tay, mỉm cười nói:
- Ti tiện? Đừng nói mấy lời huênh hoang không biết trời cao đất dày này. Ngươi là con cháu họ Tống Đại Ly, cái gọi là dòng dõi hoàng tộc, mới là ti tiện trong mắt Mã Khổ Huyền. Huống hồ núi Chân Vũ nhất định sẽ liều chết bảo vệ Mã Khổ Huyền. Trừ chuyện này ra, luyện khí sĩ một châu đều nhìn thấy tốc độ tu hành của Mã Khổ Huyền. Cho nên cái gọi là tình thế của ngươi, có lẽ càng kéo dài về sau sẽ càng nhỏ đi.
Tống Tập Tân lắc đầu nói:
- Nổi bật quá mức, đến cực điểm sẽ đi ngược lại. Ta đã là phiên vương thế tục, thân phận khó đổi, cũng không cần một đấu một với hắn. Thế gian muốn giết người, ngoài nắm tay thì còn có rất nhiều cách.
Tại vương triều Chu Huỳnh, Mã Khổ Huyền liên tục giết hai tên kiếm tu cảnh giới Kim Đan. Một lần là từng bước vững chắc, đùa giỡn đối phương. Một lần là gần như liều mạng, dùng thủ đoạn áp đáy hòm tầng tầng lớp lớp đối đầu trực diện.
Trong hai trận chém giết, Mã Khổ Huyền thể hiện ra tư chất tu đạo, loáng thoáng đã trở thành thiên tài tu hành đứng đầu Bảo Bình châu.
Trước Mã Khổ Huyền, trong mấy trăm năm, chỉ có hai nhân tài xuất chúng được trên núi công nhận như vậy. Một người là Lý Đoàn Cảnh vườn Phong Lôi, một người là Ngụy Tấn miếu Phong Tuyết.
Trên núi vẫn luôn có một lời đồn, nếu Lý Đoàn Cảnh không khốn khổ vì tình, một khi để y trở thành kiếm tu cảnh giới Ngọc Phác, sẽ có cơ hội thuận lợi bước vào cảnh giới Tiên Nhân, thậm chí là cảnh giới Phi Thăng. Đến lúc đó ngay cả Thần Cáo tông cũng không áp chế được vườn Phong Lôi, càng đừng nhắc tới núi Chính Dương. Cho nên ân oán tình thù của Lý Đoàn Cảnh năm xưa, thực ra nội tình chồng chất, tuyệt đối không chỉ liên quan đến núi Chính Dương.
Có điều sau khi Lý Đoàn Cảnh binh giải qua đời, những chân tướng này cũng thành gió thoảng mây bay. Vận mệnh xoay chuyển, núi Chính Dương bị Lý Đoàn Cảnh một người một kiếm áp chế rất lâu, cuối cùng đã nở mày nở mặt, bắt đầu vững vàng đè ép vườn Phong Lôi. Hiện giờ vườn chủ mới Hoàng Hà đang bế quan, khiến thế lực các phương buộc phải chờ hắn xuất quan, chỉ có một Lưu Bá Kiều cố gắng chống đỡ. Bằng không đám kiếm tu già của núi Chính Dương đã kìm nén một bụng tức giận, đã sớm nhiều lần vấn kiếm vườn Phong Lôi rồi.
Thôi Đông Sơn dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, lâm vào trầm tư.
Tống Tập Tân không hề gấp gáp. Trước giờ hắn không cảm thấy làm phiên vương Đại Ly rồi, sẽ có tư cách thẳng lưng trước mặt người này. Trên thực tế cho dù đã đổi một bộ y phục, ngồi lên ghế rồng, cũng sẽ như vậy.
Thôi Đông Sơn nhìn ra ngoài phòng, bỗng dưng nói:
- Chim sẻ sinh ra ở trong lồng, sẽ cho rằng rung cánh bay là một loại bệnh tật. Gà mổ thức ăn dưới đất, trên trời có chim ưng lướt qua, sẽ bắt đầu lo lắng bị cướp thóc.
Tống Tập Tân cẩn thận nghiền ngẫm thâm ý của hai câu này.
Thôi Đông Sơn thở dài:
- Không nói những chuyện viễn vông này. Lần này ta tới đây, ngoại trừ cho khuây khỏa, còn có một chuyện nghiêm túc muốn nói với ngươi. Phiên vương ngươi cũng không thể vẫn luôn rúc đầu ở thành Lão Long. Trận chiến lớn thứ hai của Đại Ly chúng ta đã sắp mở màn rồi. Ngươi hãy đi vương triều Chu Huỳnh, tự mình phụ trách chuyện xây dựng kinh đô phụ, thuận tiện gây dựng quan hệ với Mặc gia. Một cuộc chiến tranh dùng chiến nuôi chiến, nếu chỉ dừng ở cướp đoạt thì không có ý nghĩa.
Tống Tập Tân nhẹ giọng hỏi:
- Dám hỏi quốc sư, thế nào là trận chiến thứ hai?
Thôi Đông Sơn cười nói:
- Phá hoại mà không có khả năng sửa chữa và xây dựng lại, đều là tự chịu diệt vong, không phải con đường lâu dài.
Tống Tập Tân rất thông minh, đã hiểu được một chút hàm ý của vị quốc sư này.
Thôi Đông Sơn tiếp tục nói:
- Đường xuôi nam của kỵ binh Đại Ly, đã phá vỡ tất cả quy tắc cũ và pháp chế vương triều, đây chỉ là chiến trường trên lưng ngựa. Kế tiếp võ phu Đại Ly lật người xuống ngựa, làm thế nào ban bố luật pháp của Đại Ly chúng ta, mới là chuyện quan trọng. Pháp quy là chết, bày ra ở đó, cho nên mấu chốt là ở con người.
- Thiện ác của pháp luật, một nửa nằm ở văn thư, một nửa nằm ở con người. Phía bắc làm được thế nào, phía nam làm được ra sao, chính là một trận khảo nghiệm giữa phiên vương ngươi và hoàng đế bệ hạ. Đừng xem đám thượng trụ quốc Đại Ly bao gồm Quan lão gia tử là kẻ ngốc, bọn họ đều đang mở to mắt nhìn hai người các ngươi.
Tống Tập Tân trầm giọng nói:
- Cảm ơn quốc sư chỉ bảo.
Thôi Đông Sơn cười cười:
- Có biết vì sao tiên đế rõ ràng muốn để ngươi làm hoàng đế, nhưng trước khi qua đời lại bảo chú của ngươi quản lý quốc sự? Muốn làm ra vẻ anh truyền ngai vàng cho em?
Sắc mặt Tống Tập Tân khẽ biến đổi.
Khóe miệng Thôi Đông Sơn nhếch lên, đưa tay chỉ vào Tống Tập Tân:
- Trước kia là tiên đế và phiên vương Tống Trường Kính, bây giờ là tân đế Tống Hòa, phiên vương Tống Mục.
Môi của Tống Tập Tân khẽ mấp máy, sắc mặt trắng bệch.
Thôi Đông Sơn nói:
- Chuyện làm hoàng đế này, cha ngươi đã làm đủ tốt rồi. Còn như việc làm cha, ta thấy cũng không tệ, ít nhất tiên đế đã thật sự phí tâm suy nghĩ cho ngươi. Sâu trong lòng ngươi oán hận vị thái hậu kia bao nhiêu, chẳng phải tân đế cũng có lý do oán hận tiên đế bấy nhiêu? Cho nên chuyện của Tống Dục Chương, vướng mắc trong lòng của ngươi rất buồn cười.
- Điểm buồn cười không phải là ở chút tình cảm kia của ngươi. Con người không phải cỏ cây, ai có thể vô tình? Tình cảm là chuyện rất bình thường. Buồn cười là ở ngươi vốn không hiểu quy củ. Ngươi thật cho rằng người giết Tống Dục Chương là di dân họ Lư đã ra tay kia, là mẫu thân của ngươi bỏ đầu vào hộp gỗ đưa đến kinh thành? Hay là tiên đế? Rõ ràng là phải mà cũng không phải. Như vậy cũng không nghĩ ra sao? Còn dám ở đây phát ngôn bừa bãi, muốn dựa vào tình thế đi giết Mã Khổ Huyền giống như được trời ưu ái?
Tống Tập Tân đứng lên, một lần nữa chắp tay thi lễ:
- Quốc sư dạy bảo, Tống Tập Tân đã tiếp thu rồi.
Thôi Đông Sơn liếc hắn một cái, nói:
- Những quyển sách mà Tề Tĩnh Xuân để lại cho ngươi, học vấn mà hắn truyền thụ, ngoài mặt nhìn như là dạy ngươi ngoài nho trong pháp, trên thực tế vừa lúc trái ngược. Chỉ là ngươi không có cơ hội làm rõ nữa.
Tống Tập Tân lại ngồi xuống, không nói lời nào.
Thôi Đông Sơn xua tay, Tống Tập Tân liền đứng dậy, cáo từ rời đi.
Tống Tập Tân và tỳ nữ Trĩ Khuê cùng nhau rời khỏi con ngõ.
Thôi Đông Sơn đi tới ngưỡng cửa, ngồi xuống ngáp một cái.
Lão chủ tiệm bị hắn tiện tay xách theo bên cạnh dạo chơi, lúc này chạy đến trong sân, nịnh hót hỏi:
- Thôi tiên sư, người nọ thật sự là phiên vương Đại Ly Tống Mục?
Thôi Đông Sơn nói:
- Thằng nhóc kia lừa gạt, trêu đùa ngươi thôi.
Lưu Ly tiên ông Trần Hiểu Dũng tỏ vẻ lúng túng. Tin hay không tin? Đây là một vấn đề.
Thôi Đông Sơn phất tay:
- Tiếp tục làm chủ tiệm của ngươi đi.
Lưu Ly tiên ông Trần Hiểu Dũng vội vàng rời khỏi viện.
Thôi Đông Sơn đổi tư thế, nằm trên ngưỡng cửa, dùng hai tay làm gối.
Chuyện ở quận Yên Chi nước Thải Y năm xưa, chỉ là một phân đoạn nhỏ trong rất nhiều mưu đồ. Dùng kim thành hoàng đã nhập ma làm đầu dây, tác động đến nước Thải Y, đây là một trong số mưu đồ nhỏ ngoài mặt. Thứ mà hắn và lão rùa già Thôi Sàm chân chính mưu cầu, càng bí mật hơn.
Hắn muốn dùng một thủ đoạn khéo léo phù hợp với quy củ và đại đạo, thả cái gã đáng thương của thành Bạch Đế đã bị bùa chú thiên sư trấn áp ngàn năm, hôm nay chắc tên là Liễu Xích Thành, tạm thời buộc phải nương nhờ trong hồn phách của một thư sinh. Nhân tình này đối phương không muốn trả cũng phải trả. Còn như bao giờ trà, phải xem khi nào Thôi Đông Sơn tìm đến đối phương.
Trong ván cờ Bảo Bình châu này, còn có rất nhiều nước cờ tuyệt diệu không ai biết như vậy. Có điều đối với hai người bọn họ, thực ra không tính là nước cờ tuyệt diệu gì, chỉ là đánh cờ bình thường mà thôi.
Chẳng hạn như bên phía nước Thanh Loan, lão già nhìn trúng Liễu Thanh Phong và Lý Bảo Châm, còn có Vi Lượng kia. Chuyện mà ba người làm trong một nước, ý nghĩa rất sâu xa, thậm chí ảnh hưởng trong tương lai có thể vượt qua cả Bảo Bình châu. Chỉ là hôm nay ba người còn không biết, đến cuối cùng người đầu tiên hiểu rõ ý nghĩa, có thể sẽ là Liễu Thanh Phong vốn không phải là người tu đạo kia.
Sống ở một góc hơn trăm năm, đã làm nhiều chuyện vặt vãnh như vậy. Có đôi khi Thôi Đông Sơn cũng sẽ tự xét lại mình, ý nghĩa ở đâu. Nếu như buông trôi bỏ mặc, núi lở đất tan, thay đổi càn khôn, thế giới Hạo Nhiên giống như ăn đủ giáo huấn rồi, kết quả cuối cùng liệu có tốt hơn không?
Thôi Đông Sơn mở to hai mắt, nhìn phong cảnh nhỏ bé trên đỉnh đầu.
Phần lớn thế nhân đều gặp sao hay vậy. Người thông minh một chút, đối nhân xử thế thích đi đường tắt, tìm kiếm phương pháp thuận tiện tiết kiệm tâm sức, vạn sự cầu nhanh, càng nhanh đạt thành mục đích càng tốt. Chuyện này không có gì sai, trên thực tế có thể làm được điểm này đã rất không dễ.
Có điều theo như lời nói của tiên hiền, nhân sinh giống như lữ quán, ta cũng là người đi đường. Cho nên lại có tiên hiền nói, những thứ kỳ vĩ quái lạ trên thế gian, đủ loại cảnh tượng đặc biệt, thường nằm ở nơi hiểm trở xa xôi, ít dấu chân người. Chỉ có người bền chí đi chậm mà đến, nhìn thấy quang cảnh tráng lệ.
Thôi Đông Sơn thở dài. Mọi chuyện trên thế gian không ngừng cân nhắc, dường như đến cuối cùng đều là hai chữ “vô lực”.
Mã Khổ Huyền bị Lục Trầm lấy ra khỏi bàn cờ, lại hạ cờ lần nữa. Võ phu cảnh giới thứ mười Tống Trường Kính. Kiếm tiên Ngụy Tấn miếu Phong Tuyết. Kiếm tu trẻ tuổi của vương triều Chu Huỳnh nhân họa được phúc, trên người mang theo văn võ quốc vận còn sót lại. Lưu Tiện Dương phá rồi lại lập, luyện kiếm trong mộng. Cố Xán ở hồ Thư Giản tính cách không thay đổi, chỉ là biến thành càng thông minh, càng hiểu quy củ vận chuyển, tuyệt đối có cơ hội trở thành một tu sĩ hoang dã chân chính, còn lão thành (lão luyện) hơn cả Lưu Lão Thành.
Còn có minh chủ giang hồ Lý Liễu tư chất thông minh, Nguyễn Tú, Hoàng Hà vườn Phong Lôi. Quân cờ ẩn giấu mà Thần Cáo tông chuyên tâm che chở, Kỳ Chân tự mình bồi dưỡng. Tạ Linh phúc duyên sâu dày. Còn có một số người trẻ tuổi chưa bộc lộ tài năng, hoặc là ít danh tiếng, đều có thể trở thành trụ cột vững vàng trong đại thế to lớn của Bảo Bình châu sau này.
Thôi Đông Sơn ngồi dậy, lại ngẩn ngơ một lát, tiếp tục đi tới bàn vuông nằm xuống.
Ánh mắt của hắn dời đi. Quyển tiểu thuyết diễn nghĩa giang hồ đang mở trên bàn, là năm đó mang ra từ thư viện Sơn Nhai Đại Tùy. Lúc ăn không ngồi rồi, Thôi Đông Sơn sẽ lật xem mấy trang, bình luận mấy câu.
Trên trang sách đang mở hiện giờ, tác giả đã viết một câu “cầm kiếm nắm áo, nhảy lên nóc nhà, mảnh ngói không tiếng, khi trăng vừa sáng, đi như chim bay”. Lại có người xem sách là hắn dùng bút đỏ bình luận... “thật là phong thái kiếm tiên”.
Thôi Đông Sơn dời đồ chặn giấy, nhổ một ngụm nước bọt lên đầu ngón tay, cầm trang sách nhẹ nhàng lật qua, lại lật trở về, liếc nhìn lời bình, không quên tán dương mình:
- Chữ tốt, chữ tốt, không hổ là đệ tử của tiên sinh.
Hắn ngẩng đầu lên, phòng bên cạnh có một đứa trẻ vô tri vô giác đang đứng. Thôi Đông Sơn cười híp mắt vòng qua bàn vuông, cúi người xuống xoa đầu đứa nhóc, ánh mắt hiền lành nói:
- Tiểu Cao Thừa, phải mau lớn lên nhé.
---------
Chú thích:
(1) Nhất tự tịnh kiên vương: vương tước cấp bậc cao nhất của Trung Quốc cổ đại, có thể sánh vai với hoàng đế. Danh xưng phần nhiều có liên quan đến công tích hoặc xuất thân của người được phong. Chẳng hạn như Hàn Tín vì diệt Tề nên được phong là Tề vương. Bành Việt vì khởi binh ở Ngụy nên được phong là Lương vương.
---------
P/S: Cảm ơn bạn luxnova đã donate ủng hộ.
Link thảo luận bên forum
.
Bình luận truyện