[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện

Chương 529 : Gia sản của núi Lạc Phách

Người đăng: fishscreen

Ngày đăng: 00:21 17-01-2026

.
Trần Bình An thu chân khỏi khe suối, sau đó nhổ ra một ngụm khí đục, cổ tay phải rung lên, lại có một ít tro tàn rơi lả tả. Lúc trước cánh tay phải của Trần Bình An bị thích khách núi Cát Lộc dùng thần thông Phật môn giam cầm, đây là tro tàn sau khi nhân quả quấn quanh hoàn toàn bị chấn tan. Lưu Cảnh Long là kiếm tu Nguyên Anh sắp đột phá cảnh giới, khi bình luận về chiến dịch ám sát ở lũng sông, cũng nói một câu “nguy hiểm muôn phần”. Trong đó môn thần thông Phật gia này có lẽ chiếm một nửa. Trần Bình An ngồi xuống, hai tay vốc nước rửa mặt, nhìn ảnh ngược trong nước. Hắn nghiêng đầu, dùng lòng bàn tay vuốt râu ngắn chi chít dưới cằm, cảm thấy lo lắng liệu mình có biến thành một gã đàn ông râu rậm như Từ Viễn Hà hay không. Hắn đưa tay vào nước, mở rộng bàn tay, nhẹ nhàng đè một cái. Dòng chảy khe suối đột nhiên dừng lại, sau đó tiếp tục chảy qua như thường. Hắn đổi động tác, bàn tay vẽ vòng xoay tròn, vòng xoáy bên chân càng lúc càng lớn. Có điều hắn rất nhanh dừng lại, nước suối một lần nữa trở nên yên tĩnh. Trước đây du lịch với Trương Sơn Phong, nhìn thấy đạo sĩ trẻ tuổi kia thường tự mình múa may, không phải quyền cũng không phải chưởng, động tác kỳ quái. Trần Bình An đã học một chút tư thế sơ sài, có điều luôn cảm thấy không thích hợp. Chuyện này thực ra rất kỳ lạ. Nếu nói đến quyền pháp mạnh yếu, một trăm Trương Sơn Phong cũng không phải là đối thủ của Trần Bình An. Huống hồ xưa nay Trần Bình An học quyền rất nhanh, giống như lúc trước ở đất lành Ngẫu Hoa, sau khi xem thế quyền căn bản Giáo Đại Long của Chủng Thu, Trần Bình An tự mình thi triển, không chỉ có hình thức tương tự, cũng có mấy phần thần ý tương tự. Thế nhưng đối với quyền pháp của Trương Sơn Phong, Trần Bình An vẫn luôn không tìm được phương hướng. Lúc này hắn cũng không suy nghĩ sâu xa, chỉ cho rằng quyền pháp kia là một loại công phu dưỡng khí bí truyền của đạo nhân tu hành trên núi, cần phải phối hợp với khẩu quyết đạo pháp. Võ phu giang hồ tầng dưới chót, sở dĩ bị cười nhạo là võ biền, là vì chỉ biết một chút thế quyền và lộ số, không có được chân ý. Suy cho cùng, thứ được coi trọng thật sự vẫn là tuyến đường của một hơi chân khí thuần túy kia, sâu hơn chính là hai chữ “thần ý”, đó là một loại cảnh giới huyền diệu khó giải thích. Cùng một loại quyền, quyền ý sẽ có rất nhiều khác biệt. Một bộ quyền phổ do một sư phụ dạy, sẽ có thể rồng sinh chín con, mỗi người có quang cảnh khác nhau. Đạo lý cũng giống như thế nhân nhìn núi, nhìn nước, nhìn gió, nhìn tuyết, mỗi người có cảm ngộ khác nhau. Cho nên mới có câu sư phụ dẫn vào cửa, tu hành do cá nhân. Trần Bình An đứng lên, dùng sáu bước đi thế chậm rãi thư giãn gân cốt. Luyện ra một viên mật anh hùng là mấu chốt của cảnh giới thứ sáu. Cái gọi là mật anh hùng, không phải vật thật, mà là nơi tu dưỡng của một hơi chân khí thuần túy và hồn phách võ phu, ý nghĩa rất lớn tương tự với kim đan của người tu đạo. Lúc trước Trần Bình An nói mình chỉ thiếu hai điều kiện để đột phá cảnh giới, hôm nay đã có một viên mật anh hùng, cũng chỉ còn lại một điều kiện cuối cùng. Trên thực tế mức độ vững chắc của thân thể hắn đã sớm ngang bằng với cảnh giới Kim Thân. Nắm tay của Thôi Thành mài giũa, so tài với Chu Liễm, tôi luyện trong mây sét thiên kiếp, cộng thêm nhiều lần chém giết trên đường đi xa, đương nhiên còn có siêng năng luyện quyền, từng li từng tí, đều là tu hành bên ngoài của một võ phu thuần túy. Nhưng điểm này rất có thể là vách chắn lớn, là một rãnh trời khi muốn bước vào cảnh giới Kim Thân. Có điều Trần Bình An không vội, vách chắn càng lớn càng tốt, như vậy cơ hội tranh đoạt cảnh giới thứ sáu mạnh nhất sẽ càng cao. Trước kia hắn gần như chưa từng nghĩ tới hai chữ “mạnh nhất”, năm xưa trở thành cảnh giới thứ ba mạnh nhất, đó là bị ông lão ở lầu trúc núi Lạc Phách từng quyền rèn luyện ra, không liên quan đến Trần Bình An có muốn hay không. Rơi vào tay võ phu cảnh giới thứ mười Thôi Thành, Trần Bình An ngươi không muốn là được sao? Một đầu của đường nhánh nội tâm Trần Bình An, chính là câu mà lão Diêu đã nói, “thứ nên là của ngươi thì cầm cho chắc, thứ không phải của ngươi thì đừng nghĩ đến”. Tóm tắt lại, chẳng qua là bốn chữ “Mạc Hướng Ngoại Cầu” trên tấm biển của Phật gia ở miếu Con Cua, đạo lý suy ra là “số mệnh tám thước, đừng cầu một trượng”. Đây là đạo lý được Trần Bình An coi là hiển nhiên, là con đường nội tâm nước chảy thành sông. Cho nên trong năm tháng dài đằng đẵng, lời nói và hành động của hắn đều sẽ âm thầm bị ảnh hưởng. Chẳng hạn như võ vận của thành Lão Long bị hắn đánh lui, hơn nữa là hai lần liên tục. Còn có hắn gần như không muốn chủ động đi vào động tiên đất lành tìm kiếm cơ duyên, chỉ thích “nhặt đồng nát kiếm ít tiền”. Giống như thế nhân nhìn thấy khe suối, thường chỉ thấy nước chảy róc rách, không thấy lòng suối kia. Trước kia Trần Bình An cũng không ngoại lệ. Sau khi du lịch Bắc Câu Lô Châu, không ngừng xem người xem đạo, tu hành vấn tâm, hắn mới từ từ nghĩ thông đạo lý này. Hiểu người là khôn, hiểu mình là sáng. Rất khó. Nhiều lần cân nhắc suy xét, cuối cùng rút ra học vấn cốt lõi, mới là đạo lý chân chính thuộc về mình. Trần Bình An một lần nữa ngồi bên khe suối, nhìn về phía nam. Dường như nhớ tới chuyện gì, hắn bỗng cười lên, làm động tác gõ đầu. Không biết hôm nay Bùi Tiền đọc sách ở trường thế nào rồi. --------- Một chiếc thuyền vượt châu đến từ Phi Ma tông Hài Cốt Than, chậm rãi cập bến tại núi Ngưu Giác quận Long Tuyền. Một cô gái dáng người thướt tha, đội nón che mặt, cầm gậy leo núi, bên cạnh có một người hộ đạo phát ra khí tức Kim Đan. Chính là Tùy Cảnh Trừng và kiếm tu Nguyên Anh Vinh Sướng của Phù Bình kiếm hồ, cùng nhau vượt châu xuôi nam. Sau khi thuyền tiến vào khu vực Bảo Bình châu, Tùy Cảnh Trừng thường rời khỏi phòng, từ đầu thuyền nhìn xuống núi sông châu khác. Dưới chân chính là vương triều Đại Ly. Sau khi tiến vào Long châu đã từ động tiên rơi xuống thành đất lành, Vinh Sướng từ xa nhìn núi Phi Vân một cái, cảm khái nói: - Núi sông cảnh sắc kinh người, không hổ là Bắc Nhạc một châu. Bắc Câu Lô Châu cũng có rất nhiều Ngũ Nhạc, nhưng so sánh với núi Phi Vân xuất thế ngang trời này thì vẫn kém xa. Nghe nói sơn thần Bắc Nhạc Ngụy Bách đã sắp đột phá cảnh giới, bước vào năm cảnh giới cao, Vinh Sướng càng thổn thức không thôi. Thần linh núi Nhạc trấn giữ địa bàn nhà mình, tương đương với thánh nhân trấn giữ thế giới nhỏ, phải tăng thêm một cảnh giới. Một khi Ngụy Bách bước vào cảnh giới Ngọc Phác, Đại Ly sẽ giống như sở hữu một vị kim thân thần linh cảnh giới Tiên Nhân. Thực ra chiến lực cũng không quan trọng như vậy, quan trọng là quốc vận Đại Ly. Toàn bộ linh khí núi sông, văn võ khí vận của khu vực Bắc Nhạc, có thể nhờ vậy mà càng thêm vững chắc. Theo như Tùy Cảnh Trừng nói, Ngụy Bách và tiền bối kia có quan hệ thân thiết. Màn đêm thâm trầm, thuyền núi Ngưu Giác số lượng không nhiều, cho nên thuyền Phi Ma tông tỏ ra rất nổi bật. Tối nay thuyền sẽ dừng ở đây một ngày, tối mai mới lên đường, thuận tiện cho hành khách Bắc Câu Lô Châu dạo chơi động tiên cũ đã tan vỡ rơi xuống này. Nghe nói núi Ngưu Giác có cửa hàng tiên gia vừa mới khai trương, còn như có thể mua hời hay không, mỗi người phải dựa vào tài lực và thị lực của mình. Nhưng người phụ trách thuyền Phi Ma tông cũng nói rõ với tất cả hành khách, đến khu vực Bắc Nhạc Bảo Bình châu này rồi, cũng không phải là Bắc Câu Lô Châu. Hơn nữa quận Long Tuyền còn có thánh nhân Nguyễn Cung xuất thân từ miếu Phong Tuyết trấn giữ, quy củ nghiêm ngặt, không thể tùy ý ngự gió ngự kiếm. Bất cứ người nào sau khi xuống thuyền gây ra phiền phức, cũng đừng trách Phi Ma tông khoanh tay đứng nhìn. Nơi bến thuyền xuất hiện một nam tử áo trắng phong thái như thần, bên tai có một chiếc khuyên màu vàng, vẻ mặt tươi cười nhìn Tùy Cảnh Trừng và Vinh Sướng. Bên cạnh y không ngừng có chim sẻ lượn quanh, thấp thoáng lại có hào quang chảy qua. Vinh Sướng không nhìn ra sâu cạn của đối phương, như vậy thân phận đã rất rõ ràng, chính là sơn thần có cấp bậc cao nhất Bảo Bình châu, Ngụy Bách. Tùy Cảnh Trừng bước nhanh tới trước, nhẹ giọng hỏi: - Có phải là Ngụy sơn thần? Ngụy Bách nhìn cây gậy leo núi trong tay Tùy Cảnh Trừng, giơ tay lên, nhẹ nhàng đuổi những con chim sẻ kia đi, sau đó mỉm cười gật đầu nói: - Ta đã nhận được phi kiếm truyền tin, tới đây nghênh đón các ngươi. Vinh Sướng hơi ngạc nhiên. Nào có thần linh núi Nhạc lại khách sáo nhiệt tình như vậy? Lại tự mình ra mặt nghênh đón hai người bọn họ. Suy cho cùng, bọn họ cũng chỉ xem như người xa lạ từ xứ khác đến đây mà thôi. Nếu là Bảo Bình châu trước kia, một kiếm tu Nguyên Anh như Vinh Sướng có đãi ngộ này cũng không kỳ lạ. Nhưng tại núi Phi Vân Đại Ly, Vinh Sướng không cảm thấy mình có mặt mũi lớn như vậy. Động tiên Ly Châu năm xưa này, không nói cái khác, thật sự là rồng nằm hổ phục thần tiên nhiều. Thiên quân Tạ Thực của Bắc Câu Lô Châu, kiếm tiên Tào Hi của Nam Bà Sa Châu, hai người này nghe đồn đều xuất thân từ ngõ hẹp trong trấn nhỏ. Cho nên đến nơi này rồi, đừng ai dùng cảnh giới của mình để nói chuyện, chỉ thành trò cười mà thôi. Tùy Cảnh Trừng hơi hoảng hốt, làm một động tác chúc phúc: - Làm phiền Ngụy sơn thần rồi. Ngụy Bách xua tay, nụ cười ôn hòa: - Tùy cô nương không cần khách sáo như vậy. Tiếp theo muốn đi dạo nhà Bao Phục núi Ngưu Giác một chút, hay là đi thẳng tới núi Lạc Phách? Tùy Cảnh Trừng nói: - Chúng ta đi núi Lạc Phách trước là được rồi. Ngụy Bách gật đầu, thi triển thần thông, mang theo Tùy Cảnh Trừng và Vinh Sướng đi đến chân núi Lạc Phách. Trong lòng Vinh Sướng cả kinh. Vị thần Bắc Nhạc Đại Ly này, muốn bước vào năm cảnh giới cao chắc là không có vấn đề, mức độ hòa hợp với núi sông đúng là dọa người. Ngàn dặm núi sông rút đất thành tấc, bị cuốn theo đi xa, Vinh Sướng phát hiện phi kiếm bản mệnh của mình lại không có quá nhiều động tĩnh. Ngụy Bách áy náy nói: - Dù sao cũng là ngọn núi của Trần Bình An, ta không tiện trực tiếp dẫn các ngươi đến phủ đệ giữa sườn núi, phải làm phiền Tùy cô nương và Vinh kiếm tiên đi bộ lên núi rồi. Một gã đàn ông lom khom giày cũng không mang, từ trong nhà ở cổng sơn môn chạy nhanh ra. Sau khi nhìn thấy Tùy Cảnh Trừng, hắn cũng lười nhìn Vinh Sướng. Ngụy Bách giới thiệu: - Vị Đại Phong huynh đệ này là người canh cổng của núi Lạc Phách. Trịnh Đại Phong đứng bên cạnh Ngụy Bách, xoa tay cười nói: - Là Tùy cô nương đúng không? Có muốn đến nhà ta ngồi một chút không. Ta và Ngụy Bách có thể làm một bữa ăn khuya, coi như là giúp Trần Bình An đãi khách, đón gió tẩy trần cho Tùy cô nương. Sau khi ăn uống no say, cũng có thể ở lại nghỉ ngơi. Nhà ta có nhiều phòng lớn, đừng nói là một Tùy cô nương, cho dù Tùy cô nương dẫn theo vài bằng hữu khuê các cũng không sao... Đúng rồi, ta họ Trịnh, Tùy cô nương có thể gọi ta Trịnh đại ca, không cần xa cách. Tùy Cảnh Trừng có phần trở tay không kịp. Ngụy Bách bất đắc dĩ nói: - Tùy cô nương và Vinh kiếm tiên, muốn ở lại một lát dùng bữa khuya, hoặc là lập tức lên núi, đều không có vấn đề gì. Kết quả Tùy Cảnh Trừng và Vinh Sướng nhìn thấy gã đàn ông lưng gù kia giẫm lên chân Ngụy Bách, nụ cười không đổi: - Một bữa ăn khuya mà thôi, không phiền phức, không phiền phức. Tùy Cảnh Trừng cẩn thận nói: - Vậy thì lên núi đi, có một số việc phải nói kỹ với Ngụy sơn thần, phi kiếm mật thư không tiện tiết lộ quá nhiều. Trịnh Đại Phong thở dài một tiếng, mũi chân nghiền mạnh lên giày Ngụy Bách. Vẻ mặt Ngụy Bách vẫn tự nhiên, nói với Tùy Cảnh Trừng: - Được. Vinh Sướng thấy vậy thiếu chút nữa đổ mồ hôi trán, kiếm tâm bất ổn. Bốn người cùng nhau chậm rãi lên núi. Trịnh Đại Phong hạ thấp giọng, oán giận nói: - Không trượng nghĩa như vậy à? Ngụy Bách cười nói: - Trước tiên nói chuyện chính. Trịnh Đại Phong tức giận nói: - Chung thân đại sự của huynh đệ, sao lại không phải là chuyện chính? Con mẹ nó chỗ thì lụt lội chết, chỗ thì hạn hán chết. Ngụy Bách mỉm cười nói: - Trong sách tự có nhan như ngọc, mỹ nhân trong tranh cũng đa tình. Trịnh Đại Phong than vãn một tiếng: - Chung quy là thiếu một chút ý tứ. Ngụy Bách vỗ vai Trịnh Đại Phong, an ủi nói: - Phong độ ngời ngời, còn sợ không tìm được vợ sao? Trịnh Đại Phong thúc khuỷu tay vào người Ngụy Bách: - Mấy lời này nếu đổi thành Trần Bình An nói, ta mới cảm thấy tinh thần phấn chấn. Ngươi à? Lúc lên núi, Tùy Cảnh Trừng nhìn xung quanh, tâm thần đắm chìm. Nơi này chính là nhà của tiền bối. Vinh Sướng thì cảm thấy khó hiểu, không đoán ra lai lịch của gã đàn ông lưng gù kia. Rõ ràng là một võ phu thuần túy đại đạo đoạn tuyệt, đã thành nửa phế nhân, sao lại thân thiết với Ngụy Bách như vậy? Mấu chốt là hai người cũng không cảm thấy có gì bất ổn. Tùy Cảnh Trừng đi chậm lại, nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi từ trên núi luyện quyền đi xuống, thế quyền có vài phần quen thuộc. Tùy Cảnh Trừng bắt đầu cẩn thận quan sát dung mạo của đối phương, còn may, cũng xinh đẹp nhưng không quá mức. Trịnh Đại Phong tươi cười chào hỏi: - Sầm muội muội, trễ như vậy còn luyện quyền à? Đúng là quá vất vả, Trịnh đại ca thấy muội cũng gầy đi rồi. Sầm Uyên Cơ ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục đi thế luyện quyền, tâm thần chuyên chú, một đường đi xuống núi. Trịnh Đại Phong gật đầu khen ngợi: - Không sao, trong mắt không có Đại Phong ca ca là đúng, luyện quyền phải chuyên tâm mà. Dù sao chỉ cần trong lòng có Đại Phong ca ca là đủ rồi. Ngụy Bách bất đắc dĩ nói: - Ngươi đừng làm lỡ Sầm Uyên Cơ luyện quyền nữa. Trịnh Đại Phong cười nhạo nói: - Ta là đang giúp nàng rèn luyện tâm cảnh. Ngươi không phải võ phu, biết cái rắm gì. Con nhóc này mỗi lần đánh quyền qua lại giữa đỉnh núi và chân núi, quan ải chân chính nằm ở đâu? Chính là ở cổng lớn chân núi của ta. Đừng thấy mỗi lần ta đều ngồi trên ghế đẩu nhỏ không làm gì cả, thực ra ánh mắt của ta sát khí bừng bừng, lời nói ẩn giấu huyền cơ, những cô gái võ phu bình thường có mấy người chịu được? Ngụy Bách giống như tỉnh ngộ, gật đầu nói: - Đúng đúng đúng, ngươi nói đều đúng. Vinh Sướng nghi hoặc. Gã đàn ông này, chỉ dựa vào lời nói và ánh mắt kia, nếu là sinh trưởng ở trấn nhỏ, sao không bị người ta đánh chết? Hay là hắn bị thương nặng, đường võ đạo sụp đổ giữa chừng, chính là do cái miệng này gây họa. Vì vậy mới biến thành gã canh cổng của núi Lạc Phách, buộc phải dựa vào Trần Bình An ăn nhờ ở đậu? Hoặc là có ẩn tình khác, người không thể xem bề ngoài? Trịnh Đại Phong vui vẻ nói: - Ngươi cũng đừng cho là giả, ngay cả cô ả họ Ly kia cũng không chịu nổi mà. Cuối cùng có một ngày, Sầm Uyên Cơ sẽ cảm tạ Đại Phong ca ca của nàng đã hao phí tâm tư. Đến lúc đó không thể thiếu nước mắt nước mũi quệt vào người ta, chỉ nghĩ đến cảnh tượng này đã thấy cảm động lòng người rồi. Ngụy Bách cũng lười nói thêm. Lần này kiếm tâm bất ổn của Vinh Sướng đã rõ ràng hơn một chút. Trịnh Đại Phong hơi sững sốt, dời mắt sang, nghi hoặc nói: - Vinh kiếm tiên, ngươi cũng được một chút lợi ích đại đạo sao? Không hợp lý, thủ đoạn này của ta vốn chỉ nhằm vào nữ nhân mà. Vinh Sướng cười cười: - Không có gì, xa quê ngàn vạn dặm, vừa rồi hơi cảm khái mà thôi. Có điều hắn không dám xem gã đàn ông lưng gù kia là người bình thường nữa. Phi kiếm bản mệnh của kiếm tu cảnh giới Nguyên Anh khẽ rung động trong nội tâm, tông sư võ học bình thường làm sao có thể trong nháy mắt cảm giác được? Đến giữa sườn núi, Chu Liễm đã đứng ở đó, tươi cười chào đón. Mọi người cùng nhau tiến vào phủ đệ của Chu Liễm. Vinh Sướng liền cáo từ rời đi, Trịnh Đại Phong dẫn hắn đến một nơi khác trú ngụ. Vinh Sướng không hề lo lắng Tùy Cảnh Trừng sẽ gặp nguy hiểm. Phong thái của thần linh núi sông, chỉ cần nhìn non sông một nơi là biết được, Ngụy Bách tất nhiên là đại đạo cao xa. Như vậy một “tiền bối” vừa gặp đã quen thân với Lưu Cảnh Long, một sơn chủ trẻ tuổi có quan hệ rất tốt với Ngụy Bách, gia phong rốt cuộc là tốt hay xấu, không khó biết được. Giữa đường Vinh Sướng và Trịnh Đại Phong gặp phải một cô bé váy hồng. Trịnh Đại Phong cười nói: - Trần nha đầu, không cần cố gắng dọn dẹp, đảm bảo ngôi nhà không nhiễm hạt bụi. Đúng rồi, vị này là khách đến từ Bắc Câu Lô Châu, Vinh đại kiếm tiên. Trần Như Sơ vội vàng chắp tay thi lễ: - Tiểu nha hoàn Trần Như Sơ của núi Lạc Phách, ra mắt Vinh kiếm tiên. Vinh Sướng cười lên. Một con trăn lửa nhỏ văn vận dày đặc? Lại là chuyện lạ. Trần Như Sơ lấy ra một xâu chìa khóa lớn, thành thạo lựa ra một xâu nhỏ trong đó. Sau khi mở cửa, cô đưa xâu chìa khóa kia cho Vinh Sướng, sau đó cẩn thận nói với kiếm tu Bắc Câu Lô Châu này mỗi chìa khóa tương ứng với cánh cửa nào. Còn nói sau khi vào ở, cửa phòng lớn nhỏ không khóa cũng không sao. Hơn nữa mỗi ngày vào sớm tối cô sẽ quét dọn phòng ốc, nếu Vinh kiếm tiên không muốn có người quấy rầy cũng không sao. Còn nếu cần người bưng trà đưa nước, cô ở cách đó không xa, cứ gọi một tiếng là được. Sau khi một hơi nói xong, cô liền yên lặng đi theo hai người vào nhà, quả nhiên rất sạch sẽ gọn gàng. Tuy không có tiên khí của phủ đệ thần tiên gì, cũng không có sự giàu sang của hào phiệt vương triều, nhưng nhìn rất thoải mái. Vinh Sướng cũng không có gì không hài lòng. Trịnh Đại Phong cười nói với Vinh Sướng: - Chu Liễm là đại quản gia của núi Lạc Phách chúng ta, còn Trần nha đầu là tiểu quản gia, có đôi khi Chu Liễm cũng phải nghe theo cô bé. Dù sao ta cũng rất thích Trần nha đầu. Trần Như Sơ cười xấu hổ. Vinh Sướng ngẫm nghĩ, đang định từ trong vật một tấc lấy ra một phần quà gặp mặt, tặng cho nha đầu tướng mạo đáng yêu này, Trần Như Sơ đã cáo từ rời đi. Trịnh Đại Phong lại cười hì hì, ấn lên chiếc đầu nhỏ của cô, khiến cô phải dừng bước. Vinh Sướng lấy ra một món linh khí xinh xắn đáng yêu, là một lò xông hương bằng đốt trúc mạ vàng, không đắt nhưng cũng giá trị mấy đồng tiền tiểu thử. Trần Như Sơ hơi khó xử, luôn cảm thấy hơi quý trọng. Trong đồ vật tiên gia ẩn chứa linh khí nhiều hay ít, cô vẫn có thể đại khái ước lượng được. Trịnh Đại Phong lại cười nói: - Ngây ra làm gì, mau cầm lấy đi. Trần Như Sơ dùng hai tay cầm lò xông hương nhỏ kia, sau đó khom người cảm ơn. Sau khi Vinh Sướng ở lại, Trịnh Đại Phong rời khỏi ngôi nhà, phát hiện tiểu nha đầu váy hồng Trần Như Sơ còn đứng ngoài cửa cách đó không xa. Trịnh Đại Phong cười hỏi: - Trần Linh Quân đâu, sao gần đây không thấy bóng dáng của hắn, lại đi lang thang ở đâu rồi? Trần Như Sơ nhẹ giọng nói: - Gần đây hắn cứ ầm ĩ ở chỗ Ngao Ngư Bối kia, luôn ham chơi như vậy. Hôm nay đã có nhiều ngọn núi đứng tên của lão gia nhà mình, ngoại trừ núi Bảo Lục, đỉnh Thải Vân và núi Tiên Thảo cho Long Tuyền kiếm tông thuê ba trăm năm, còn có núi Lạc Phách và núi Chân Châu. Sau đó lại mua vào núi Khôi Mông cách núi Lạc Phách không xa, diện tích cực lớn, núi Ngưu Giác sau khi nhà Bao Phục rời đi, núi Chu Sa mà họ Hứa thành Thanh Phong dọn ra, còn có Ngao Ngư Bối và đỉnh Úy Hà, cùng với Bái Kiếm Đài nằm ở cuối phía tây dãy núi. Hôm nay sáu ngọn núi này đều thuộc về địa bàn nhà mình. Trong quận Long Tuyền, ngoại trừ nhà của Tú Tú tỷ tỷ, ngọn núi của lão gia nhà mình là nhiều nhất. Trịnh Đại Phong một lời nói rõ thiên cơ: - Hắn à, là không muốn thấy Bùi Tiền luyện quyền chịu khổ. Cộng thêm so sánh như vậy, hắn càng cảm thấy mình cả ngày chơi bời lêu lổng, trong lòng khó chịu. Cho nên dứt khoát mắt không thấy thì tâm không phiền, chạy ra ngoài quậy phá. Vẻ mặt Trần Như Sơ ảm đạm. Bùi Tiền luyện quyền cũng quá thảm, không hề tốt hơn lão gia luyện quyền năm xưa. Sau khi chuẩn bị xong thùng nước thuốc, mỗi lần cõng Bùi Tiền hôn mê rời khỏi tầng hai lầu trúc, cô đều phải xách thùng nước lên tầng hai lau vết máu. Trên sàn nhà và trên tường đều có, khiến cô nhìn thấy nước mắt chảy ròng ròng, nhiều lần vừa lau vết máu vừa nhìn về lão tiền bối đang ngồi xếp bằng nhắm mắt nghỉ ngơi. Đáng tiếc lão tiền bối chỉ giả ngây. Trịnh Đại Phong xoa đầu tiểu nha đầu: - Nghỉ ngơi sớm một chút đi. Từ sáng đến tối bận rộn cùng một chuyện, cảm giác cứ làm như vậy trăm năm ngàn năm, ngươi cũng không cảm thấy nhàm chán. Ngay cả ta cũng phải bội phục ngươi. Trần Linh Quân kia nếu có một nửa kiên nhẫn và lương tâm như ngươi, đã sớm con mẹ nó dựa vào bản lĩnh của mình khiến người khác lau mắt mà nhìn rồi. Nào cần mỗi ngày nịnh nọt Trần Bình An, dựa dẫm Ngụy Bách. Trần Như Sơ áy náy nói: - Nhưng ta tu hành quá chậm, chuyện gì cũng không giúp được. Trịnh Đại Phong thở dài: - Đừng nghĩ như vậy, núi Lạc Phách không có Trần nha đầu, tình cảm sẽ giảm đi một nửa. Trần Như Sơ mở to mắt, thần thái rạng rỡ: - Có thật không? Trịnh Đại Phong cười ha hả nói: - Không được kiêu ngạo, tiếp tục tiến lên. Trần Như Sơ gật đầu. Trên núi Lạc Phách, người chạy tới chạy lui nhiều nhất mỗi ngày, có lẽ là tiểu nha đầu này, một mình yên lặng làm những chuyện vặt vãnh. Trước giờ giống như không ai quan tâm tới cô, nhưng thực ra ai cũng để ý. Tại núi Lạc Phách, loại người như Lư Bạch Tượng nếu chịu thiệt ở bên ngoài, sau khi Trần Bình An biết được, với tính tình cố chấp của hắn, có lẽ còn sẽ lải nhải với người khác, trước tiên nói một chút đạo lý. Nhưng nếu cô bé váy hồng Trần Như Sơ bị người khác ức hiếp ở ngoài núi, ngươi thấy Trần Bình An còn muốn nói đạo lý hay không? Hai tay Trịnh Đại Phong ôm sau đầu, chậm rãi bước đi, cũng không tới viện của Chu Liễm tham gia chuyện này. Chu Liễm làm việc, ngay cả một người tâm tư cẩn thận như Trần Bình An cũng yên tâm, một kẻ thô lỗ như Trịnh Đại Phong hắn có gì phải lo lắng. Còn như mỹ nhân đội nón che mặt thăm viếng núi Lạc Phách kia, Trịnh Đại Phong nhìn qua rồi, cũng chỉ như vậy mà thôi. Chuyện này cũng giống như quang cảnh ở tiệm thuốc Khôi Trần thành Lão Long năm xưa. Đêm thu trăng rất cao. Trịnh Đại Phong chậm rãi xuống núi, cảm thấy mong đợi tương lai Trần Bình An hạ sơn đi nói đạo lý với người khác. Chẳng hạn như núi Chính Dương, còn có kinh thành Đại Ly. Chỗ thú vị nhất là khi Trần Bình An quyết định đi, đạo lý của hắn dù nói hay không, đối phương nhất định không muốn nghe cũng phải nghe. Có điều Trịnh Đại Phong cũng rất mong đợi những ngọn núi ngoài núi Lạc Phách, tương lai rốt cuộc sẽ có người nào vào ở. Nhưng chuyện đáng mong đợi nhất, vẫn là nếu có một ngày núi Lạc Phách cuối cùng khai tông lập phái, sẽ lấy tên như thế nào. Lúc trước tán gẫu nhắc đến chuyện này, hắn, Chu Liễm và Ngụy Bách đều không hẹn mà cùng nhìn nhau cười một tiếng, cười rất không khách sáo. Tại viện nhỏ trên núi, Chu Liễm và Ngụy Bách nghe Tùy Cảnh Trừng trình càng kỹ càng, phần nhiều là lịch trình núi sông và kiến thức trên đường của Trần Bình An. Ngụy Bách nhận lấy cây gậy leo núi kia, chuẩn bị từ núi Phi Vân gởi cho Thôi Đông Sơn. Như vậy thích hợp hơn Chu Liễm dùng thân phận núi Lạc Phách gởi ra. Ngoại trừ gậy leo núi, Tùy Cảnh Trừng còn tự tay viết một bức mật thư. Những gì mà Trần Bình An dặn cô nói với vị Thôi tiền bối kia, Tùy Cảnh Trừng không muốn ở trước mặt nói cho Chu Liễm và Ngụy Bách nghe. Không phải cô không tin Chu Liễm và Ngụy Bách, chỉ là do tính cách mà thôi. Điểm này cô và Trần Bình An đúng là rất giống nhau. Ngụy Bách cầm lấy bức mật thư kia. Tùy Cảnh Trừng như trút được gánh nặng. Trước khi gặp vị Thôi tiên sinh mà Trần Bình An miêu tả rất thần kỳ kia, cô chỉ cần một đại sư huynh kiếm tiên Nguyên Anh hộ tống, đã có thể an tâm “du sơn ngoạn thủy” ở Bảo Bình châu. Có điều cô dự định trước tiên ở lại núi Lạc Phách và quận Long Tuyền một thời gian. Dù sao lý do rất nhiều, chẳng hạn như gặp đại đệ tử khai sơn Bùi Tiền của tiền bối một lần, đi dạo cửa hàng tiên gia ở bến thuyền núi Ngưu Giác. Còn có núi Phi Vân của Ngụy sơn thần, sao có thể không đi làm khách? Nơi này năm xưa là động tiên Ly Châu, một trong ba mươi sáu động tiên nhỏ, không nên từ từ đi dạo một chuyến hay sao? Thậm chí trước tiên có thể đến kinh thành Đại Ly phía bắc xem thử, sau đó ngồi thuyền cung Trường Xuân trở về bến thuyền núi Ngưu Giác, lại có thể dừng chân ở đây một chút. Tùy Cảnh Trừng được một bé gái trắng trẻo đáng yêu dẫn vào nhà. Ngụy Bách trước tiên đi núi Phi Vân một chuyến, gởi cây gậy leo núi kia, sau đó trở về viện của Chu Liễm. Chu Liễm đang chậm rãi dạo bước, suy nghĩ sự tình. Ngụy Bách cũng không quấy rầy, tự mình rót một ly trà. Nếu so sánh, tu vi của thần linh núi sông có thể dùng kim thân thể hiện trực quan, còn tu vi của tu sĩ thì dùng linh khí tích góp trong kinh huyệt nhiều hay ít để đánh giá. Như vậy theo Ngụy Bách thấy, bốn người trong tranh cuộn ở đất lành Ngẫu Hoa, hoàng đế khai quốc nước Nam Uyển Ngụy Tiện, giáo chủ Ma giáo Lư Bạch Tượng, cô gái kiếm tiên Tùy Hữu Biên, đương nhiên mỗi người đều có nhân sinh đặc sắc của riêng mình, hơn nữa đều đứng trên đỉnh cao nhân gian ở đất lành Ngẫu Hoa. Nhưng nếu chỉ xét đến tâm cảnh, thực ra bọn họ đều không “viên mãn hoàn hảo”, “ngưng luyện tỉ mỉ" như Chu Liễm. Xuất thân từ gia đình phú quý cuộc sống xa hoa, vừa lặng lẽ học võ vừa tùy ý đọc sách, thiếu niên thần đồng từ sớm đã tham gia khoa cử đoạt hạng nhất, kiên nhẫn biên soạn sách sử. Sau khi yên lặng trong quan trường mấy năm, hắn chính thức tiến vào triều đình, đường làm quan trôi chảy, một bước lên mây, rất nhanh đã làm rạng danh cửa nhà. Sau đó hắn chuyển sang giang hồ, lưu lạc chân trời, càng là phong thái vô song, nô đùa nhân sinh. Còn nhìn thấy bùn lầy dưới đáy của giang hồ. Cuối cùng lúc non sông hủy diệt, hắn trở về triều đình, dấn thân vào sa trường, ngăn cơn sóng dữ. Bỏ qua một thân võ học vô địch nhân thế, chỉ dùng thân phận nho tướng, một mình chống đỡ loạn thế. Cuối cùng hắn trở lại giang hồ, từ một vị quý công tử biến thành võ nhân điên ngạo mạn. Đây là nguyên nhân Chu Liễm cho dù đến thế giới Hạo Nhiên rồi, vẫn không hứng thú với bất cứ thứ gì. Đối với Chu Liễm, thiên hạ vẫn là thiên hạ, chỉ từ một đất lành Ngẫu Hoa biến thành thế giới Hạo Nhiên lãnh thổ lớn hơn, nhưng lòng người vẫn như trước, không thay đổi quá nhiều. Nói đơn giản, trước giờ Chu Liễm không thật sự cảm thấy phấn chấn. Tùy Hữu Biên mơ ước dùng thân phận kiếm tu, chân chính phi thăng một lần. Ngụy Tiện có tâm tính đế vương, dã tâm bừng bừng, chia rẽ lôi kéo, muốn quật khởi lần nữa, nắm giữ nhiều binh mã và quyền thế hơn một vị quân vương đất lành. Lư Bạch Tượng mong muốn cất bước giang hồ, từ từ tích góp nội tình, cuối cùng khai tông lập phái. Một ngày kia sẽ rời khỏi núi Lạc Phách, tự lập môn hộ, dùng thân phận võ phu thuần túy ngạo mạn thần tiên trên núi. Ba người đều có mưu cầu riêng, tại thế giới mới đều tìm được đại đạo của mình. Chu Liễm thì sao? Vô dục vô cầu. Thực ra tâm cảnh của lão đã sớm không gò bó ở đại đạo. Nói một câu khó nghe, nếu Chu Liễm lấy tấm da mặt hiện giờ xuống, dựa vào mặt để kiếm cơm cũng có thể ăn no. Huống hồ Chu Liễm chưa từng để tâm tới cầm kỳ thư họa, đã tinh thông như vậy. Nói một câu dễ nghe, Chu Liễm tài hoa kinh người, nếu học theo Tùy Hữu Biên chuyển sang tu hành, cảnh giới vẫn có thể một ngày ngàn dặm, đột phá như chẻ tre. Chu Liễm khôi phục tinh thần, dừng bước, cười cười nói: - Ngại quá, suy nghĩ sự tình đến xuất thần rồi. Ngụy Bách rót cho lão một ly trà. Chu Liễm ngồi xuống, sau đó nhẹ nhàng xoay ly sứ, chậm rãi hỏi: - Chuyện bí mật mua mảnh vỡ kim thân, bàn bạc với Thôi Đông Sơn thế nào rồi? Đây là một bí mật quan trọng mà Chu Liễm, Ngụy Bách và Trịnh Đại Phong đã thương nghị. Một khi đất lành Liên Ngẫu trở thành sản nghiệp tư gia của núi Lạc Phách, bước vào đất lành bậc trung, sẽ cần rất nhiều thần linh núi sông, càng nhiều càng tốt. Bởi vì núi Lạc Phách không cần tốn một đồng tiền hoa tuyết nào cho hương khói nhân gian, nhưng lại là một thứ rất quan trọng với đất lành. Có điều mảnh vỡ kim thân liên quan trực tiếp đến triều đình Đại Ly, cho dù là Ngụy Bách mở miệng cũng tuyệt đối không phải chuyện tốt. Vì vậy cần Thôi Đông Sơn tới cân nhắc suy xét, làm một chút mua bán dưới mặt bàn với ngọn núi tiên gia ở phía nam Bảo Bình châu. Cho dù triều đình Đại Ly biết rõ chuyện này, cũng chỉ sẽ mắt nhắm mắt mở, đối với núi Lạc Phách thì như vậy là đủ rồi. Ngụy Bách nói: - Còn đang chờ. Y đột nhiên cười lên: - Tin rằng sau khi gởi cây gậy leo núi kia đi, học trò của thiếu gia nhà ngươi, ban đầu dùng bảy tám phần sức lực, sẽ biến thành dùng hết khả năng, sẵn sàng tốn mười phần tinh lực để ứng phó chúng ta. Chu Liễm gật đầu: - Con người Thôi Đông Sơn này, chúng ta giao tiếp với hắn nhất định phải rất cẩn thận. Chu Liễm vẫn hết sức kiêng dè Thôi Đông Sơn, bởi vì hai bên xem như là người cùng đường. Lão tuyệt đối sẽ không lơ là vì Thôi Đông Sơn có quan hệ phức tạp với Trần Bình An. Ngoài ra Trịnh Đại Phong đã nói, sắp tới sẽ có một người tinh thông quy củ vận chuyển đất lành, ghé bước đến núi Lạc Phách. Đây cũng là một tin tốt không nhỏ. Tiền cốc vũ của núi Lạc Phách sẽ không nhiều hơn đồng nào, nhưng mỗi khi người này nói ra một phần nội tình của đất lành, sẽ giống như giúp núi Lạc Phách tiết kiệm một khoản tiền cốc vũ. Lúc trước Tôn Gia Thụ tự mình lên núi, rất có thành ý. Tôn gia thành Lão Long sẵn sàng lấy ra ba trăm đồng tiền cốc vũ, chỉ thu tiền lãi định kỳ. Lợi nhuận tương lai của đất lành Liên Ngẫu, không cần phân chia cho Tôn Gia Thụ hắn và gia tộc. Phạm gia cũng sẽ lấy ra ba trăm đồng, buôn bán tương tư. Không phải gia chủ họ Phạm, mà là một người trẻ tuổi tên Phạm Nhị tới đưa tiền. Nhưng hai nhà còn có rất nhiều yêu cầu khác nhau. Chẳng hạn như Tôn Gia Thụ đề xuất, trong vòng năm mươi năm, núi Lạc Phách nhất định phải cung cấp cho Tôn gia một cung phụng trên danh nghĩa, võ phu cảnh giới Viễn Du hay tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh đều được. Lúc Tôn gia gặp phải kiếp nạn, người này chỉ cần ra tay tương trợ một lần, sẽ xem như hủy bỏ giao ước. Ngoài ra Tôn gia còn dự định mở một tuyến thuyền, từ đầu nam thành Lão Long đi về phía bắc, điểm cuối là bến thuyền núi Ngưu Giác chứ không phải cung Trường Xuân ở kinh kỳ Đại Ly. Chuyện này cần Ngụy Bách và núi Lạc Phách chiếu cố một chút, cùng với giúp đỡ thu xếp quan hệ với triều đình Đại Ly. Cho dù cộng thêm những điều kiện cần hai bên từ từ bàn bạc này, Tôn Gia Thụ cho mượn tiền, chỉ lấy tiền lãi như vậy, tuy nói có thể bảo đảm thu hoạch cho Tôn gia thành Lão Long trong mọi hoàn cảnh, nhưng hôm nay Bảo Bình châu ở vào thế cuộc trời đất đảo lộn, trong đó ẩn chứa vô số cơ hội phát tài. Tôn gia gần như đã móc hết của cải, đặt cược vào núi Lạc Phách, tuyệt đối không phải là lựa chọn tốt nhất. Giống như mấy gia tộc lớn còn lại, cách buôn bán chân chính nên là khiến tiền mọc chân, chạy vào khu vực rộng lớn từ phía nam thư viện Quan Hồ đến phía bắc thành Lão Long, lợi chồng lợi, tiền sinh tiền. Dựa theo tình hình hiện nay đã dần sáng tỏ, họ Tôn chẳng những chắc chắn có lời, còn có thể giao hảo với triều đình Đại Ly và tân đế họ Tống. Một khi Đại Ly thôn tính cả châu, cái giá tiềm ẩn này sẽ giúp con cháu họ Tôn đời sau mở rộng đường tiền tài. Chu Liễm đột nhiên nói: - Sau khi cửa tiệm nhà Bao Phục khai trương, nếu không có gì bất ngờ, tân đế Đại Ly sẽ chủ động đưa tới cho ngươi một khoản tiền đồng kim tinh, hoặc là một đống mảnh vỡ kim thân. Núi Phi Vân cứ nhận lấy là được, tránh cho hoàng đế trẻ tuổi nghĩ nhiều. Người thông minh một khi rảnh rỗi, sẽ thích sinh lòng nghi ngờ, ngược lại không tốt. Có điều trước đó phải nói rõ, quan hệ thuộc về quan hệ, mua bán thuộc về mua bán, vẫn là núi Lạc Phách chúng ta mua giá thấp của núi Phi Vân ngươi. Ngụy Bách cười nói: - Đương nhiên. Sau đó bổ sung một câu: - Nếu xóa đi hai chữ “giá thấp”, vậy thì càng tốt. Ngụy Bách từ việc cử hành tiệc dạo đêm long trọng thứ hai, cho đến núi Ngưu Giác mở nhà Bao Phục, ngoại trừ kiếm một ít tiền thần tiên trái với lương tâm, thực ra... còn muốn kiếm một khoản tiền đồng kim tinh. Đại thần Bắc Nhạc đã phải trắng trợn vơ vét tiền thần tiên để trợ giúp đột phá cảnh giới, triều đình Đại Ly há sẽ ngồi yên không để ý? Thậm chí có thể nói, so với bất kỳ người nào ở Bảo Bình châu, tân đế Đại Ly càng hi vọng Ngụy Bách có thể thuận lợi bước vào năm cảnh giới cao. Động tĩnh càng lớn càng hay, tốt nhất là phạm vi ngàn dặm đều xuất hiện điềm lành. Chuyện này có ý nghĩa gì? Chính là Tống Hòa hắn lên ngôi chính đáng, trời đất ăn mừng. Ngụy Bách là sơn thần Ngũ Nhạc duy nhất hiện nay do tiên đế sắc phong. Nhưng Ngụy Bách lại là thần linh nơi rồng bay lên của Đại Ly, thuộc về tồn tại vô cùng quan trọng, bởi vì kinh thành Đại Ly nằm ngay dưới mí mắt của y. Như vậy làm thế nào lôi kéo “cựu thần tiền triều” Ngụy Bách, rất dễ trở thành một tâm bệnh của tân đế Đại Ly. Lâu ngày nếu hai bên không giao tiếp, sẽ biến thành một cái gai trong lòng hoàng đế. Như vậy cần Ngụy Bách và núi Phi Vân cho một bậc thang, để triều đình Đại Ly có thể thuận thế đi xuống, còn phải đi được thoải mái không gượng gạo. Cho nên lúc trước Chu Liễm và Trịnh Đại Phong nhắc đến chuyện này, vì sao Ngụy Bách chỉ do dự một chút liền đáp ứng? Bởi vì khi đó ba người có mặt trong viện nhỏ, người nào cũng biết đánh cờ, đều là đi một bước tính nhiều bước. Ngụy Bách do dự một thoáng: - Không hỏi ta vì sao đột nhiên biết được tình hình của đất lành Ngẫu Hoa sao? Chu Liễm xua tay: - Không cần nói với ta. Những gì có thể nói, ba người chúng ta đã sớm nói hết toàn bộ. Những gì không tiện nói, ba người chúng ta cũng không cần ai hỏi ai đáp, chuyện này không có ý nghĩa. Ngụy Bách giơ ly trà lên: - Lấy trà thay rượu. Chu Liễm vội vàng làm theo, hai tay giơ ly trà lên, tươi cười nịnh nọt nói: - Ngụy đại thần kính rượu, không dám, không dám. Hai người uống cạn trà trong ly, sau đó Ngụy Bách cười nói: - Đáng tiếc Đại Phong huynh đệ không có mặt. Chu Liễm đưa tay sờ sờ sau đầu: - Về cách làm người, ngươi và ta đều không bằng hắn. Ngụy Bách không có dị nghị, dù sao y cũng không phải là người, món hời này là chiếm của Chu Liễm rồi. Đánh cờ hay buôn bán cũng vậy, muốn chiếm một chút lợi từ lão đầu bếp này, thật sự không dễ dàng. Ngụy Bách đứng lên, cười nói: - Không quấy rầy ngươi làm bữa khuya nữa. Chu Liễm gật đầu, thở dài một tiếng: - Lúc đầu ta rất kiên quyết, bây giờ lại hơi chột dạ rồi. Sau này thiếu gia nhà ta trở về núi Lạc Phách, có lẽ ta phải đến chỗ ngươi tránh một chút. Ngụy Bách giống như cười trên nỗi đau của người khác, nhoáng lên rồi biến mất. Chu Liễm đứng dậy đi mở cửa. Ở đó có một nha đầu đen nhẻm hai cánh tay rủ xuống, đang dùng đầu gõ cửa, chắc là nguyên nhân cô không gọi hữu hộ pháp ngõ Kỵ Long kia dậy. Chu Liễm mở cửa. Bùi Tiền lảo đảo bước qua ngưỡng cửa, run giọng nói: - Lão đầu bếp, ta không ngủ được, tán gẫu với lão một chút có được không? Chu Liễm đóng cửa, cười nói: - Chuyện này có gì mà được hay không. Bùi Tiền ngồi trên ghế, nhe răng trợn mắt, cái mông như nở hoa. Tối nay cũng không phải cô không ngủ được, mà là bị đau làm thức tỉnh, không thể ngủ. Hôm nay cô chỉ hận không thể tát vào miệng mình một cái, trước kia nói đệm chăn mới là đại địch sinh tử gì đó, bây giờ không phải ứng nghiệm rồi sao? Đệm chăn nhẹ nhàng đắp lên người, thật sự là như dao. Chu Liễm hỏi: - Không đói à? Ăn bữa khuya không? Rất nhanh thôi. Bùi Tiền lắc đầu, ủ rũ nói: - Không có hứng. Chu Liễm lại hỏi: - Có tâm sự à? Bùi Tiền ừ một tiếng, cũng không nói tiếp. Chu Liễm hỏi: - Là thiếu nợ càng ngày càng nhiều, tâm tình buồn bực? Bùi Tiền gật đầu, phiền muộn nói: - Lão già nói phải mấy ngày nữa ta mới có thể đột phá cảnh giới thứ ba, đến lúc đó sẽ miễn cưỡng có một thời gian đi chép sách. Có điều cũng không được mấy ngày, rất nhanh lại phải tay chân chậm chạm, phiền chết được. Chu Liễm chỉ nghe tiểu nha đầu đen nhẻm nói chuyện, không hề chen vào. Bùi Tiền ngẩng đầu lên, nhìn cái mâm ngọc lớn trên trời: - Trước kia ở ngõ Kỵ Long, luôn muốn một ngày nào đó, vù một cái sư phụ đã về nhà rồi. Lúc này ta vừa muốn sư phụ về nhà, lại sợ người về nhà rồi, nếu bị sư phụ biết nhiều ngày như vậy ta không chép sách... một khi tức giận sẽ đuổi ta ra khỏi sư môn, phải làm sao đây? Cô nhăn mặt dẩu môi, nước mắt tràn đầy trong vành mắt, ấm ức nói: - Cũng không phải sư phụ chưa từng làm như vậy. Lúc vừa rời khỏi đất lành Ngẫu Hoa, tại một nơi gọi là vương triều Đại Tuyền ở Đồng Diệp châu, sư phụ đã không cần ta. Lão đầu bếp ngươi nghĩ xem, sư phụ là người thế nào, giày cỏ mang nát rồi cũng sẽ giữ lại, sao có thể nói không cần ta là không cần nữa? Lúc ấy ta còn chưa hiểu chuyện, sư phụ có thể đổi ý. Bây giờ ta đã hiểu chuyện rồi, nếu sư phụ lại không cần ta nữa, chính là thật sự không cần. Chu Liễm nhẹ giọng hỏi: - Là sợ chuyện này? Cho nên vẫn luôn không dám lớn lên? Bùi Tiền gian nan giơ khuỷu tay lên lau mặt: - Làm sao có thể không sợ. Lớn lên thì có gì tốt. Thực ra về chuyện chép sách, Chu Liễm đã giải thích với Bùi Tiền, cô nhất định đã nghe lọt. Cho nên nguyên nhân thật sự, Bùi Tiền không thể nói ra khỏi miệng, chỉ đè nén trong lòng của mình. Chu Liễm đoán được đại khái, nhưng cũng không vạch trần. Năm xưa Trần Bình An từng chính miệng nói với Bùi Tiền, người mà hắn thật sự muốn mang ra khỏi đất lành Ngẫu Hoa là Tào Tình Lãng. Lúc ấy đối với Bùi Tiền tính tình cực đoan, Trần Bình An đừng nói là thích, ngược lại còn chán ghét, hơn nữa không hề che giấu trước mặt cô. Theo Chu Liễm thấy, cái gọi là trưởng thành, chỉ là cân nhắc thiệt hơn càng nhiều. Bùi Tiền ở vào một tình cảnh rất khó xử. Không phải cô không biết cân nhắc thiệt hơn, vừa lúc trái ngược, tiểu cô nhi trải qua đủ khổ nạn, rất am hiểu đoán ý qua lời nói và sắc mặt và tính toán được mất. Nhưng sau khi đi theo Trần Bình An, cô phát hiện những chuyện mà mình am hiểu nhất, ngược lại chỉ sẽ khiến cô càng ngày càng xa cách Trần Bình An. Cho nên cô vẫn luôn sợ lớn lên, vẫn luôn âm thầm bắt chước Trần Bình An. Bùi Tiền đang thử trở thành một con người được Trần Bình An chấp nhận. Thực ra chuyện này không có gì xấu, bởi vì Trần Bình An có đủ kiên nhẫn chờ đợi Bùi Tiền từ từ lớn lên, càng sẵn sàng tại những giai đoạn khác nhau, truyền thụ quy củ lễ nghĩa và cách đối nhân xử thế cho Bùi Tiền. Thế nhưng không ai ngờ được, đất lành Ngẫu Hoa chia ra làm bốn, Chu Liễm và Bùi Tiền tiến vào trong đó, lại vừa lúc nhìn thấy cảnh kia. Trên thực tế, nếu Bùi Tiền chỉ nhìn thấy thiếu niên áo xanh trong đất lành Ngẫu Hoa, giống như lớn lên trong một đêm, cầm ô xuất hiện, như vậy còn dễ nói. Vấn đề là ban đầu tại lối vào ngõ nhỏ, Bùi Tiền đã nhìn thấy hình ảnh Trần Bình An cầm ô đi chung với Tào Tình Lãng trong mưa. Sau khi đến thế giới Hạo Nhiên, trong bức tranh cuộn thời gian của Thôi Đông Sơn, cô lại thấy được một hình ảnh tương tự. Đó là thiếu niên giày cỏ và một vị tiên sinh mà hắn kính trọng nhất, cũng cầm ô sánh vai bước đi trong màn mưa. Cho nên Bùi Tiền mới nói, cô có thể thua bất cứ ai, nhưng không thể thua Tào Tình Lãng. Bởi vì Bùi Tiền sợ Tào Tình Lãng đã lớn lên, cực kỳ xuất sắc, sẽ lấy đi tất cả những thứ vốn nên thuộc về hắn. Bùi Tiền sợ có một ngày, trong mưa lớn, sư phụ sẽ cầm ô sánh vai đi cùng Tào Tình Lãng, cứ như vậy dần dần đi xa, không quay đầu lại. Vậy thì Bùi Tiền ở núi Lạc Phách và thế giới Hạo Nhiên, sẽ giống như trở lại lối vào ngõ nhỏ ở đất lành Ngẫu Hoa năm xưa, hai bàn tay trắng. Tại khoảnh khắc nhìn thấy Tào Tình Lãng ở đất lành Ngẫu Hoa, Bùi Tiền như rơi vào hầm băng, tay chân lạnh ngắt, hơn nữa lòng có sát ý. Lúc ấy cô có hai suy nghĩ, một là tìm cơ hội giết Tào Tình Lãng, sau đó chắc chắn sẽ mất đi sư phụ, hai là mình chủ động lớn lên, nhất định phải thắng Tào Tình Lãng. Bùi Tiền đã đi theo bên cạnh Trần Bình An lâu ngày, giống như mưa dầm thấm đất. Sau khi rời khỏi đất lành Ngẫu Hoa và ô Đồng Diệp, một mình đứng trước lầu trúc núi Lạc Phách, cô đã lựa chọn cách thứ hai. Chu Liễm cẩn thận tìm từ, hỏi: - Nếu sư phụ ngươi trở lại núi Lạc Phách, cũng gặp được Tào Tình Lãng rồi, lại rất thích hắn, ngươi sẽ rất thương tâm sao? Bùi Tiền ngẫm nghĩ: - Chỉ cần thích ta nhất, sẽ rất vui vẻ. Nếu như thích ta và thích Tào Tình Lãng ngang nhau, sẽ không vui một chút. Còn nếu thích Tào Tình Lãng nhiều hơn ta, sẽ... rất thương tâm. Chu Liễm bật cười nói: - Vậy ngươi có thể yên tâm rồi. Một hai ba, ba trường hợp, ta không dám nói nhiều cái gì, nhưng ngươi ít nhất có thể giữ hai tranh một. Bùi Tiền trợn trắng mắt: - Ngươi không phải là sư phụ của ta, nói chuyện có tác dụng cái rắm. Mặc dù cô ngoài miệng nói như vậy, nhưng trên thực tế vẫn có một chút vui vẻ. Chu Liễm nhịn cười: - Có tin hay không thì tùy ngươi. Nhưng luyện quyền lâu như thế, thiếu nợ nhiều như vậy, vẫn chưa đột phá cảnh giới thứ ba, chuyện này có điểm không thích hợp rồi. Bùi Tiền thở dài một tiếng, nhíu gương mặt nhỏ nhắn dường như không còn đen nhẻm như trước: - Đúng vậy, lão già cũng nói tư chất của ta chẳng ra gì, còn không bằng sư phụ ta. Đây không phải là nói nhảm à, ta làm sao có thể so với sư phụ? Đúng là sầu chết được. Chu Liễm cảm thấy tâm can run rẩy. Mình chỉ là nói đùa với Bùi Tiền một câu, không ngờ lão tiền bối kia càng lòng dạ độc ác, mấy lời vô sỉ lương tâm bị chó ăn này, còn thật nói ra khỏi miệng được? Chu Liễm dụi dụi ấn đường, không muốn nói chuyện nữa. Vách chắn cảnh giới thứ ba của võ phu thuần túy, đó là quan ải đầu tiên, thậm chí có thể nói là quan ải lớn nhất quyết định độ cao cuối cùng của võ phu. Ý nghĩa rất lớn, không khác nào võ phu cảnh giới Sơn Điên đột phá ngưỡng cửa, thành công bước vào cảnh giới thứ mười cuối cùng. Nếu đổi thành người bình thường truyền thụ quyền pháp, tốc độ đột phá cảnh giới kinh hãi thế tục như vậy, còn có thể giải thích là nội tình không đủ vững chắc, cả đời không cần hi vọng hai chữ mạnh nhất. Một bước mỏng như giấy, mọi bước đều mỏng như giấy. Nhưng vị ở lầu trúc kia thì sao? Dưới tay ông ta, trên đời giống như không có cơ sở võ đạo vững chắc nhất, chỉ có càng vững chắc hơn. Bùi Tiền đột nhiên ngẩng đầu hỏi: - Lão đầu bếp, ngươi là cảnh giới thứ mấy? Chu Liễm cười nói: - Cảnh giới thứ tám, cảnh giới Viễn Du. Bùi Tiền cúi đầu, ngón tay khẽ động, tính toàn một chút. Cô lại thở dài một tiếng, ngẩng đầu lên, trên mặt đầy vẻ mất mát: - Lão đầu bếp, vậy e rằng mấy năm nữa ta cũng không đuổi kịp ngươi rồi. Nụ cười của Chu Liễm cứng ngắc: - Hình như là vậy... đúng không. Lão lập tức nghi hoặc hỏi: - Sư phụ ngươi cảnh giới thứ mấy, ngươi không biết à? Bùi Tiền nhìn Chu Liễm giống như nhìn kẻ ngốc: - Sư phụ ta hôm nay là cảnh giới thứ sáu. Chu Liễm càng khó hiểu: - Không phải thiếu gia thấp hơn ta hai cảnh giới à? Sao ngươi không đuổi theo cảnh giới của sư phụ trước? Bùi Tiền ngây ra, giống như đang nói Chu Liễm ngươi đúng là đầu óc chậm chạp. Cô lắc đầu, lên mặt cụ non nói: - Lão đầu bếp, ngươi đêm khuya nói mơ đúng không. Cảnh giới của sư phụ ta, không phải nên tính gấp đôi sao? Chu Liễm thật lòng khâm phục. Bùi Tiền lắc đầu, tâm tình rất tốt. Cô bỗng nhiên đứng dậy, mũi chân nhún một cái, bồng bềnh nhảy lên đầu tường, lại lặng lẽ nhảy lên nóc nhà, sải bước đến mái cong, ngước mắt nhìn về phía bắc. Hôm nay có lẽ chính cô cũng không biết, thế nào là quyền xuất chân ý kinh quỷ thần, nhưng đoán rằng cô rất nhanh sẽ không cần dán bùa lên trán mình nữa. Chu Liễm đột nhiên nghĩ tới một chuyện, vẻ mặt biến đổi, trầm mặc một lát, sau đó nghiêm nghị hỏi: - Bùi Tiền, lúc trước ngươi liên tục ợ ra hai lần, lão tiền bối đã nói gì với ngươi? Bùi Tiền chỉ nhìn về hướng bắc, rất bực bội nói: - Nói là ta ngứa đòn. Thực ra ông lão kia còn tỏ vẻ chán ghét, nói cảnh giới võ đạo của cô giống như con kiến dọn nhà hay rùa bò. Có điều những lời này chỉ một mình cô biết là được, bằng không với miệng rộng của lão đầu bếp, không chừng ngày mai cả núi Lạc Phách đều biết. Chu Liễm vỗ trán một cái, lão thật sự hối hận đã để Bùi Tiền học quyền luyện võ nhanh như vậy. Chu Liễm dùng đầu gối để nghĩ cũng biết, đợi đến khi Trần Bình An trở lại núi Lạc Phách, phát hiện sự khác thường của Bùi Tiền, lão và Trịnh Đại Phong, còn có Ngụy Bách, một người cũng trốn không thoát, bảo đảm sẽ bị mắng xối xả. Có lẽ trong mắt người ngoài, núi Lạc Phách có nhiều người lạ chuyện lạ. Nhưng trong mắt người nhà núi Lạc Phách, Bùi Tiền là người kỳ quái nhất. Đương nhiên vẫn là Trần Bình An kỳ quái hơn. Tất cả sư phụ trên đời, đều sẽ mừng rỡ vì có một đệ tử thông minh như Bùi Tiền, nhưng Trần Bình An thì khác. Không phải hắn không biết tính toán, vừa lúc trái ngược, hắn đã làm tiên sinh sổ sách ba năm ở hồ Thư Giản, là người rất biết tính toán. Hắn chỉ hi vọng bên cạnh có người, cho dù chỉ có một người, trong năm tháng vốn nên vô tư vô lự, trên vai có thể gánh cỏ mọc chim bay và dương liễu buông mành. Sau đó mới là trời cao đất rộng, đại đạo đi xa. Bùi Tiền cúi đầu nói: - Lão đầu bếp, ta đi đây. Chu Liễm gật đầu. Bùi Tiền liền nhảy lên thật cao, đáp xuống trên đầu tường, tung người nhảy vọt, trong nháy mắt đã biến mất. Giống như trong sách của Thôi Đông Sơn viết, “nhảy lên nóc nhà, mảnh ngói không tiếng, khi trăng vừa sáng, đi như chim bay”.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Link thảo luận bên forum
.
 
Trở lên đầu trang