[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện

Chương 533 : Tên kia dám đến núi Chính Dương sao

Người đăng: fishscreen

Ngày đăng: 23:00 28-02-2026

.
Trần Bình An đợi hai ngày ở ngọn núi kia, từ sáng đến tối chỉ lảo đảo luyện tập đi thế. Ngày này lúc tảng sáng, có một nam tử trẻ tuổi dáng vẻ nho sĩ áo xanh ngự gió đi đến. Khi phát hiện khe rãnh trên bình nguyên kia, hắn đột nhiên dừng lại, sau đó rất nhanh nhìn thấy Trần Bình An trên đỉnh núi. Lưu Cảnh Long đáp xuống đất, đường xa mệt mỏi, có thể khiến một vị kiếm tu Nguyên Anh đỉnh cao nhếch nhác như vậy, nhất định là lên đường rất vội vàng. Có điều từ khi ngự gió đến khi đáp xuống đất, Lưu Cảnh Long vẫn luôn im hơi lặng tiếng. Cho tới khi hắn nhẹ nhàng giũ áo, linh quang bùa chú tan hết, lúc này mới hiện ra thân hình. Trần Bình An khẽ cười, sợi dây lòng vẫn luôn căng thẳng đã buông lỏng mấy phần. Chỉ cần Lưu Cảnh Long xuất hiện, có lười nhác cũng không sao. Trong hộp kiếm mà Trúc Tuyền Phi Ma tông tặng, có chứa hai thanh phi kiếm truyền tin. Lúc ở bến thuyền Long Đầu, trước khi chia tay Trần Bình An đã tặng cho Lưu Cảnh Long một thanh, thuận tiện để hai người liên lạc với nhau. Có điều hắn làm sao cũng không ngờ được, nhanh như vậy đã phải sử dụng rồi. Có trời mới biết vì sao đám thích khách núi Cát Lộc kia không tiếc đập vỡ tấm biển chữ vàng, chỉ vì nhắm vào một người xứ khác như hắn. Trần Bình An và Lưu Cảnh Long chỉ trao đổi một thanh phi kiếm truyền tin. Mà Lưu Cảnh Long hồi âm rất đơn giản, vắn tắt đến mức vô lý: - Chờ một chút, đừng chết. Lúc này Lưu Cảnh Long nhìn quanh, cẩn thận quan sát một phen, sau đó hỏi: - Xảy ra chuyện gì? Còn là hai nhóm người? Trần Bình An ngồi trên hòm trúc, lấy hồ lô nuôi kiếm ra lắc lắc. Lưu Cảnh Long cảm thấy nhức đầu, vội vàng nói: - Miễn đi. Hôm nay trên người Trần Bình An mặc bộ pháp bào Bách Tình Thao Thiết “nhặt được ven đường” kia, uống một ngụm rượu, nói: - Trong đó có một lão tiền bối, ta không tiện nói rõ tên họ. Ngươi còn nhớ ta và ngươi từng tán gẫu một chuyện, liên quan đến kiến càng dời núi ở đông nam Bắc Câu Lô Châu? Lưu Cảnh Long gật đầu. Trần Bình An cười nói: - Tiền bối này chính là người viết quyền phổ mà ta học. Sau khi lão tiền bối tìm được ta, đã thưởng cho ta ba quyền. Ta không chết, ông ấy lại giúp ta giải quyết sáu tên thích khách núi Cát Lộc. Lưu Cảnh Long hỏi: - Là ông ta? Trần Bình An chớp chớp mắt, không trả lời. Vậy là đúng rồi. Lưu Cảnh Long không hỏi thêm nữa. Nhóm thích khách núi Cát Lộc thứ hai, không lưu lại quá nhiều dấu vết ở gần ngọn núi, mà rõ ràng không tiếc phá hư quy củ cũng muốn ra tay. Nghĩa là đối phương đã xem Trần Bình An như một tu sĩ Nguyên Anh, thậm chí là Nguyên Anh mạnh mẽ. Chỉ như thế mới không xảy ra bất ngờ, đồng thời không để lại một chút dấu vết nào. Như vậy sau khi Trần Bình An chịu ba quyền bị thương nặng, võ phu thuần túy có thể dùng sức lực bản thân tiện tay giết chết sáu tu sĩ núi Cát Lộc, ít nhất cũng phải là một vị võ phu cảnh giới Sơn Điên. Cho dù tính từ nước Ngũ Lăng, lại từ nước Lục Oanh ngược dòng đi xa, cho đến nước Phù Cừ này, đều không sở hữu bất kỳ một vị võ phu cảnh giới thứ chín nào. Kinh thành Đại Triện có một cô gái đại tông sư, đáng tiếc cô ta nhất định phải đối mặt chém giết với con giao long hung ác ở sông Ngọc Tỷ. Lại liên hệ với thuyết pháp kiến càng mà Trần Bình An nói, cùng với một số tin đồn trước kia ở đông nam bộ Bắc Câu Lô Châu, tự nhiên đã lộ ra chân tướng. Rất dễ đoán, chắc chắn là Cố Hựu. Võ phu điểm cuối Cố Hựu, cả đời chưa từng chính thức thu nhận đệ tử, cô gái tông sư ở kinh thành Đại Triện kia chỉ có thể tính là một nửa. Đối với chuyện truyền thụ quyền pháp, thái độ của ông ta rất lạ lùng, khiến mọi người bàn luận sôi nổi. Có một thuyết pháp còn xem như đáng tin, đó là nghe đồn Cố Hựu từng chính miệng nói, quyền pháp của ta ai cũng có thể học, nhưng ai cũng không học được. Lưu Cảnh Long suy nghĩ một lúc: - Sắp tới ngươi sẽ tương đối an ổn. Vị tiền bối kia đã xuất quyền, gần như sẽ không tiết lộ bất cứ tin tức gì ra ngoài. Nghĩa là núi Cát Lộc còn đang đợi kết quả, càng không thể nào điều thêm một nhóm thích khách tới nhắm vào ngươi, cho nên ngươi cứ tiếp tục đi xa là được. - Ta sẽ thay ngươi đi tìm tổ sư khai sơn của núi Cát Lộc một chuyến, tranh thủ dọn dẹp hỗn loạn này. Trước đó phải nói rõ, ta tự tin có thể khiến núi Cát Lộc dừng tay, nhưng vẫn còn kẻ đầu sỏ sau màn đã bỏ tiền khiến núi Cát Lộc phá hư quy củ, ngươi vẫn phải cẩn thận nhiều hơn. Trần Bình An khoanh hai tay trước ngực, nói: - Hành tẩu giang hồ, ta có kinh nghiệm hơn ngươi. Lưu Cảnh Long hỏi: - Định ở lại đây thêm mấy ngày? Trần Bình An dứt khoát nói: - Còn cần ba ngày, đợi đến khi thân thể khôi phục một chút rồi mới lên đường. Lưu Cảnh Long bước ra một bước, đi tới chân núi, một tay đặt sau người, tay kia bắt đầu vẽ bùa dọc theo chân núi. Mỗi khi vẽ xong một bùa, hắn lại lướt ra mười mấy trượng, giống như nước chảy mây trôi không hề đình trệ. Đừng quên bùa chú của Lưu Cảnh Long có thể khiến Dương Ngưng Chân của cung Vân Tiêu cũng không theo kịp, mà cung Vân Tiêu sở Sùng Huyền vốn là một trong số tổ đình của phái bùa chú Bắc Câu Lô Châu. Sau khoảng một nén nhang, Lưu Cảnh Long trở về đỉnh núi: - Có thể chống lại ba lần thế công của tu sĩ Nguyên Anh bình thường, điều kiện tiên quyết là không phải kiếm tu, không có nửa tiên binh. Trần Bình An giơ ngón cái lên: - Chỉ nhìn ta vẽ bùa đất tuyết trên tường, đã học được bảy tám thành công lực rồi. Không hổ là Lục Địa Giao Long của Bắc Câu Lô Châu, tuổi trẻ tài cao như vậy. Lưu Cảnh Long cũng lười để ý tới hắn, chuẩn bị rời đi. Đi sớm một chút, tìm được người chủ trì của núi Cát Lộc, Trần Bình An sẽ an ổn hơn một phần. Còn như tìm được người của núi Cát Lộc rồi, đương nhiên phải nói đạo lý. Có điều lúc này Lưu Cảnh Long liếc nhìn Trần Bình An, thấy da thịt bên ngoài pháp bào phần nhiều là trầy da sứt thịt, còn có vài chỗ xương trắng trần trụi, liền nhíu mày hỏi: - Trước giờ ngươi không biết đau sao? Trần Bình An cười ha hả: - Võ phu chúng ta, một chút thương thế... Lưu Cảnh Long đột nhiên xuất hiện bên cạnh Trần Bình An, một tay ấn vai hắn. Gương mặt Trần Bình An lập tức vặn vẹo, co vai lại tránh thoát đối phương: - Làm gì thế! Lúc này Lưu Cảnh Long mới cười nói: - Còn tốt, cuối cùng vẫn là một con người. Lưu Cảnh Long nhìn quanh, giơ tay lên chụp một cái, mấy luồng ánh sáng vàng lướt vào trong tay áo, chắc đều là bùa chú bí truyền của hắn, xác định xem bốn phía có ẩn giấu sát ý hay không. Trần Bình An cười hỏi: - Thật không uống một chút rồi đi? Lưu Cảnh Long vừa bực vừa buồn cười nói: - Uống uống uống, bị người ta đánh rơi mấy cân máu, lại dựa vào uống rượu bù đắp lại? Võ phu thuần túy các ngươi cứ thích hào sảng như vậy sao? Trần Bình An nghiêm túc nói: - Thật không dám giấu, sau khi chịu ba quyền của vị tiền bối kia, hiện giờ cảnh giới của ta đã tăng vọt, đây gọi là cách biệt ba ngày phải nhìn với con mắt khác. Nếu ngươi không nắm chắc đột phá cảnh giới, sau này sẽ không có mặt mũi gặp ta đâu. Lưu Cảnh Long hỏi: - Ngươi bây giờ là cảnh giới Kim Thân, hay là cảnh giới Viễn Du rồi? Trần Bình An cười nói: - Nói chuyện với ngươi rất nhàm chán. Lưu Cảnh Long không nói lời nào, lập tức ngự gió đi xa, thân hình mờ mịt như khói, trong nháy mắt biến mất không thấy. Nhất định là nhờ bùa chú thượng thừa mang theo bên người. Tới vội vã đi cũng vội vã, chính là như vậy. Trần Bình An không cảm thấy xấu hổ, thậm chí còn không cần cảm ơn. Đạo lý rất đơn giản, sau này Lưu Cảnh Long nhờ Trần Bình An hắn giúp đỡ, hắn cũng sẽ như vậy. Có điều hắn hi vọng sẽ không có cơ hội này, cho dù có cũng phải trễ một chút, chờ kiếm thuật của hắn càng cao, xuất kiếm càng nhanh, đương nhiên còn có nắm tay càng cứng. Càng trễ càng tốt. Bởi vì trên đời này hai chữ chịu được sự suy xét nhất, chính là tên của hắn, bình an. Chuyện tu dưỡng, nhất là khôi phục thân thể, không thể gấp được. Cho nên sau khi Lưu Cảnh Long đi xa, Trần Bình An nhân lúc rãnh rỗi, do dự một thoáng, thấy bốn phía không người, liền bắt đầu trồng cây chuối, thử dung hợp thế trời đất và ba thế còn lại. Dùng đầu chống xuống đất, “chậm rãi mà đi”. Sau nửa nén nhang, một tay Trần Bình An vỗ xuống đất, nhẹ nhàng xoay tròn, một lần nữa đứng lên, phủi bụi đất trên đầu, cảm giác không tốt lắm. Kết quả hắn nhìn thấy Lưu Cảnh Long đi rồi trở lại, đang đứng ở chỗ hòm trúc. Trần Bình An nói: - Giống như quỷ vậy, ban ngày muốn dọa người à? Lưu Cảnh Long tò mò hỏi: - Ngươi đang làm gì thế? Trần Bình An tiếp tục phủi đầu, rất nghiêm túc nói: - Luyện tập đi thế, là bí thuật bất truyền, ngươi có muốn học không? Người bình thường muốn học, ta cũng không dạy. Lưu Cảnh Long giũ tay áo, lấy ra hai bình rượu tiên gia mua từ Hài Cốt Than, đặt ở trên hòm trúc: - Vậy ngươi cứ tiếp tục. Lưu Cảnh Long một lần nữa hóa thành cầu vồng bay lên không, sau đó thân hình bỗng tiêu tan không tung tích. Trần Bình An ngồi trên hòm trúc, xách bình rượu kia lên, là rượu tiên gia hàng thật đúng giá, không phải là rượu gạo nếp dân gian. Tên này hình như còn phúc hậu hơn mình một chút. --------- Núi Chính Dương đã cử hành một yến tiệc long trọng, ăn mừng Đào Tử cháu gái của lão tổ Đào gia đã bước vào cảnh giới Động Phủ. Mà lão tổ Đào gia là một trong số kiếm tiên trên núi. Cảnh giới Động Phủ là một ngưỡng cửa lớn, bước vào cảnh giới này chính là thần tiên năm cảnh giới trung rồi. Ngoại trừ rất nhiều lễ bái sơn của thế lực các phương tới chúc mừng, quà tặng của núi Chính Dương đương nhiên càng lớn hơn, đã tặng cho Đào Tử một ngọn núi từ nơi khác dời đến, làm vườn hoa tư nhân của cô. Đây không tính là mở núi, dù sao Đào Tử cũng chưa kết thành kim đan. Chỉ là lúc cô sinh ra đã sở hữu một ngọn núi, sau đó Tô Giá rời khỏi núi Chính Dương, ngọn núi của Tô Giá cũng chuyển sang cho cô. Hiện giờ Đào Tử một mình nắm giữ ba ngọn núi linh khí dồi dào, có thể nói là của hồi môn phong phú. Tương lai nếu ai có thể kết làm đạo lữ trên núi với cô, thật là kiếp trước đã tu được phúc khí to lớn. Mà ngọn núi được tổ sư đường núi Chính Dương dùng làm quà tặng, vốn là núi Nhạc cũ của một nước nhỏ. Có nước nhỏ dựa vào địa thế hiểm yếu chống cự, bị kỵ binh Đại Ly hoàn toàn san bằng, kim thân của thần núi Nhạc sụp đổ trong chiến sự, núi Nhạc lại thành nơi vô chủ. Núi Chính Dương bèn dùng chiến công của tu sĩ trên núi quy đổi với triều đình Đại Ly, mua ngọn núi Bắc Nhạc của nước nhỏ này, sau đó giao cho con vượn già hộ pháp núi Chính Dương xử lý. Con vượn già đã vận chuyển thần thông bản mệnh, cắt đứt chân núi, sau đó vác núi Nhạc bước đi. Bởi vì Bắc Nhạc của nước nhỏ này không quá đồ sộ, con vượn già Bàn Sơn chỉ cần hiện ra chân thân không hoàn chỉnh, cao mười mấy trượng mà thôi. Giống như đàn ông trai tráng vác tảng đá lớn, đi lên thuyền nhà mình, mang về núi Chính Dương, sau đó để nó cắm rễ, sẽ có thể nối liền núi sông. Lúc nhỏ Đào Tử là người mang đến niềm vui cho những lão kiếm tiên núi Chính Dương kia, ngoại trừ thân phận tôn quý, tư chất của cô rất tốt cũng là điểm quan trọng. Đào Tử là một sự khác biệt của núi Chính Dương năm trăm năm qua, ngoại trừ tư chất tốt, căn cốt, thiên phú, tính tình, cơ duyên, mọi mặt đều rất ổn thỏa. Nghĩa là tốc độ thăng cấp của Đào Tử tuy không quá nhanh, nhưng vách chắn sẽ rất nhỏ, không hề bất ngờ sẽ bước vào cảnh giới Kim Đan, tương lai còn có cơ hội lớn trở thành tu sĩ Nguyên Anh cao vút tận mây. Đối với động phủ tiên gia dốc sức khai tông lập phái, đại thiên tài như Ngụy Tấn miếu Phong Tuyết đương nhiên khiến người ta hâm mộ, nhưng hạt giống tu đạo như Đào Tử cũng rất quan trọng. Thậm chí ở một mức độ nào đó, một Nguyên Anh không nhanh không chậm đi tới đỉnh núi, càng ổn thỏa hơn những nhân tài xuất chúng tuổi trẻ thành danh, bởi vì cây cao trong rừng sẽ dễ bị gió quật ngã. Có điều trong số quà tặng, có một phần khiến người ta chú ý nhất. Cho dù người tặng quà không lộ diện, nhưng ngoại trừ ngọn núi của lão tổ Đào gia, cả núi Chính Dương đều cảm thấy vinh hạnh. Bởi vì phần quà kia đến từ phủ đệ phiên vương ở thành Lão Long, người tặng quà chính là nhất tự tịnh kiên vương Tống Mục của họ Tống Đại Ly. Trước đây đã có tin đồn, lúc còn nhỏ Đào Tử từng đi qua động tiên Ly Châu một chuyến, quen biết hoàng tử Tống Mục khi đó còn chưa lộ rõ thân phận. Trên ngọn núi mới, miếu thờ Bắc Nhạc cực kỳ đổ nát, còn phải hao phí không ít nhân lực vật lực tài lực để tu sửa. Yến tiệc dần dần tản đi, một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều đứng bên ngoài cửa lớn miếu thờ, bên hông đeo hồ lô nhỏ màu xanh lá sáng lấp lánh, chính là lễ vật mà năm xưa anh trai dọn củi tặng cho cô. Trên thực tế, ban đầu không ai nhận ra hồ lô xanh lá này là một món pháp bảo giá trị liên thành, sau đó lão tổ Đào gia tự mình tìm cao nhân giám định, mới xác định được độ quý hiếm của nó. Bên cạnh thiếu nữ Đào Tử là con vượn già hộ pháp núi Chính Dương vóc dáng cường tráng kia. Đào Tử dời mắt khỏi miếu thờ to lớn, quay đầu cười hỏi: - Bạch Viên gia gia, Tô tỷ tỷ thật sự không có cơ hội trở về núi Chính Dương sao? Con vượn già lắc đầu nói: - Đã là một phế vật, ở lại núi Chính Dương chỉ làm trò cười mà thôi. Đào Tử ai oán nói: - Vườn chủ trẻ tuổi của vườn Phong Lôi kia cũng thật là, sớm không bế quan, muộn không bế quan, lại vào thời điểm này trốn không gặp người, thật là hẹp hòi. Con vượn già nhếch miệng: - Lý Đoàn Cảnh vừa chết, vườn Phong Lôi đã sụp đổ hơn nửa. Tân nhiệm vườn chủ Hoàng Hà thiên tư có tốt, cũng là một cây làm chẳng nên non. Còn như Lưu Bá Kiều kia, chỉ là một kẻ yếu đuối khốn khổ vì tình. Đừng thấy bây giờ hắn còn xem như vẻ vang, đột phá cảnh giới không chậm, trên thực tế càng đến giai đoạn sau thì đại đạo càng mờ mịt. Lúc Hoàng Hà xuất quan, núi Chính Dương chúng ta sẽ có thể quang minh chính đại tới vấn kiếm, đó sẽ là ngày vườn Phong Lôi bị gạch tên. Lão nhìn về ngọn núi tổ mạch, nơi đặt tổ sư đường của núi Chính Dương. Lão cười nói: - Núi Chính Dương chúng ta thì khác, từng nhánh kiếm đạo lên đỉnh. Chỉ cần tụ tập thêm một chút đại thế ở nhân gian, chẳng những có thể một lần bước vào tiên gia chữ tông, không chừng sẽ không chỉ có một vị kiếm tiên năm cảnh giới cao. Lúc đó kiếm tu một châu đều phải quỳ bái chúng ta. Kẻ mạnh thì số mệnh tốt, sau này trăm năm ngàn năm, núi Chính Dương sẽ ngày càng phát triển, đã định trước đại đạo sẽ cao hơn miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ đã có xu hướng mục nát kia. Đào Tử thở dài: - Bạch Viên gia gia, ngài nói những lời này, cháu không cảm thấy hứng thú lắm. Con vượn già đột nhiên nói: - Người của họ Hứa thành Thanh Phong đến rồi. Đào Tử trợn trắng mắt: - Tên đáng ghét kia. Con vượn già cười cười. Sau khi gia chủ họ Hứa thành Thanh Phong lấy được bộ giáp cục kia, đã trắng trợn thanh tẩy thế lực dòng bên của Hứa gia, rất nhanh đã thanh lý sạch sẽ họa ngầm bên trong. Ngoại trừ năm đó dọn ra khỏi núi Chu Sa, khiến cho triều đình Đại Ly có ấn tượng không tốt, còn lại không có nước đi sơ suất nào. Cộng thêm sau đó họ Hứa thành Thanh Phong mất bò mới lo làm chuồng, gả con gái cho con vợ lẽ của họ Viên, dựa thế một dòng họ thượng trụ quốc quyền cao chức trọng, hôm nay cũng tính một là thế lực trung kiên nâng đỡ long mạch trên núi. Có điều vẫn thua kém núi Chính Dương một bậc. Mấy năm gần đây, phu nhân quyến rũ tâm cơ thâm trầm của thành Thanh Phong kia vẫn luôn nói bóng nói gió, hi vọng con trai trưởng của bà ta có thể kết làm đạo lữ thần tiên với Đào Tử. Chỉ là lão tổ Đào gia đến nay vẫn không trả lời. Trên thực tế một khi Đào gia và thành Thanh Phong liên hôn, đối với cả núi Chính Dương đều là một chuyện rất tốt, hai nhà có thể thêu hoa trên gấm cho nhau. Một phu nhân mặc lễ phục khí chất ung dung, cùng với một thiếu niên tuấn tú mặc áo bào lớn màu đỏ thẫm, nắm tay nhau ngự gió đi đến. Đào Tử tươi cười rạng rỡ, hành lễ nói: - Ra mắt phu nhân. Thiếu niên kia thì hành lễ với con vượn già Bàn Sơn, nói: - Bái kiến Viên gia gia. Con vượn già chỉ gật đầu một cái, xem như trả lời thiếu niên. Phu nhân động tác nhẹ nhàng, nắm lấy tay Đào Tử, ra vẻ thân thiết, mỉm cười nói: - Lúc này mới mấy năm không gặp, Đào nha đầu nhà ta đã trổ mã xinh đẹp như vậy rồi. Sau khi khách sáo hàn huyên một phen, hai trưởng bối là phu nhân và con vượn già đều rất hiểu ngầm, đi về phía miếu thờ núi Nhạc cũ kia, để thiếu niên và thiếu nữ ở riêng. Bên ngoài miếu thờ, Đào Tử trừng mắt, đưa tay nói: - Tên đáng ghét, phần lễ vật kia của ngươi đâu? Thiếu niên tuấn tú mặc một bộ áo bào màu đỏ thẫm, đưa tay ra nắm lại, sau đó đột nhiên buông tay, bên trong không có thứ gì, chỉ vỗ nhẹ vào lòng bàn tay Đào Tử: - Cất kỹ. Đào Tử nhíu mày. Thiếu niên giơ hai tay lên, cười đùa cợt nhả nói: - Đừng gấp, Hồ quốc của thành Thanh Phong chúng ta, sắp tới sẽ có chuyện vui mừng. Ta chỉ có thể chờ, trễ một chút lại bổ sung lễ vật. Đào Tử hừ lạnh một tiếng. Hai người đi ở quảng trường bạch ngọc trên đỉnh núi Nhạc nước khác này, chậm rãi tản bộ dọc theo lan can. Cảnh vật của núi Chính Dương, vốn là danh lam thắng cảnh nổi tiếng đã lâu ở Bảo Bình châu. Thiếu niên liếc nhìn hồ lô xanh lá bên hông Đào Tử: - Anh trai dọn củi kia của cô không tới chúc mừng sao? Đào Tử cười nhạt nói: - Ngươi tưởng hắn là loại người chơi bời lêu lổng như ngươi sao? Hôm nay hắn là phiên vương Đại Ly, chủ nhân của giang sơn nửa châu. Thiếu niên cười nói: - Những lời này cũng đừng nói lung tung. Đào Tử cười nhạo nói: - Hậu quả khi ta đứng ở đây nói lung tung, cùng với hậu quả sau khi ngươi nghe được đi nói lung tung, cái nào lớn hơn? Thiếu niên cũng hết cách, những gì nha đầu rắm thối này nói đều là lời thật. Hắn nằm sấp trên lan can: - Mã Khổ Huyền thật lợi hại, đội kỵ binh Hải Triều kia đã hoàn toàn tan rã rồi. Nghe nói cô gái năm xưa đã chọc giận Mã Khổ Huyền, cùng với ông nội của cô ta đều quỳ xuống dập đầu cầu xin, vẫn không thể khiến Mã Khổ Huyền đổi ý. Đào Tử ồ một tiếng: - Chính là cái gã ở ngõ Hạnh Hoa động tiên Ly Châu kia? Sau khi đến núi Chân Vũ rồi, đột phá cảnh giới giống như phát điên vậy. Loại người này, đừng để ý tới hắn là được rồi. Thiếu niên trầm mặc một lúc, sắc mặt âm trầm, bởi vì hắn nhớ tới một kẻ năm xưa, lần đầu tiên nhìn thấy đã rất không thích. Có điều chuyện khiến tâm tình của hắn tốt hơn, đó là hắn không thích cái gã quê mùa hèn mọn kia, chỉ là thù riêng cá nhân. Còn đối với Đào Tử bên cạnh và cả núi Chính Dương, đó là nút thắt mà thần tiên cũng khó tháo gỡ, là tử thù ván đã đóng thuyền. Càng thú vị là cái gã kia không biết làm thế nào, cứ vài năm lại có trò mới. Một phế vật cầu trường sinh đã gãy rồi, lại chuyển sang học võ, thích chạy ra bên ngoài, quanh năm không ở nhà mình hưởng phúc. Hôm nay hắn đã có gia nghiệp lớn, sở hữu rất nhiều ngọn núi gồm cả núi Lạc Phách. Trong đó núi Chu Sa của nhà mình cũng làm áo cưới cho hắn, còn miễn phí tặng thêm phủ đệ có sẵn trên núi. Vừa nghĩ tới chuyện này, tâm tình của hắn lại trở nên rất tệ. Đáng tiếc bên phía quận Long Tuyền, tin tức bị ẩn giấu rất kỹ, lại có thánh nhân Nguyễn Cung trấn giữ, họ Hứa thành Thanh Phong cũng không dám tự tiện điều tra. Rất nhiều mảnh vỡ nội tình giống như mây mù che phủ, là nhờ thông qua gia tộc họ Viên mà chị gái của hắn làm dâu, từng chút truyền về nhà mẹ, tác dụng cũng không lớn. Chỉ cần gã kia không chết, chính là một cây gai trong lòng hắn, thành chủ tương lai của thành Thanh Phong. Đương nhiên càng là một cây đinh trong mắt núi Chính Dương, rất gai mắt. Tin rằng hôm nay chuyện mà núi Chính Dương kiêng dè nhất, không phải là cái gã hèn mọn kia gia sản thế nào, mà là sợ hắn dựa thế Long Tuyền kiếm tông. Nhất là một khi hắn thật sự có quan hệ mập mờ với cô gái áo xanh cột tóc đuôi ngựa kia, mọi chuyện sẽ rất phiền phức. Dù sao đó cũng là con gái một của Nguyễn Cung. Quận Long Tuyền là một cấm địa mà triều đình Đại Ly và trên núi dưới núi đều hiểu ngầm, không ai dám tự tiện tra xét, bởi vì thánh nhân Nguyễn Cung là cung phụng đứng đầu Đại Ly xứng đáng. Đối với thợ đúc kiếm xuất thân từ miếu Phong Tuyết này, hai đời hoàng đế họ Tống Đại Ly đều thành tâm thành ý tôn là thượng khách. Thiếu niên nhìn lại một cái. Trong di chỉ miếu thờ núi Nhạc cũ, phu nhân đang tán gẫu với con vượn già về tình hình của Bảo Bình châu, sau đó chuyển sang chủ đề chính, nhẹ giọng nói: - Lưu Tiện Dương kia, một khi từ họ Trần thuần nho trở về Long Tuyền kiếm tông, sẽ là phiền phức lớn. Con vượn già cười nhạo nói: - So với núi Chính Dương chúng ta, chút phiền phức nhỏ trong tương lai này của Hứa gia các ngươi, có tính là gì. Phu nhân rầu rĩ nói: - Tu hành trên núi, hai ba chục năm trong nháy mắt đã qua. Thành Thanh Phong chúng ta và núi Chính Dương các ngươi, đều muốn trở thành tiên gia chữ tông, không lo xa sẽ có ưu gần. Nhất là họ Trần kia nhất định phải chết. Con vượn già hờ hững nói: - Đừng để ta tìm được cơ hội, bằng không một quyền đánh xuống, trời đất sẽ sáng trong rồi. Phu nhân nổi nóng nói: - Đơn giản như vậy sao? Con vượn già hỏi ngược lại: - Ta không đi gây sự với hắn, thằng nhóc kia nên thành kính thắp hương rồi, chẳng lẽ hắn còn dám tới núi Chính Dương trả thù? Phu nhân than vãn một tiếng. Thực ra bà ta cũng biết rõ, cho dù Lưu Tiện Dương tiến vào Long Tuyền kiếm tông, trở thành đệ tử đích truyền của Nguyễn Cung, cũng không gây nổi sóng gió quá lớn. Còn như gã quê mùa Trần Bình An ở ngõ Nê Bình kia, cho dù hôm nay đã tích góp được một phần gia nghiệp tạm thời không biết sâu cạn, nhưng đối diện với núi Chính Dương có chỗ dựa là triều đình Đại Ly, vẫn giống như kiến càng lay cây. Cho dù không tính đến Đại Ly, cũng không tính đến mấy vị lão tổ kiếm tu của núi Chính Dương, chỉ nói đến con vượn Bàn Sơn bên cạnh này, một một võ phu trẻ tuổi của núi Lạc Phách có thể chống lại sao? Nhưng chẳng biết tại sao, những năm qua bà ta vẫn luôn cảm thấy tâm thần không yên. Khóe miệng con vượn già nhếch lên, vẻ mặt châm chọc: - Phu nhân, bà cảm thấy kiếm tiên Ngụy Tấn của miếu Phong Tuyết thế nào? Mặc dù phu nhân không biết vì sao lão súc sinh này lại hỏi như vậy, nhưng vẫn trả lời: - Là thiên tài đứng đầu một châu sau Lý Đoàn Cảnh, trước Mã Khổ Huyền. Con vượn già nói: - Như vậy Ngụy Tấn có dám vấn kiếm núi Chính Dương chúng ta không? Có thể một kiếm chém xuống khiến núi Chính Dương chúng ta cúi đầu không? Phu nhân cười lên: - Dĩ nhiên là dám, nhưng cũng không thể. Cuối cùng con vượn già nói: - Một tên hèn mọn xuất thân từ ngõ Nê Bình, một con sâu kiến đã gãy cầu trường sinh, dù ta cho hắn mượn lá gan, hắn dám đến núi Chính Dương sao? - Nói thế này có thể không lọt tai lắm. Phu nhân dừng lại một lúc, chậm rãi nói: - Ta cảm thấy tên kia dám đến. Con vượn Bàn Sơn thoải mái cười lớn, gật đầu nói: - Cũng phải, năm đó đã dám một đấu một với ta, lá gan thật không nhỏ. Có điều hôm nay không còn ai che chở cho hắn nữa, rời khỏi quận Long Tuyền rồi, chỉ cần hắn dám đến núi Chính Dương, ta đảm bảo hắn ngẩng đầu nhìn tổ sư đường núi Chính Dương một cái, sẽ chết ở chân núi. --------- Tại Bắc Câu Lô Châu cách Bảo Bình châu không biết mấy vạn dặm, trên ngọn núi được Lưu Cảnh Long vẽ thành một khu vực bùa chú, Trần Bình An mặc một bộ pháp bào màu đen, dạo chơi trên núi đủ hai ngày. Hắn đi thế luyện quyền, hoặc là nhân lúc rãnh rỗi chạy đến ven rìa chân núi ngồi xuống, ngắm nhìn thủ pháp vẽ bùa tuyệt diệu của Lưu Cảnh Long. Trần Bình An đã hoàn toàn từ bỏ ý định luyện tập thế trời đất. Không phải tư thế quá mất mặt, thật sự là cưỡng chế hợp nhất bốn thế, chỉ sẽ khiến quyền ý xung đột, mất đi chút ý nghĩa kia. Trong thời gian này hắn vẫn tu hành nhiều hơn luyện quyền, dù sao hiện giờ thân thể xương cốt quá yếu, đi thế quá nhiều ngược lại sẽ tổn thương đến gốc rễ. Ba quyền của cảnh giới Sơn Điên đánh vào người, nếu đổi thành võ phu cảnh giới thứ sáu bình thường, đã sớm chết ba lần rồi. Cho dù đổi thành võ phu cảnh giới Viễn Du bình thường, chắc cũng phải chết rồi. Còn như Trần Bình An, đương nhiên không phải nói hắn mạnh hơn võ phu cảnh giới thứ tám, trên thực tế hắn giống như đã chết một lần rồi. Ngày này trong chiều hôm, Trần Bình An ngồi bên cạnh hòm trúc, lại vẽ một ít bùa chú giấy vàng bình thường. Hắn đã lần lượt vẽ bảy tám trăm lá bùa. Lúc trước từ trên thi thể của nhóm thích khách núi Cát Lộc đầu tiên, Tùy Cảnh Trừng đã tìm được một bộ bí tịch trận pháp. Trong đó có ba loại bùa chú sát phạt uy lực không tệ, Trần Bình An có thể học ngay dùng ngay. Một loại là bùa sấm sét Thiên bộ, thoát thai từ nhánh phụ của bùa chú lôi pháp, tổ tông của vạn pháp. Đương nhiên đây không tính là bùa sấm sét chính tông, nhưng cũng không ngăn cản Trần Bình An vẽ rất nhiều lá. Còn có một loại bùa sông lớn lan tràn, là bùa nước. Một loại cuối cùng là bùa vun đất, thuộc về bùa đất. Chất liệu giấy vàng không hề đắt giá, bột vàng đất đỏ có thể mua ở thế tục, thực ra không tính là gì so với chu sa tiên gia cần tiêu hao tiền thần tiên. Huống hồ tại đường Lão Hòe vườn Xuân Lộ, Trần Bình An đã mua một đống chai lọ chu sa trên núi. Đừng nói là một ngàn lá bùa linh tinh, cho dù thêm một ngàn nữa cũng vẫn đủ. Trần Bình An phân loại đống bùa chú kia, từng lá đặt lên hòm trúc, đã có thể rơi xuống một cơn mưa bùa chú rồi. Hắn ngắm nhìn một lúc, cảm thấy hài lòng, một lần nữa cất vào. Tay áo trĩu nặng, có lẽ đây chính là cảm giác tiền nhiều đè tay. Cuối cùng hắn dựa lưng vào hòm trúc, ngồi dưới đất, bứt một cọng cỏ, phủi đi đất đai, bỏ vào trong miệng từ từ nhấm nháp, sau đó hai tay ôm sau đầu. Thứ nhanh nhất trên đời không phải phi kiếm, mà là ý niệm. Chẳng hạn như trong thoáng chốc đã đến ngõ Nê Bình và núi Lạc Phách quận Long Tuyền, lại trong thoáng chốc đến trên bậc thềm ở núi Đảo Huyền kia. Trần Bình An nhắm mắt lại, tâm thần đắm chìm, dần dần ngủ say. Không biết đã qua bao lâu, hắn mở mắt ra, liền thấy ánh sáng. --------- P/S: Cảm ơn bạn Lê Tuấn Hiệp đã donate ủng hộ.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Link thảo luận bên forum
.
 
Trở lên đầu trang