[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện
Chương 527 : Tâm hồn thuần khiết chính là ung dung (phần 1)
Người đăng: fishscreen
Ngày đăng: 21:34 30-12-2025
.
Hai đạo sĩ một già một trẻ đi bên bờ đầm lớn Trung Thổ Thần Châu, gió thu xào xạc. Lão đạo sĩ nói với đệ tử là muốn đi gặp một bạn cũ lâu năm. Đệ tử trẻ tuổi cũng không hỏi xem là ai, cảnh giới có cao hay không, bởi vì không cần thiết.
Năm đó trên hòn đảo trơ trọi ở hải ngoại, bị một người đọc sách chặn ngoài cửa, đạo sĩ trẻ tuổi lại có phần cảm khái với tu vi của sư phụ mình. Nhất là sau đó sư phụ còn nói người đọc sách kia không phải là lục địa thần tiên gì, càng không phải là cảnh giới Ngọc Phác, Tiên Nhân hay Phi Thăng. Đạo sĩ trẻ tuổi vốn định an ủi sư phụ mấy câu, nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ thờ ơ của sư phụ, hắn cũng bỏ qua. Như vậy càng tốt, bản lĩnh trảm yêu trừ ma của sư phụ không cao, người làm đệ tử như hắn đạo pháp tệ hại, cũng có thể thông cảm được.
Sau đó sư phụ dẫn hắn lên bờ Trung Thổ Thần Châu, đi tới núi Long Hổ Trung Thổ, vốn là thượng tông của sư môn nhà mình. Kết quả đạo sĩ trẻ tuổi Trương Sơn Phong bị sư phụ giữ lại chân núi. Hắn hơi tiếc nuối, có điều cảm thấy chắc là mặt mũi sư phụ không đủ lớn, không thể dẫn người cùng nhau lên núi, cho nên cũng không nói gì.
Sư phụ chỉ nói, chuyến này lên núi là muốn cầu xin những quý nhân vàng tím kia một chuyện, nếu thành công thì Trương Sơn Phong hắn sẽ có thể lên núi. Trương Sơn Phong liền bảo sư phụ dụng tâm một chút, nói chuyện đàng hoàng với những quý nhân vàng tím kia, đừng lơ đãng giống như ở ngọn núi nhà mình. Dù sao mình có thể thăm viếng phủ Thiên Sư hay không, đều hoàn toàn dựa vào sư phụ.
Lão đạo sĩ nói:
- Sư phụ làm việc, có gì mà không yên tâm.
Ánh mắt Trương Sơn Phong ai oán, nghĩ thầm mình tu hành ở đỉnh Bát Địa nhiều năm như vậy, sư phụ ngài rốt cuộc đã làm được chuyện gì? Thỉnh thoảng có một số đạo nhân nhánh khác chạy tới tìm lão nhân gia ngài bàn chuyện, ngài lại đang ngủ say, hoặc là bảo mình và mấy sư huynh đã có tuổi giúp đỡ từ chối.
Lâu ngày đạo nhân đồng môn ở ba nhánh Thái Hà, Bạch Vân và Chỉ Huyền, còn chưa hỏi chuyện, nhìn thấy mình lộ diện đã lập tức thở dài, xoay người rời đi, không hề do dự. Tuy nói đệ tử giúp sư phụ giải ưu là chuyện hiển nhiên, nhưng đệ tử nhiều lần giúp sư phụ ngăn cản tai họa, đúng là không thể nào nói nổi.
Lão đạo sĩ lên núi không lâu đã xuống núi, nói sự việc không thành, chắc đệ tử không thể đi phủ Thiên Sư để tăng thêm kiến thức rồi.
Trương Sơn Phong bảo không sao, còn an ủi lão đạo sĩ mấy câu.
Lão đạo sĩ tràn đầy cảm kích, rất cảm khái nói:
- Sơn Phong à, đệ tử như con, thật là áo bông nhỏ của sư phụ.
Trương Sơn Phong ngẩng đầu nhìn núi Long Hổ phía xa, tiên khí lượn lờ, tiên hạc kêu dài, hào quang hàm súc, trong lòng hơi thất vọng. Có điều sự thất vọng này không phải đối với sư phụ, mà là đối với chính mình.
Năm đó hắn dựa theo phân phó của sư phụ, rời khỏi ngọn núi, nghĩ thầm đừng nên dạo chơi ở gần ngọn núi nhà mình nữa, phải đi xa một chút nhìn ngắm phong cảnh. Thế là hắn đã ngồi thuyền đi tới phương xa. Sau khi du lịch một phen, hắn hồn bay phách lạc, không muốn trở về sư môn như vậy, cho nên cắn răng lấy ra gần như tất cả tiền thần tiên, ngồi thuyền núi Đả Tiếu vượt châu đi tới Bảo Bình châu xa xôi. Sau đó hắn đã quen biết một bằng hữu, lại quen biết thêm một người nữa, ba người có chia tay, có trùng phùng, lại có ly biệt.
Sau khi rèn luyện, Trương Sơn Phong đã hiểu rõ được một số việc. Cho nên hắn càng ngày càng biết ơn sư phụ của mình,.
Lão đạo sĩ dừng bước ở một nơi bên bờ đầm lớn, nói:
- Chờ một lát.
Trương Sơn Phong đeo hòm trúc đứng ở một bên, nhẹ giọng hỏi:
- Sư phụ, đến nhà thăm viếng, không mang theo lễ vật gì sao?
Lão đạo sĩ trên đạo bào có thêu hai con rồng lửa, rầu rĩ nói:
- Gấp gáp lên đường, đã quên rồi.
Trương Sơn Phong thở dài:
- Cho dù chỉ là lễ vật mấy đồng tiền hoa tuyết, cũng là lễ nhẹ tình thâm. Sư phụ, có phải chúng ta quá bất cẩn rồi không? Lần sau nếu ngài muốn thăm viếng hảo hữu, trước tiên hãy bàn kỹ với con, để con chuẩn bị lễ vật là được.
Lão đạo sĩ ngẫm nghĩ, gật đầu đáp ứng. Nhưng ông ta vẫn nhịn được, không nói rõ chân tướng với Trương Sơn Phong. Nếu thầy trò chúng ta mang lễ vật đến nhà, e rằng thủy thần Thận Trạch sẽ lầm tưởng chúng ta muốn tiên lễ hậu binh, rút gân lột da với hắn, quá nửa đầu gối sẽ mềm ra.
Thủy thần đầm lớn này, tuy nói là đứng đầu miếu thờ thủy thần của vương triều lớn thứ ba thế giới Hạo Nhiên, nhưng năm xưa thật sự là không biết làm người... làm thần linh. Tính tình của mình lại không tốt lắm, cho nên mới vận chuyển thần thông nung đầm lớn. Đợi sau khi mặt nước hạ xuống hơn một trượng, thủy thần mới quỳ xuống dập đầu, khẩn cầu mình khai ân.
Lão đạo sĩ vốn đã thi triển pháp thuật che mắt, lúc này lại lộ một chút khí tức.
Rất nhanh có một lão già mặc áo bào vàng rẽ nước đi đến, sau khi lên bờ lại không nói gì. Lão không dám nói, trong lòng giống như đánh trống, thấp thỏm bất an, sắc mặt căng cứng, sợ mình không nhịn được sẽ quỳ xuống khóc lóc, ra vẻ đáng thương, nói mấy lời nịnh bợ buồn nôn. Đến lúc đó chọc cho lão thần tiên không vui, chẳng phải sẽ là đại họa?
Tại vương triều lớn này và trên núi dưới núi, cấp bậc và tu vi của lão đều không tính là thấp, cũng nổi tiếng là xương cốt cứng rắn, còn từng đánh nhau sống chết với mấy vị đại tu sĩ đi ngang qua. Nhưng khi đối diện với Hỏa Long chân nhân thì lại là ngoại lệ.
Đại tu sĩ bình thường, nhiều nhất chỉ dùng pháp thuật và pháp bảo đánh nứt kim thân của lão. Mặc dù nguyên khí tổn thương nặng nề, nhưng dựa vào hương khói và thủy vận tu bổ, kim thân sẽ có thể khôi phục lại. Có điều vị Hỏa Long chân nhân trước mắt này, không chỉ có thể đánh cho kim thân của lão vỡ vụn như bột phấn, hơn nữa lão còn không có sức đánh trả. Huống hồ năm xưa hai bên đã kết thù, người tu đạo trả thù, trăm năm ngàn năm lại tìm một lần, chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Còn như Hỏa Long chân nhân có thể tùy ý ra tay với một thần linh núi sông, thư viện Trung Thổ lại rất ít khi dùng quy củ ràng buộc ông ta, chuyện này có hơi kỳ lạ.
Trương Sơn Phong nhìn người này, cảm thấy giống như một cao nhân ngoài trần thế dựng nhà cỏ tu đạo ở đây. Đối phương lại có vẻ lạnh nhạt, không nói lời nào. Trong lòng hắn hơi oán giận sư phụ. Nhìn xem, có không khí vui mừng bạn cũ trùng phùng sao? Chẳng lẽ sư phụ cảm thấy bị mất mặt ở núi Long Hổ, muốn tới thủy vực Thận Trạch này, tùy tiện tìm một đạo hữu quan hệ bình thường, để khoe khoang với đệ tử rằng mình kết giao bạn bè rộng rãi ở Trung Thổ Thần Châu?
Thực ra sư phụ ngài không cần làm như vậy. Trương Sơn Phong cũng cảm thấy đau lòng cho sư phụ.
Trương Sơn Phong hắng giọng một tiếng:
- Sư phụ?
Hỏa Long chân nhân tâm thần bay xa, à một tiếng, mỉm cười nói với thủy thần Thận Trạch:
- Đã lâu không gặp rồi.
Thủy thần Thận Trạch nuốt một ngụm nước bọt, cười gượng nói:
- Là rất lâu rồi.
Hỏa Long chân nhân cũng lười nói nhảm với thủy thần Thận Trạch này:
- Muốn xin ngươi một bình thủy đan.
Thủy thần Thận Trạch thiếu chút nữa đã chảy nước mắt.
Một bình thủy đan bản mệnh của Thận Trạch thủy thần cung mà thôi, chỉ cần bảo người ta chuyển lời một tiếng, nào cần lão chân nhân tự mình ra trận? Đi thêm mấy bước trên đường nhỏ thôn quê này, chẳng phải là làm lỡ lão thần tiên tu hành? Lão thần tiên ngài có biết không, ngài vừa hiện thân như vậy, đã dọa cho tiểu thần ta đây sắp vỡ mật rồi?
Thủy thần Thận Trạch cảm thấy giống như sống sót sau tai nạn, lát nữa phải mở một tiệc rượu ở thủy thần cung. Dù sao hơn một ngàn năm qua lão vẫn luôn tâm sự trùng trùng, lo lắng lần sau nhìn thấy Hỏa Long chân nhân, mình không chết cũng phải mất một lớp da, nào ngờ chỉ cần một bình thủy đan là có thể giải quyết được.
Đương nhiên cái gọi là chỉ cần một bình thủy đan, là đối với lão thần tiên cảnh giới Phi Thăng đỉnh cao như Hỏa Long chân nhân. Còn tu sĩ cảnh giới Tiên Nhân bình thường tinh thông hỏa pháp, cũng không dám mở miệng như vậy. Thủy thần Trung Thổ như lão cấp bậc rất cao, đánh không lại cũng chạy thoát được, trốn vào trong nước thì có thể làm gì được ta? Dù sao nếu đối phương ỷ thế hiếp người, gây ra động tĩnh lớn, vương triều và thư viện đều sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Trong tay thủy thần Thận Trạch lập tức có thêm một cái bình sứ, cẩn thận hỏi:
- Một bình là đủ?
Hỏa Long chân nhân cười cười:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Thủy thần Thận Trạch không nói hai lời, lại lấy ra thêm một bình thủy đan do tinh hoa thủy vận ngưng tụ thành.
Thực ra Hỏa Long chân nhân chỉ cần một bình, nhưng đột nhiên nghĩ đến nhánh Bạch Vân của ngọn núi nhà mình, cũng có người cần vật này giúp đột phá cảnh giới, cho nên cũng không từ chối.
Trương Sơn Phong khẽ kéo kéo tay áo sư phụ.
Hỏa Long chân nhân cười nói:
- Bằng hữu kia đã tặng con một lễ vật lớn như vậy, lại đối xử chân thành với con. Tuy năm đó sư phụ đã tặng hắn một phần quà, nhưng trên thực tế với vai vế của sư phụ, vẫn là không đủ, cho nên dự định tặng hắn thêm một bình thủy đan. Đã là giúp con trả nhân tình, cũng là cắt đứt một chút nhân quả. Còn như một bình khác, là tặng cho sư huynh nhánh Bạch Vân của con.
Trương Sơn Phong không rõ lắm về chuyện tặng quà và nhân quả năm xưa, nhưng vừa nghĩ tới Trần Bình An có thể cầm thêm một bình thủy đan, chung quy vẫn là chuyện tốt.
Hỏa Long chân nhân không ngại đệ tử Trương Sơn Phong và Trần Bình An đi chung một đường, lâu dài như trời đất, nhưng có một số nhân quả vặt vãnh, vẫn phải chỉnh lý một phen.
Ông ta cầm lấy hai bình thủy đan, đồng thời âm thầm lưu lại một con giao long lửa mảnh khảnh như sợi tơ, đặt trong lòng bàn tay của thủy thần Thận Trạch, giúp hắn tôi luyện kim thân thần linh. Đã lấy đồ của người khác, dù sao cũng phải có qua có lại.
Còn về Trần Bình An, thực ra năm đó Hỏa Long chân nhân không muốn đốt cháy giai đoạn. Trên thực tế đệ tử Trương Sơn Phong, hoặc có thể nói là mình, đã thiếu đối phương hai phần nhân tình.
Một là con dấu do đại thiên sư đời trước tự tay khắc, đồ vật không quý trọng, nhưng có ý nghĩa sâu xa với Trương Sơn Phong. Đây chính là đạo duyên. Đối với đạo nhân, trời lớn đất lớn, đạo duyên lớn nhất, pháp bảo và tiên binh đều phải xếp sau.
Hai là thanh kiếm kia, có điều đây lại là một đạo duyên khác. Cũng là nguyên nhân quan trọng lần này Hỏa Long chân nhân “cầu người”, sau khi không có kết quả, lại không nổi giận ở phủ Thiên Sư.
Lần này Hỏa Long chân nhân dựa theo ước định lên núi, hi vọng đệ tử Trương Sơn Phong có thể được đại thiên sư của phủ Thiên Sư chấp nhận, “cha truyền con nối” nhận chức đại thiên sư khác họ. Mặc dù phủ Thiên Sư thừa nhận Trương Sơn Phong tương lai có hi vọng đại đạo, nhưng cảm thấy thế cuộc đã có dấu hiệu hỗn loạn, nước xa không cứu được lửa gần. Trong vòng trăm năm, Trương Sơn Phong đã định trước không thể trở thành trụ cột vững vàng của núi Long Hổ.
Cộng thêm trong ngàn năm qua, phủ Thiên Sư đã tìm được hai nhân tuyển đại thiên sư khác họ, cho nên không chấp nhận đề nghị của Hỏa Long chân nhân. Sau khi Hỏa Long chân nhân phi thăng ở Bắc Câu Lô Châu, núi Long Hổ Trung Thổ sẽ đề cử một vị đại thiên sư khác họ. Tuy rằng thua kém Hỏa Long chân nhân khá nhiều, nhưng so sánh với Trương Sơn Phong thì dĩ nhiên khác biệt một trời một vực.
Khi ấy trong tổ sư đường của phủ Thiên Sư, ngoại trừ vị đại thiên sư vẻ mặt tự nhiên kia, những quý nhân vàng tím khác đều cảm thấy đạo tâm hỗn loạn, chỉ sợ Hỏa Long chân nhân một lời không hợp sẽ muốn động thủ. May mắn lão chân nhân chỉ im lặng xuống núi, dẫn theo đệ tử Trương Sơn Phong rời khỏi khu vực núi Long Hổ.
Bên bờ đầm lớn, thủy thần Thận Trạch như si như cuồng, muốn dập đầu tạ ơn, lại bị Hỏa Long chân nhân dùng ánh mắt ra hiệu đừng làm bừa. Thủy thần Thận Trạch vội vàng ổn định tâm thần.
Trương Sơn Phong cầm lấy hai bình thủy đan từ tay Hỏa Long chân nhân, cất vào trong tay áo, tươi cười rạng rỡ.
Cuối cùng mình cũng có thể làm chút gì cho Trần Bình An rồi. Năm đó trên đường ăn uống miễn phí, còn nợ Trần Bình An rất nhiều, chẳng hạn như bộ giáp cam lộ ở nhà ma nước Thải Y, hay như thanh kiếm ở bến thuyền nước Sơ Thủy. Sau đó mình và Từ Viễn Hà bị vây giết ở nước Thanh Loan, chẳng phải là Trần Bình An ra tay cứu giúp sao?
Hỏa Long chân nhân liếc nhìn thủy thần Thận Trạch. Người sau lập tức hiểu ngầm trong lòng, lại cắn răng lấy ra một bình thủy đan cuối cùng mang theo bên mình, tặng cho Trương Sơn Phong.
Chỉ là một tu sĩ năm cảnh giới thấp? Thật sự là cao đồ đỉnh Bát Địa của Hỏa Long chân nhân? Tuy nói Hỏa Long chân nhân tính tình quái gở, thu nhận đệ tử không bao giờ dùng tư chất để quyết định, nhưng lão thần tiên đã chịu cùng một đệ tử du lịch Trung Thổ Thần Châu, đệ tử này làm sao đơn giản được?
Trương Sơn Phong hơi ngại ngùng, mặc dù muốn lấy bình thủy đan kia, nhưng luôn cảm thấy không phúc hậu, bèn từ chối một phen.
Thủy thần Thận Trạch nói khoác mà không biết ngượng, bảo rằng thủy đan này là thứ không đáng giá nhất trong nhà mình, hai bên lần đầu gặp mặt, lão lớn hơn mấy tuổi thì nên tặng quà. Lão không dám nói mình là tiền bối lớn hơn mấy tuổi, bằng không nếu mình là tiền bối của tiểu đạo sĩ này, chẳng phải là muốn ngang vai ngang vế với Hỏa Long chân nhân sao?
Thực ra Trương Sơn Phong đã quyết tâm không nhận, nhưng Hỏa Long chân nhân lại khuyên hắn cầm lấy, nói sau này có cơ hội một mình du lịch Trung Thổ Thần Châu, có thể trả lễ.
Hai chữ “trả lễ” này khiến Thận Trạch thủy thần da đầu ngứa ngáy, trong lòng sợ hãi, nghĩ thầm đừng trả nữa, thủy thần nho nhỏ ta đây không trèo cao nổi.
Thủy thần Thận Trạch đã đoán ra Hỏa Long chân nhân có quan hệ với núi Long Hổ. Bởi vì trong ngàn năm sau khi Hỏa Long chân nhân nung đầm lớn, trở lại Bắc Câu Lô Châu, thường xuyên có quý nhân vàng tím của phủ Thiên Sư xuống núi du lịch, đặc biệt tới đây chiêm ngưỡng chiến trường.
Lúc này Trương Sơn Phong mới cầm lấy bình thủy đan thứ ba, cúi đầu tạ lễ.
Thủy thần Thận Trạch không dám ở lâu, cáo từ rời đi. Lão muốn nhanh chóng dùng con giao long lửa do lão thần tiên tặng để tôi luyện kim thân. Trước đó đương nhiên phải truyền lệnh xuống, tất cả yêu quái trong địa bàn lập tức cút về hang ổ, ai không quản được chân, lão sẽ khiến cho bọn chúng không gánh được đầu.
Hỏa Long chân nhân dẫn theo Trương Sơn Phong tiếp tục đi bộ du lịch.
Có một số lời nặng nề, ông ta cũng không nói với đệ tử Trương Sơn Phong.
Nhân quả của Trần Bình An và Bắc Câu Lô Châu dây dưa rất sâu, rất dễ khiến đệ tử này bị cuốn vào trong đó. Nhưng với tính tình của Trần Bình An, cho dù lâm vào tuyệt cảnh, hắn cũng sẽ không chủ động kéo Trương Sơn Phong theo.
Có điều thế sự rối ren, cho dù Trần Bình An không làm như vậy, đệ tử này của mình cũng sẽ có chủ trương riêng, nhất định sẽ làm việc nghĩa không chùn bước, dấn thân vào trong đó. Đến lúc đó người làm sư phụ là mình sẽ giống như năm xưa, mặc cho kiếm tiên Bắc Câu Lô Châu cùng nhau ra biển, ngăn cản nhóm đạo nhân phủ Thiên Sư núi Long Hổ kia, hay là phá hư quy củ, xuống núi giúp đệ tử và Trần Bình An một tay?
Không thể không thừa nhận, rất nhiều đạo pháp căn bản mà Lục Trầm tôn sùng, mặc dù thoạt nhìn rất khốn nạn, thoạt nghe rất chói tai, nhưng sau khi cân nhắc trăm năm ngàn năm, lại chính là chí lý.
Tu hành trên núi, tu dưỡng bản thân, không còn chấp niệm, phi thăng hoặc luân hồi, dĩ nhiên là trên núi thanh tịnh, thiên hạ thái bình. Một khi người tu đạo trên núi dùng yêu thích cá nhân để quyết định vận mệnh dưới núi, lại có học vấn của các trường phái học thuật, kéo từ đông sang tây, sẽ càng trở nên hỗn loạn.
Người người nói lý, người người không nói lý. Người người đều có lý, người người lại đều không tính là đắc đạo.
Hỏa Long chân nhân nhờ vào duyên số, năm xưa từng đi qua thế giới Thanh Minh.
Đã nhìn thấy cái tốt và không tốt của thế giới Đạo gia làm việc dứt khoát kia, cũng nhìn thấy cái tốt và không tốt của thế giới Nho gia nhân tình ngưng kết thành mạng lưới này.
Quả nhiên Đạo gia thế giới Thanh Minh dùng một Bạch Ngọc Kinh, chống lại hóa ngoại thiên ma hư ảo. Còn thế giới Hạo Nhiên dùng Kiếm Khí trường thành và núi Đảo Huyền, chống lại thế giới Man Hoang. Tất cả đều có đạo lý lớn.
Trương Sơn Phong đột nhiên cười nói:
- Sư phụ, hôm nay con đã đi qua Trung Thổ Thần Châu, cũng giống như Trần Bình An, đã là người đi qua lãnh thổ ba châu rồi.
Hỏa Long chân nhân mỉm cười gật đầu:
- Đều rất giỏi.
Trương Sơn Phong hỏi:
- Luyện khí sĩ trẻ tuổi cùng thế hệ ở Bảo Bình châu, có phải thua kém bên phía chúng ta một chút không?
Hỏa Long chân nhân nói:
- Năm được mùa của hai châu, chỉ kém nhau sáu mươi năm mà thôi. Nếu như xem tiếp, có lẽ mọi người sẽ phát hiện, người trẻ tuổi của Bảo Bình châu sẽ càng ngày càng nổi bật. Có điều phải nói lại, khí vận của một châu đã được định sẵn, nhưng linh khí nhiều ít lại nằm ngoài phạm trù này. Châu nào lớn, nơi nào đang lúc được mùa, thiên tài trẻ tuổi tràn ra như măng mọc sau mưa, số lượng sẽ càng khoa trương.
- Cho nên Bảo Bình châu muốn khiến tám châu còn lại thay đổi cách nhìn, vẫn cần một chút vận may. Nhìn vào trước mắt, có một bạn cũ trước kia của sư phụ, hôm nay nàng tên là Lý Liễu, nhất định sẽ vượt trội xuất sắc, đây là chuyện không ai ngăn được. Mã Khổ Huyền cũng là người được trời ưu ái, chỉ thiếu một chút thời gian. Cô gái mà hắn phò trợ đương nhiên cũng không ngoại lệ. Ba người này là ít có bất ngờ nhất, cho nên sư phụ mới lấy ra nói một chút. Có điều bất ngờ nhỏ, không có nghĩa là không có bất ngờ.
Trương Sơn Phong cười nói:
- Trần Bình An nhất định cũng sẽ bộc lộ tài năng, đúng không?
Hỏa Long chân nhân gật đầu nói:
- Hắn cũng tính là một trong số đó. Nhưng độ cao cuối cùng tạm thời rất khó nói, bởi vì có quá nhiều biến số.
Trương Sơn Phong nói:
- Sư phụ, ánh mắt của con không tệ chứ, bằng hữu đầu tiên quen biết ở Bảo Bình châu chính là Trần Bình An.
Hỏa Long chân nhân nói:
- Ta cảm thấy ánh mắt của Trần Bình An cũng không tệ.
Trương Sơn Phong ngẫm nghĩ:
- Ánh mắt Trần Bình An kết giao bằng hữu không tệ, nhưng ánh mắt của sư phụ ngài thu nhận đệ tử, đại khái thuộc về không tốt cũng không tệ, đúng không? Dù sao có một số sư huynh sư tỷ từ đỉnh Bát Địa ra ngoài, vẫn rất lợi hại.
Hỏa Long chân nhân trầm mặc một lúc, mỉm cười nói:
- Sơn Phong à, nhớ kỹ một chuyện.
Trương Sơn Phong tò mò nói:
- Sư phụ ngài cứ nói.
Lão chân nhân cảm khái nói:
- Sau này con cũng sẽ thu nhận đệ tử, sẽ truyền thụ đạo pháp cho bọn hắn. Nhớ lấy, không nên cảm thấy đệ tử nào có thể trở thành người trên đỉnh núi, lại đặc biệt thích những đệ tử đó. Thật ra trên người những đệ tử kia có rất nhiều... cái tốt, có lẽ ngay cả người làm sư phụ cũng không tốt bằng bọn hắn, cho nên mới khiến bọn hắn có càng nhiều cơ hội lên đỉnh núi, mới khiến con thích bọn hắn nhiều hơn một chút.
- Đừng nhầm lẫn thứ tự trước sau trong này. Chuyện tư chất trước giờ không có tuyệt đối. Vạn vật sinh sôi, thanh thoát uyển chuyển, phong cảnh không có gì là duy nhất. Rất nhiều lão tổ sư của tiên gia chữ tông, tu hành đến mức đầu óc rỉ sét, không hiểu được chuyện nhỏ này, mới khiến cho cả ngọn núi trở nên lạnh lẽo.
Ông ta quay đầu, thấy đệ tử của mình đang nhịn cười, bèn hỏi:
- Thế nào rồi?
Trương Sơn Phong cười nói:
- Sư phụ, với chút đạo hạnh của con hôm nay, làm sao dám mặt dày thu nhận đệ tử, chẳng phải là dạy hư trẻ con à.
Hỏa Long chân nhân cười nói:
- Cứ từ từ, không cần gấp.
Cái gọi là đạo pháp truyền thừa, đời đời tương truyền, có lẽ trước giờ không phải là chuyện lớn. Chẳng qua là có người dẫn đầu thắp một ngọn đèn, mặc dù ánh sáng mỏng manh, nhưng có thể giúp được người phía sau trên con đường tối tăm. Bằng không thế đạo sẽ vĩnh viễn là một màu đen kịt.
Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.
- Sơn Phong, có muốn ngồi thuyền tiên gia của Quỳnh Dao tông không? Vượt châu xuôi nam, đi tới Nam Bà Sa Châu xa xôi, dọc đường phong cảnh khá đẹp.
- Sư phụ, chuyện phùng má giả làm người mập, chúng ta đừng nên làm nữa.
- Nhưng bên đó có hảo hữu mời sư phụ qua làm khách, thịnh tình khó từ chối.
- Vậy con cảm thấy bằng hữu này của sư phụ lão nhân gia ngài, quá nửa là có quan hệ bình thường với sư phụ, bằng không há sẽ không biết sư phụ trong tay túng thiếu?
- Sơn Phong à, nếu thật sự không được, vậy chỉ có thể khiến con chịu khổ một chút. Bản lĩnh trảm yêu trừ ma của sư phụ quả thật hơi kém, nhưng pháp thuật rút đất của sư phụ còn tạm được, con đã lĩnh giáo qua rồi.
- Vậy chúng ta vẫn nên ngồi thuyền vượt châu đi. Tiền tài là vật ngoài thân, trước khi lên thuyền, đệ tử chuẩn bị nhiều một chút lương khô dưa muối là được rồi.
- Sao sư phụ lại thu một đệ tử thông minh như con nhỉ?
- Ánh mắt sư phụ tốt?
- Có lý.
- Sư phụ, lần này làm khách, cũng phải chuẩn bị lễ vật chứ? Đi ra bên ngoài, chung quy không phải tu hành ở ngọn núi nhà mình, vẫn phải chú ý lễ nghĩa một chút.
- Đó là một người đọc sách, chúng ta cứ tùy ý mua vài quyển sách ven đường là được rồi, rất dễ ứng phó.
- Lại là người đọc sách? Cũng đừng ăn canh tiễn khách nữa.
- Sơn Phong, sư phụ phải nói với con một chút chân tướng. Thực ra ở bên ngoài ngọn núi nhà mình, đạo pháp và danh hiệu của sư phụ vẫn có vài phần mặt mũi.
- Vậy tại sao tiền bối vừa rồi không muốn mời chúng ta đến trong phủ làm khách? Mời chúng ta uống một chén trà cũng được. Con luôn cảm thấy tiền bối kia thực ra đã rất khách sáo, cho dù rõ ràng không muốn gặp thầy trò chúng ta, vẫn rất đầy đủ lễ nghĩa. Con cũng không xa lạ với chuyện này. Năm đó con rời khỏi đỉnh Bát Địa du lịch dưới núi, có rất nhiều gia đình phú quý tà khí bốc lên, con muốn giúp đỡ. Sau khi gõ cửa nói rõ tình hình, đối phương cũng không đuổi người, chỉ ném cho con một mớ tiền đồng hoặc mấy viên bạc vụn. Ý tứ của đối phương, con đều hiểu.
- Thì ra là vậy.
- Sư phụ, sau này ngài đừng cứ luôn ngủ ở trên núi, nên xuống núi nhiều hơn. Những nhân tình thế sự đơn giản này, đệ tử cũng là ở dưới núi rèn luyện ra được.
- Sơn Phong à, lần trước trên đường xuống núi, có phải nửa đường con đã gặp phải một lão già không? Nghe nói còn trò chuyện với nhau rất vui?
- Ừ, lão tiền bối kia nói là người quen cũ của sư phụ, lên núi vấn đạo. Con liền chỉ đường cho ông ta, lại nói chuyện một hồi. Sau khi tán gẫu xong, lão tiền bối kia dường như rất vui vẻ.
Hỏa Long chân nhân gật đầu, không nói gì thêm.
Một kiếm tiên cảnh giới thứ mười hai, sau khi rời khỏi đỉnh Bát Địa, lại lan truyền tin tức giống như đám đàn bà nhiều chuyện ngoài chợ, có thể không vui sao?
Chờ khi nào gã kia trở về Bắc Câu Lô Châu, mình sẽ đi tông môn của hắn một chuyến, lại cho hắn vui vẻ một chút, ăn no một bữa.
Có điều ông ta lại hơi ủ rũ, tu vi cao thâm cũng thương cảm vì nhân gian nhiều ly biệt.
Chưa hẳn đã về được. Kiếm gãy có thể lấy về, người thì chưa chắc.
Bên ngoài núi Đảo Huyền, bên phía Kiếm Khí trường thành, kiếm khí xông lên tận trời.
Thế giới Hạo Nhiên, gà gáy chó sủa, khói bếp lượn lờ, đèn đóm vạn nhà.
Có ba châu, trong nháy mắt có thể sẽ mất đi tất cả những thứ này.
Cuối cùng Trương Sơn Phong bỗng dưng nói một câu:
- Sư phụ, mặc dù đạo pháp của ngài không cao, nhưng con cảm thấy ngài đã là sư phụ tốt nhất trên đời rồi.
Hỏa Long chân nhân cười nói:
- Như vậy thì đúng rồi, ánh mắt sư phụ lựa chọn đệ tử, cùng với ánh mắt đệ tử nhìn sư phụ, đều không tệ.
Trương Sơn Phong thuận miệng nói:
- Sư phụ, có phải chờ một ngày nào đó, con có đạo pháp như lão nhân gia ngài, vậy xem như là tu đạo tiểu thành rồi?
Hỏa Long chân nhân vui vẻ cười nói:
- Đúng.
Đạo pháp thiên hạ, đến từ một người?
Ông ta trầm mặc một lúc, sau đó cười cười, nhẹ giọng nói:
- Phúc sinh vô lượng thiên tôn.
---------
P/S: Cảm ơn bạn Linh Nhi và một bạn khác giấu tên đã donate ủng hộ.
Link thảo luận bên forum
.
Bình luận truyện