[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện

Chương 527 : Tâm hồn thuần khiết chính là ung dung (phần 2)

Người đăng: fishscreen

Ngày đăng: 00:59 04-01-2026

.
Trước đó khi vào hạ, bên phía cửa tiệm ngõ Kỵ Long chỉ còn lại một mình Thạch Nhu trông coi buôn bán. Bùi Tiền đã rời khỏi trường học. Chu Liễm gật đầu đáp ứng, cho nên Thạch Nhu không nói gì. Bùi Tiền vừa rời đi, Chu Mễ Lạp cũng đi theo tới núi Lạc Phách. Từ náo nhiệt trong thoáng chốc trở nên vắng vẻ, khiến Thạch Nhu cảm thấy không thích ứng lắm. Trong thời gian này Ngụy Bách thường lặng lẽ đi tới núi Lạc Phách. Trịnh Đại Phong cũng thường xuyên rời khỏi ngôi nhà lớn dưới chân núi do hắn tự mình giám sát xây dựng, đi đến chỗ Chu Liễm. Đất lành Ngẫu Hoa chia ra làm bốn, núi Lạc Phách được chiếm một phần. Đây đương nhiên là chuyện tốt, nhưng cũng có phiền phức, đó là bất kỳ đất lành nào muốn duy trì trời đất ổn định, đều cần “ăn tiền”, rất nhiều tiền thần tiên. Nhất là muốn từ một đất lành hạ đẳng linh khí cằn cỗi, thăng làm một đất lành bậc trung có thể để cho người bản xứ tu hành, càng cần người quản lý đất lành tiêu hao tiền thần tiên lâu dài. Nói một cách đơn giản, đây chính là một cái động không đáy. Nhưng nếu xử lý ổn thỏa, sẽ giống như đất lành Vân Quật của họ Khương Ngọc Khuê tông Đồng Diệp châu. Đầu tiên là mặc cho đất lành nuốt tiền thần tiên, cuối cùng thăng làm đất lành thượng đẳng, hình thành một kết cấu khá vững chắc. Sau đó sẽ bắt đầu xuất hiện thần linh các phương, có thể giúp củng cố linh khí núi sông, cùng với các môn phái tu đạo, tụ tập linh khí trên các ngọn núi tiên gia lớn. Chuyện này chẳng những không kéo sụp gia sản của họ Khương, ngược lại tài nguyên cuồn cuộn, cuối cùng phụng dưỡng bọn họ. Tu sĩ bản địa của đất lành, cùng với các loại thiên tài địa bảo bị linh khí tiêm nhiễm dần dần thai nghén sinh ra, tất cả đều là tài nguyên. Gần đây Ngụy Bách, Chu Liễm và Trịnh Đại Phong đang thương nghị, rốt cuộc nên làm thế nào quản lý địa bàn nhỏ tạm thời đặt tên là “đất lành Liên Ngẫu” này. Còn như tên gọi thật sự, đương nhiên phải chờ Trần Bình An trở lại rồi tính sau. Hôm nay địa bàn đất lành nhỏ này chính là nước Nam Uyển của đất lành Ngẫu Hoa năm xưa, dân số tổng cộng hai ngàn vạn. Khi núi Lạc Phách lấy được đất lành Liên Ngẫu, linh khí đã dồi dào hơn trước rất nhiều, nằm giữa đất lành hạ đẳng và bậc trung. Như vậy nghĩa là chúng sinh nước Nam Uyển, dù là người hay cỏ cây yêu quái, đều có hi vọng tu hành. Nhưng có một vấn đề mấu chốt, đó là chỉ cần chưa bước vào đất lành bậc trung, cho dù hoàng đế nước Nam Uyển và triều đình sắc phong thần linh núi sông, vẫn sẽ không giữ được linh khí. Linh khí của đất lành sẽ tiêu tan, hơn nữa đi không tung tích. Ngay cả đại thần núi Nhạc như Ngụy Bách, cũng không thể tìm được dấu vết linh khí trôi đi, càng đừng nhắc tới ngăn cản linh khí chậm rãi trút ra ngoài. Cho nên việc khẩn cấp trước mắt, đó là đập tiền giúp đất lành Liên Ngẫu thăng làm một đất lành bậc trung. Nhưng đập thế nào, đập ở đâu, lại là một học vấn lớn, không phải cứ tùy tiện ném xuống rất nhiều tiền thần tiên là được. Nếu như làm tốt, một đồng tiền cốc vũ không chừng có thể lưu lại linh khí của chín đồng tiền tiểu thử. Còn nếu làm kém, có thể lưu lại linh khí của bốn năm đồng tiền tiểu thử đã xem như may mắn rồi. Bình thường còn đỡ, một khi gặp phải loại chuyện này, núi Lạc Phách trong thoáng chốc đã lộ ra của cải không đủ dồi dào. So với lúc trước xây dựng đại trận hộ sơn núi Lạc Phách, rõ ràng còn nghèo rớt mồng tơi hơn. Trước khi vung tiền như nước, lại có một nan đề khác, đó là làm sao mượn tiền, mượn của ai, mượn bao nhiêu. Sau khi xác định được hai vấn đề lớn này, mới đến làm thế nào ký kết khế ước với hoàng đế nước Nam Uyển và Chủng Thu, cùng với một loạt công việc vặt vãnh như âm thầm ổn định linh khí pháp bảo tiên gia, bí tịch tu hành rải rác. Sau đó mới là truyền thụ một bộ lễ pháp quy củ hoàn chỉnh, để triều đình nước Nam Uyển sắc phong thần linh núi sông. Còn có núi Lạc Phách làm thế nào thu được lợi nhuận từ đất lành Liên Ngẫu, bảo đảm sẽ không tát cạn ao để bắt cá, lại có thể khiến một đất lành bậc trung có hi vọng trở thành đất lành thượng đẳng, tương lai xuất hiện một nhóm tu sĩ địa tiên được núi Lạc Phách mời chào... Chuyện này càng khiến núi Lạc Phách bị ép phải đảm nhiệm thân phận “ông trời”, định ra quy củ khuôn sáo chặt chẽ cho đất lành Liên Ngẫu. Chu Liễm, Trịnh Đại Phong và Ngụy Bách, mỗi người lấy ra một phần điều lệ kỹ càng, tra tìm thiếu sót, bổ sung thiếu hụt cho nhau. Sau đó Chu Liễm hiếm hoi chủ động gởi cho Lư Bạch Tượng một bức thư, bảo hắn ngoài việc lôi kéo thế lực, có thể bắt đầu tích góp tiền thần tiên rồi. Còn bức thư gởi Ngụy Tiện, chỉ cần gởi cho Thôi Đông Sơn là được rồi. Thực ra suy cho cùng vẫn là gởi cho Thôi Đông Sơn, dù sao cũng là học trò đệ tử của thiếu gia nhà mình, không cần khách sáo. Bức thư gởi cho Tùy Hữu Biên Ngọc Khuê tông, đã dùng phi kiếm vượt châu tiêu hao khá nhiều tiền, Chu Liễm không nhịn được mắng chửi một câu. Trong thư bảo Tùy Hữu Biên đừng làm lỡ tu hành của mình, nhưng cũng phải có một chút lương tâm, có cơ hội thì vơ vét mấy món pháp bảo đưa về nhà mẹ. Ngụy Bách đứng trên lập trường thương nhân để nói chuyện, y sẵn sàng mượn tiền của thế lực các phương đã khá quen thuộc với triều đình Đại Ly. Nhưng lợi nhuận sau khi đất lành Liên Ngẫu trở thành đất lành bậc trung, phải phân chia giống như bến thuyền núi Ngưu Giác. Thế là Chu Liễm bắt đầu trở mặt không nhận người, nhất quyết giữ nguyên điều kiện. Ngụy Bách ngoại trừ phải lấy ra đủ tiền cốc vũ, còn chỉ có thể chiếm một thành lợi nhuận của đất lành Liên Ngẫu, chứ không phải hai thành như Ngụy Bách đề nghị. Chẳng những như vậy, Chu Liễm còn muốn định ra một kỳ hạn ngàn năm. Sau này nếu Ngụy Bách vẫn muốn phân chia, lại phải lấy ra tiền cốc vũ, còn như số lượng cụ thể thì đến lúc đó bàn sau. Trịnh Đại Phong đương nhiên là giúp Chu Liễm. Ngụy Bách thông qua đường lối bí mật của mình, trắng trợn mượn tiền vay nợ, đồng thời từ từ đấu trí với hai người này. Chu Liễm và Trịnh Đại Phong đều không nói gì về chuyện này, Ngụy Bách làm việc sẽ tự có chừng mực. Đối với tình huống có thể xảy ra sau khi Thôi Đông Sơn nhận được mật thư, ba người đều có quan điểm giống nhau. Bất kể Thôi Đông Sơn chịu lấy ra bao nhiêu tiền thần tiên, dù là dùng danh nghĩa cho núi Lạc Phách vay mượn, cũng tuyệt đối không thể để hắn dính vào chuyện phân chia. Ngày này ba người lại gặp nhau, ngồi trong viện nhỏ của Chu Liễm. Ngụy Bách thở dài, chậm rãi nói: - Đã tính ra kết quả rồi, ít nhất cần tiêu hao hai ngàn đồng tiền cốc vũ, nhiều nhất là ba ngàn đồng, có thể miễn cưỡng trở thành đất lành bậc trung. Kéo dài càng lâu thì tiêu hao càng lớn. Chu Liễm nói: - Còn chưa nhận được hồi âm của Phạm gia và Tôn gia ở thành Lão Long,. Dựa theo kết luận ba người thương nghị, nếu hai nhà này chịu cho núi Lạc Phách mượn tiền, núi Lạc Phách sẽ theo như ước hẹn trả lại tiền và cả lợi tức cho bọn họ. Nhưng nếu hai nhà chịu lấy ra một số tiền cốc vũ lớn, sẽ có thể cùng nhau phân chia một thành lợi nhuận của đất lành. Hoặc là núi Lạc Phách dùng nửa thành lợi nhuận, cộng thêm một nửa tiền vốn không có lợi tức, từ từ trả tiền lại. Có điều ba người cũng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, đó là hai nhà đều cảm thấy lợi nhuận quá nhỏ hoặc quá chậm, khéo léo từ chối núi Lạc Phách. Hôm nay Nguyễn Cung đã từ một ngọn núi Nhạc mới của Đại Ly trở về quận Long Tuyền. Nhưng đối với Long Tuyền kiếm tông hàng xóm này, ba người đều không hề nghĩ ngợi, sẽ không ai mở miệng nhờ vả, bởi vì hai bên không thích hợp dây dưa quá sâu. Dù sao Trần Bình An mới là chủ nhân thật sự của núi Lạc Phách, các loại mưu đồ trước tiên vẫn phải suy nghĩ đến hoàn cảnh của hắn. Trịnh Đại Phong cười nói: - Hay là dứt khoát bảo Ngụy Bách cử hành một lần tiệc dạo đêm, chân muỗi cũng là thịt. Qua mấy ngày bước vào cảnh giới Ngọc Phác, lại cử hành thêm lần nữa, đó là hai cái chân muỗi rồi. Ngụy Bách bất đắc dĩ nói: - Mặt dày như vậy, không thích hợp đúng không? Trịnh Đại Phong quay đầu nhìn Chu Liễm, cười nói: - Ngươi cảm thấy có thích hợp không? Chu Liễm nghiêm mặt nói: - Ta cảm thấy rất thích hợp. Ngụy Bách cười cười: - Được rồi, vậy ta lại cử hành thêm một lần, thu thêm một mớ tiền thần tiên và các loại linh khí. Trịnh Đại Phong nói: - Có điều đến lúc đó nếu cửa tiệm núi Ngưu Giác lại khai trương, bán những lễ vật bái sơn còn chưa ấm tay với giá cao, ta cảm thấy hơi không biết xấu hổ rồi. Chu Liễm cười ha hả nói: - Để ta tới bán, làm chủ tiệm là được rồi, cũng không cần Ngụy sơn thần ra mặt, sợ cái gì. Chẳng qua là bảo núi Phi Vân truyền lời, nói rằng trong nhà Ngụy sơn thần gặp phải trộm cắp, bị trộm sạch sẽ rồi. Ngụy Bách dụi dụi ấn đường: - Vẫn nên khai trương cửa tiệm trước khi cử hành tiệc dạo đêm núi sông, dù gì đã không biết xấu hổ rồi, cứ dứt khoát để bọn hắn hiểu được hôm nay ta rất thiếu tiền. Trịnh Đại Phong tấm tắc nói: - Một công đôi việc, khiến người ta lầm tưởng ngươi đang cần tiền thần tiên để giúp gia tăng cơ hội đột phá cảnh giới. Như vậy bữa tiệc dạo đêm thứ hai này sẽ rất có thâm ý, không chừng lễ vật bái sơn sẽ không kém hơn lần đầu tiên bao nhiêu. Chu Liễm và Trịnh Đại Phong nhìn nhau cười một tiếng. Sau đó ba người bắt đầu cân nhắc chi tiết thăng lên đất lành bậc trung. Lần trước sau khi Chu Liễm và Bùi Tiền đi vào nước Nam Uyển ở đất lành Ngẫu Hoa, Chu Liễm lại tới đó thêm một lần. Chuyện mở cửa và đóng cửa đất lành cũng không thể tùy tiện, linh khí trôi đi sẽ rất lớn, rất dễ khiến đất lành Liên Ngẫu tổn hại nặng nề, cho nên mỗi lần tiến vào đất lành mới đều phải hết sức cẩn thận. Chu Liễm đã đi tìm quốc sư Chủng Thu, lại nhờ Chủng Thu tiến cử, đã gặp được hoàng đế nước Nam Uyển. Nói chuyện không tính là vui vẻ, cũng không tính là quá căng thẳng. Sau đó Chủng Thu đã nói một câu giống như vẽ rồng điểm mắt, hỏi thăm thân phận của Chu Liễm, có phải là quý công tử Chu Liễm trong truyền thuyết hay không. Chu Liễm không thừa nhận cũng không phủ nhận. Hoàng đế nước Nam Uyển lập tức biến sắc, bớt đi một chút do dự. Hôm nay Chu Liễm là “trích tiên nhân”, hoàng đế nước Nam Uyển đương nhiên rất kiêng dè. Nhưng nếu vị “trích tiên nhân” từ trên trời giáng xuống này là Chu Liễm, hoàng đế nước Nam Uyển lại chỉ thấy sợ hãi. Rất đơn giản, trong lịch sử có võ nhân điên nào từng một mình đấu với chín người, giết chết gần như toàn bộ chín đại tông sư còn lại? Chiến trường còn là ở kinh thành nước Nam Uyển. Bàn chuyện mua bán với loại người này, có ai không sợ? Cuối cùng Chu Liễm tùy ý nói với hoàng đế nước Nam Uyển kia một chút, trời cao còn có trời cao hơn, phương pháp trường sinh bên ngoài, đất lành Ngẫu Hoa các ngươi không thể so sánh được. Nhiều hoàng đế luyện đan tu tiên như vậy đều chết hết, chỉ là do không tìm đúng phương pháp mà thôi. Thế là ánh mắt của hoàng đế nước Nam Uyển liền từ sợ hãi biến thành nóng bỏng. Quốc sư Chủng Thu mặc dù tâm sự trùng trùng, nhưng khi đó lại không nói gì. Ba người tán gẫu chuyện này trong viện nhỏ. Kế tiếp còn có một chuyện lớn khác, đó là Bùi Tiền luyện võ. Kêu gào khóc lớn. Bên phía tầng hai, gần như mỗi ngày đều như vậy. Ngụy Bách lo lắng tính tình của Bùi Tiền sẽ biến đổi, đến lúc đó Trần Bình An trở lại núi Lạc Phách, ai sẽ gánh trách nhiệm này? Trịnh Đại Phong nói mình chỉ là người trông chừng cổng lớn ở chân núi, đương nhiên là để đại quản gia Chu Liễm ra mặt. Chu Liễm nói mình không gánh nổi, vẫn nên giao cho Thôi Thành lão tiền bối ở lầu trúc. Ngụy Bách thì cảm thấy không biết phải nói gì. Ngụy Bách do dự cả buổi, nói một câu: - Nếu Trần Bình An thật sự nổi giận, dù sao ta cũng có thể trốn về núi Phi Vân, còn hai người các ngươi thì chạy đi đâu? Trịnh Đại Phong nhìn Chu Liễm: - Dù sao ta cũng ở xa lầu trúc một chút. Chu Liễm mỉm cười nói: - Được rồi, sẽ không có vấn đề lớn. Nếu thật sự có, cũng là chuyện không ai ngăn được. Nếu thiếu gia nhà ta ở trên núi, có thể sẽ tốt hơn. Nhưng nếu đã không ở, sự tình lại không thể tránh né, chúng ta chỉ có thể bình tĩnh theo dõi biến hóa mà thôi. Ngụy Bách cảm thấy nhức đầu, cáo từ rời đi. Trịnh Đại Phong ngẫm nghĩ, xuống núi đi đến trấn nhỏ một chuyến. Hắn đi tới tiệm Dương gia, không phải để mượn tiền, mà là hỏi thăm một số hạng mục cần chú ý khi quản lý đất lành. Lão Dương nuốt mây nhả sương, cũng không trả lời những chuyện vặt vãnh kia, chỉ cười nhạo nói: - Thật coi núi Lạc Phách là nhà mình rồi? Trịnh Đại Phong cười nói: - Con cảm thấy rất tốt. Lão Dương nói: - Những chuyện nhỏ nhặt này, ngươi cứ gởi thư tới đỉnh Sư Tử Bắc Câu Lô Châu, Lý Liễu sẽ nói cho ngươi biết. Trịnh Đại Phong gật đầu. Hắn lại hỏi: - Một cân bùa chân khí kia, con có thể dùng cho người khác không? Lão Dương nói: - Tùy ngươi. Trịnh Đại Phong liền đứng dậy rời đi. Tại cửa tiệm phía trước, Trịnh Đại Phong nằm sấp trên quầy, cười đùa cợt nhả với sư muội kia mấy câu, khiến sư đệ khó chịu đến mức muốn đánh người. Bên phía núi Lạc Phách, một ngày vào tảng sáng, nha đầu đen nhẻm Bùi Tiền vốn nên đi lên tầng hai lầu trúc, lúc này lại chạy như bay đến chân núi Lạc Phách, ngồi trên bậc thềm, lén lút lau nước mắt. Nếu bước thêm một bước xem như là rời khỏi núi Lạc Phách rồi, cho nên cô ngồi ở đó ngẩn người. Hơn nữa cô biết, đến lầu trúc muộn, mình sẽ phải chịu đau khổ nhiều hơn. Đến khi cô chậm rãi đứng dậy, dự định lên núi, lại phát hiện lão đầu bếp Chu Liễm đang ngồi trên bậc thềm sau lưng mình. Bùi Tiền cầm gậy leo núi, tức giận nói: - Lão đầu bếp, có phải ngươi sợ ta lén lút chạy về cửa tiệm ngõ Kỵ Long không? Ta là loại người nhát gan như vậy sao? Chu Liễm lắc đầu nói: - Ngươi chạy về ngõ Kỵ Long, ta cảm thấy không có gì không tốt. Bùi Tiền ngồi xuống chỗ cũ, đặt gậy leo núi nằm ngang trên chân, hai tay khoanh trước ngực, nổi giận đùng đùng. Chu Liễm ngồi trên bậc thềm phía sau, cười nói: - Nếu là sợ thiếu gia thất vọng, ta cảm thấy không cần thiết. Sư phụ của ngươi sẽ không thất vọng, càng sẽ không tức giận vì ngươi luyện quyền được một nửa lại từ bỏ. Yên tâm đi, ta sẽ không lừa ngươi. Chỉ khi ngươi lười biếng chậm trễ chép sách, hắn mới sẽ thất vọng. Trong thoáng chốc nước mắt của Bùi Tiền trào ra vành mắt. Mỗi lần được Trần Như Sơ cõng ra khỏi lầu trúc, tỉnh lại trong thùng nước thuốc, Bùi Tiền đều nhất quyết muốn đi chép sách. Nhưng hồn phách run rẩy, thân thể run rẩy, làm sao có thể khiến cho hai tay không run? Trong khoảng thời gian này, bất kể cô cắn răng kiên trì thế nào, đã dùng bao nhiêu biện pháp, chẳng hạn như cột tay và bút lại với nhau, vẫn không thể viết được một chữ ngay ngắn, đã nợ rất nhiều bài vở rồi. Chu Liễm lại nói với bóng lưng mảnh khảnh kia: - Nhưng chuyện lười biếng chia làm hai loại, buông lỏng trên tâm cảnh càng đáng sợ hơn. Ngoài việc luyện quyền, nếu một ngày nào đó ngươi có thể bổ sung bài vở còn thiếu, vậy không tính là lười biếng thật sự, sư phụ ngươi trái lại sẽ cảm thấy ngươi làm đúng. Bởi vì sư phụ ngươi vẫn luôn cho rằng, mọi người đều sẽ có chuyện làm không tốt, tạm thời có lòng nhưng không có sức, không tính là lỗi lầm gì. Đợi đến khi có lòng có sức, nếu có thể từ từ bổ sung, càng là hiếm thấy. Bùi Tiền lau mặt, yên lặng đứng dậy, chạy như bay lên núi. Chu Liễm ngồi tại chỗ, quay đầu nhìn. Có một ngày, Chu Liễm xào rau ở nhà bếp, dụng tâm không giống với bình thường, mà là chuyên tâm chuẩn bị không ít thức ăn theo mùa. Bởi vì nơi cửa phòng có một nha đầu đen nhẻm lảo đảo muốn ngã, hai cánh tay ủ rũ buông xuống, sắc mặt nhợt nhạt. Sau khi loạng choạng đi tới đây, cô nói rằng hôm nay cảm thấy thèm ăn, cho nên Chu Liễm muốn khao cái bụng của nha đầu đen nhẻm này. Sau đó Sầm Uyên Cơ nói có khách thăm viếng núi Lạc Phách, đến từ thành Lão Long, tự xưng là Tôn Gia Thụ. Chu Liễm đang buộc tạp dề, à một tiếng, nói rằng cứ để cho vị Tôn gia chủ kia chờ. Nếu thật sự không được thì gọi đại danh của Ngụy Bách mấy tiếng, bảo hắn tiếp đãi đối phương trước. Bùi Tiền liền nói: - Lão đầu bếp, ngươi đi làm chuyện quan trọng đi, đã xào xong mấy đĩa rau, đủ ăn rồi. Lát nữa ta bảo Mễ Lạp bưng lên bàn là được. Tiểu thủy quái ở trong viện giúp Bùi Tiền cầm gậy leo núi, lập tức thẳng lưng, lớn tiếng nói: - Chu Mễ Lạp tạm thời đảm nhiệm hữu hộ pháp của tiệm Áp Tuế ngõ Kỵ Long, nhận lệnh! Bùi Tiền ừ một tiếng, quay đầu nghiêm mặt nói: - Nếu làm việc tốt, sau này chờ sư phụ về nhà, ta sẽ giúp ngươi nói vài lời hay với sư phụ, sẽ có cơ hội thăng chức làm hữu hộ pháp núi Lạc Phách. Chu Mễ Lạp càng ưỡn ngực, nhếch miệng cười, có điều rất nhanh lại ngậm miệng. Thế nhưng Chu Liễm trong nhà bếp cũng không xoay đầu: - Ta cảm thấy hiện giờ bận rộn chính là chuyện lớn. Bùi Tiền do dự một thoáng: - Lão đầu bếp, hay là ngươi đi gặp người đó đi, xào nhiều thức ăn như vậy, ăn không hết thì phải làm sao đây. Chu Mễ Lạp vừa định nói vài lời hiên ngang lẫm liệt, kết quả bị Bùi Tiền quay đầu trừng mắt nhìn một cái. Chu Mễ Lạp lập tức lớn tiếng nói: - Hôm nay ta không đói bụng. Lúc này Chu Liễm mới để muỗng xào xuống, cởi tạp dề, rời khỏi nhà bếp. Bên phía nhà chính, Bùi Tiền bảo Chu Mễ Lạp bưng những đĩa thức ăn kia lên bàn. Có điều Bùi Tiền còn dặn dò cô cầm thêm một bộ chén đũa, đặt ở chủ vị hướng về phía cửa lớn, khiến Chu Mễ Lạp cảm thấy khó hiểu. Chu Mễ Lạp cầm một cái chén lớn, bới đầy cơm, ngồi chung với Bùi Tiền trên một chiếc ghế dài. Bởi vì cần hữu hộ pháp cô kiến công lập nghiệp, cầm đũa gắp thức ăn đút cơm cho Bùi Tiền, đây là chuyện thường xảy ra gần đây. Bùi Tiền đã nói, Tiểu Mễ Lạp làm chuyện này, đều sẽ ghi vào trong sổ công lao. Đợi đến ngày sư phụ về nhà, chính là lúc luận công ban thưởng. Mỗi khi Chu Mễ Lạp đút cho Bùi Tiền một miếng cơm, bản thân lại ăn như hổ đói một phen. Sau đó lúc ngẩng đầu lên, lại thấy Bùi Tiền nhìn về chỗ trống đặt chén cơm và đôi đũa kia. Bùi Tiền dời mắt đi, dường như cảm thấy vui vẻ, lắc đầu và vai, bảo Chu Mễ Lạp bới thêm cho mình một chén cơm nhỏ. Hôm nay phải ăn nhiều một chút, ăn no rồi, ngày mai mới có thể chịu thêm mấy đấm. Chu Mễ Lạp đứng dậy, tung tăng bưng chén cơm không, đi tới thùng cơm đặt ở một bên bới cơm. Lúc quay lưng về phía Bùi Tiền, cô lén lau mặt, sụt sịt mũi. Cô cũng không phải ngốc thật, biết rằng hôm nay mỗi khi Bùi Tiền ăn một miếng cơm, cả người đều sẽ đau. Hôm nay là mồng năm tháng năm. --------- Người tu đạo, nên vào danh sơn. Trong núi sâu của nước Phù Cừ, Trần Bình An gặp phải một đôi thư sinh chủ tớ, là hai người bình thường. Thư sinh khoa cử thất bại, đã đọc một số tiểu thuyết huyền bí và bút tích văn nhân, nghe nói những cao nhân đắc đạo kia ai cũng ẩn cư trong rừng núi. Hắn liền khăng khăng muốn tìm một hai người, xem thử có thể học được một ít pháp thuật tiên gia hay không. Hắn luôn cảm thấy chuyện này còn đơn giản hơn đề tên bảng vàng sau đó áo gấm về làng. Cho nên bọn họ vất vả tìm kiếm chùa cổ đạo quán và người già trong rừng núi, trên đường đã chịu nhiều khổ sở. Lúc Trần Bình An nhìn thấy bọn họ trên đường nhỏ trong rừng núi, thư sinh trẻ tuổi và thiếu niên thư đồng đã mặt mày xanh xao, bụng đói ùng ục. Dưới ánh mặt trời, thiếu niên thư đồng đang cố gắng bắt cá trong một khe suối. Thư sinh trẻ tuổi thì trốn dưới bóng cây hóng mát, thỉnh thoảng hỏi xem có bắt được cá hay không. Thư đồng khổ không thể tả, phiền muộn không vui, chỉ nói là không bắt được. Khi đó Trần Bình An nằm trên cành cây tùng cổ, nhắm mắt nghỉ ngơi, đồng thời luyện tập thủ ấn đứng thế và thế ngủ Thiên Thu. Cuối cùng thư đồng khó khăn lắm mới bắt được một con cá lù đù nanh có gai, vui mừng phấn khởi hai tay nắm lấy nó, lớn tiếng nói “một con thật to”, tranh công với công tử nhà mình. Kết quả hai tay thình lình bị đâm đến đau nhói, cá liền chạy mất. Thư sinh trẻ tuổi kia vứt chiếc lá chuối dùng làm quạt, định tới xem thử con “cá lớn” kia, kết quả lại thấy thư đồng ngồi bệt xuống khe suối khóc lớn. Thư sinh trẻ tuổi thở dài, nói “đừng gấp, đừng gấp”, lại nói một câu “được nó là may mắn của ta, mất nó là số mệnh của ta”. Không ngờ thư đồng vừa nghe lại càng khóc lớn, khiến thư sinh trẻ tuổi ưu sầu đến mức ngồi bên khe suối gãi đầu. Trần Bình An lấy hòm trúc ra đeo lên người, cầm một cây gậy leo núi bằng trúc xanh mới tinh, nhảy xuống trên đường núi, chậm rãi bước đi. Sau đó “vô tình gặp được” thư sinh trẻ tuổi và thiếu niên thư đồng kia. Trần Bình An lấy hòm trúc xuống, xắn ống quần và tay áo lên, cũng không nói gì. Hắn đi xuống khe suối, chọn một nơi cá lội khá nhiều, bắt đầu dời đá sát bên bờ suối, xây đê ở thượng du, một ngang một dọc lại một ngang. Sau đó bắt đầu bắt cá trong địa bàn nhà mình, nước chỉ cao khoảng một bàn tay, có rất nhiều cá đù nanh và cá đục bị ném lên bờ. Ánh mắt của thư đồng kia sáng lên, cảm thấy theo như cách nói của công tử, trên giang hồ đây gọi là khai sáng đầu óc, được tiền bối võ lâm nhìn trúng căn cốt truyền cho sáu mươi năm công lực. Trên núi thì đây chính là tiên nhân đặt tay lên đầu truyền thụ phương pháp trường sinh. Thư đồng kia đã quên tay còn đau rát, bắt chước rập khuôn, dời đá múc nước, quả thật cũng có thu hoạch, đều là một số cá linh tinh không biết tên. Mặc dù không thể sánh ngang với “tiền bối” kia, nhưng đã đủ để mình và công tử ứng phó một bữa trưa rồi. Có điều vừa nghĩ tới ống lửa đã dùng hết, làm sao nổi lửa nấu cơm nướng cá, thư sinh trẻ tuổi và thư đồng lại bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ. Nếu như tuyến đường không sai, còn cách huyện thành gần nhất hơn trăm dặm đường núi, bọn họ thật sự đã rất lâu không nhìn thấy khói bếp rồi. Ban đầu du lịch, cảm thấy gà gáy chó sủa ở những thôn xóm hương dã kia cực kỳ đáng ghét, lúc này lại có phần tưởng niệm. May mắn vị khách áo xanh trẻ tuổi nhìn không giống như kẻ xấu kia, lại dạy cho thư đồng một ngón nghề. Chỉ thấy hắn hái mấy cây cỏ đuôi chó, xâu mớ cá đã được mổ bụng rửa sạch lại với nhau, sau đó tiện tay đặt lên tảng đá lớn bên khe suối để phơi nắng. Thư đồng mặc kệ ba bảy hai mốt, cứ học ngay dùng ngay là được, rửa sạch mớ cá trong khe suối, lớn thì khoảng bàn tay, nhỏ thì chỉ khoảng ngón út, từng con đặt trên tảng đá nóng hổi bên cạnh khe suối. Thư sinh tự báo danh hiệu, là người quận Lộc Cửu nước Phù Cừ, họ Lỗ tên Đôn. Hắn mời người trẻ tuổi áo xanh cùng đến hóng mát dưới bóng cây, thư đồng thì ngồi ở một bên, nhìn mười mấy con cá nằm trên tảng đá phơi nắng cách đó không xa, âm thầm vui mừng. Người trẻ tuổi áo xanh tự xưng họ Trần, đến từ nước nhỏ phía nam, một đường du lịch tới đây. Lỗ Đôn liền tán gẫu với hắn, chủ yếu vẫn hi vọng có thể đi cùng với Trần công tử đeo hòm sách du học này, đến quê nhà quận Lộc Cửu của hắn. Hắn đã sớm trong túi không tiền, nếu không đề nghị như vậy, còn lại năm sáu trăm dặm đường làm sao đi được? Thực ra trên đường trở về quê hương, hắn có thể mượn một chút lộ phí từ hai gia tộc giàu có bản địa, vốn có tình hữu nghị thân thiết mấy đời với nhà mình. Nhưng hắn làm sao mặt dày mở miệng được. Nhất là trong hộ gia đình gần đây, có một người bạn cùng lứa đã ghi tên lên bảng trong kỳ thi mùa xuân lần này. Nếu hắn đến nhà thăm viếng giống như ăn mày, như vậy làm sao coi được. Còn một nhà khác, trong gia tộc có một cô gái xinh đẹp mà hắn nhớ nhung, hiền thục dịu dàng, là mỹ nhân nổi tiếng, hắn càng không có mặt mũi tới đó. Trần Bình An từ trong hòm trúc lấy ra một chút lương khô đưa cho đôi chủ tớ này. Lỗ Đôn cảm ơn, sau đó cũng không khách sáo, chia cho thư đồng một nửa. Ba người cùng nhau ăn lương khô. Trần Bình An bảo rằng mớ cá kia phơi nắng cho khô, có thể trực tiếp ăn vào, có thể chống đói được. Lỗ Đôn và thư đồng bỗng nhiên tỉnh ngộ. Lỗ Đôn dù sao cũng là người đọc sách, bèn nói mình từng xem một quyển sách “Tây Cương Tạp Thuật”, trong đó có một đoạn văn tương tự. Nói rằng mặt trời chói chang rất đáng sợ, thử dán mặt vào tường gạch, trong chốc lát sẽ bị nướng chín. Thư đồng vô cùng tự hào. Công tử nhà mình quả nhiên rất có học vấn. Trần Bình An kiên nhẫn nghe Lỗ Đôn nói xong, lúc nhai kỹ nuốt chậm cũng suy nghĩ một ít chuyện. Một bộ cốc vũ thiếp hai mươi bốn tiết mua ở bến thuyền Long Đầu nước Lục Oanh, số lượng nhiều nhưng cũng không đắt, mười hai đồng tiền hoa tuyết. Thứ đắt là cốc vũ bài kia, giá bốn mươi tám đồng tiền hoa tuyết. Vì muốn giảm giá hai đồng tiền hoa tuyết, khi đó hắn đã dốc hết sức bình sinh. Đã mua ba lồng dế bằng trúc ở nước Kinh Nam, nơi phong trào đá dế thịnh hành, dự định tặng cho Bùi Tiền và Chu Mễ Lạp, đương nhiên còn có cô bé váy hồng Trần Như Sơ. Ba chậu sứ nhỏ của nước Lan Phòng, có thể trồng tùng xanh nhỏ, hoa lan... Chậu cảnh của nước Lan Phòng vượt trội trong mười mấy nước, cũng chia cho mỗi người một cái. Có điều suy đoán cho dù trồng hoa cỏ rồi, Bùi Tiền và Chu Mễ Lạp cũng sẽ để cho Trần Như Sơ chăm sóc, không thể kiên nhẫn ngày ngày đi tưới nước, thường xuyên mang ra mang vào. Một lò xông hương ngự dụng của tiền triều nước Kim Phi, cùng với một loại cầu vàng chạm khắc rỗng vô cùng tinh xảo, xâu lại với nhau theo thứ tự từ lớn đến nhỏ, nhiều đến chín viên. Cuối cùng Trần Bình An không đáp ứng đi cùng với Lỗ Đôn và thư đồng, nhưng đã tặng mớ cá của mình cho bọn họ, lại tặng bọn họ một ít lưỡi câu và dây câu. Hai người một lần nữa cảm ơn, sau đó tiếp tục lên đường. Trần Bình An ngồi bên khe suối trong núi, bắt đầu hô hấp thổ nạp. Nhiều năm đi xa như vậy, hắn đã nhìn thấy rất nhiều người, cũng khâm phục rất nhiều người. Nhưng trong chuyến đi hồ Thư Giản gian nan nhất, có một người nhìn như không nổi bật, chỉ là lữ khách nho nhỏ trên con đường bùn lầy của nhân gian, lại khiến cho Trần Bình An nhớ kỹ như in. Đó là một bà lão thôn dã thân thế bấp bênh. Khi đó Trần Bình An đang dẫn theo Tăng Dịch và Mã Đốc Nghi cùng nhau trả nợ. Đến gần thôn xóm bên khe suối, Trần Bình An nhìn thấy một bà lão nghèo khổ thân hình lom khom, quần áo sạch sẽ, mặc dù may may vá vá nhưng vẫn không có cảm giác rách nát. Bà lão vừa lúc từ bên khe suối giặt đồ trở về, khiêng một cái giỏ trúc lớn đi vào nhà. Cháu trai của bà ta sau khi chết đã hóa thành quỷ vật, nhập vào người Tăng Dịch, chạy đến bên cạnh bà lão, ra sức dập đầu. Bà lão đang khiêng giỏ trúc đựng đầy quần áo vừa mới giặt sạch, vội vàng đặt giỏ trên đất bùn, ngồi xuống muốn đỡ thiếu niên xa lạ mà bà ta không quen biết kia. Cảnh tượng đó, Trần Bình An có thể nhớ cả một đời. Thậm chí đối với Trần Bình An, bà lão giống như một ngọn đèn rất nhỏ lại ấm áp, thắp sáng hồ Thư Giản đưa tay không thấy năm ngón kia. Từ trên người bà lão, Trần Bình An lần đầu tiên cảm nhận được rõ ràng sức mạnh của hai chữ “ung dung”. Giống như nhiều quy củ vô hình và khổ nạn giữa trời đất, sau khi rơi xuống trên người bà lão, lại không đáng nhắc tới như vậy. Thế gian có phân chia trên núi dưới núi, lại có phân biệt giàu sang nghèo hèn, nhưng phân lượng của khổ nạn chưa chắc đã phân chia lớn nhỏ. Rơi vào trên đầu mỗi người, có người khó chịu khi nghe một câu nói, chẳng khác nào người khác đau đớn vì trúng một đao. Chuyện này rất khó dùng đạo lý để giải thích. Chỉ có hai chữ “ung dung”, ngàn đời không thay đổi. Trần Bình An đột nhiên mở mắt, lại bị ép phải ngừng phương pháp nội thị của người tu đạo, tâm thần chấn động. Nhưng tuyệt đối không phải là dấu hiệu hỗn loạn khi võ phu tẩu hỏa nhập ma. Hắn chỉ cảm thấy hai tay áo phồng lên, lại hoàn toàn không kiềm chế được quyền ý trên người của mình. Hai nơi tim và bụng đều giống như có thần tiên đánh trống, không ngừng chấn động. Trần Bình An đứng lên, thân hình lảo đảo, bước một chân vào trong khe suối, sau đó nghiến răng đứng lại, một chân trong núi, một chân trong nước. Lúc trống vang lên, kinh huyệt trong cơ thể có rồng lửa bơi qua, giống như một chuỗi tiếng sấm mùa xuân rung động, nổ vang trong thế giới nhỏ thân người một cách tự nhiên. Sau khi trống ngừng, Trần Bình An đã có một viên mật anh hùng. --------- P/S: Cảm ơn một bạn giấu tên đã donate ủng hộ.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Link thảo luận bên forum
.
 
Trở lên đầu trang