[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện
Chương 534 : Cố Xán vẫn là Cố Xán kia (phần 1)
Người đăng: fishscreen
Ngày đăng: 00:16 10-03-2026
.
Năm nay thành Vân Lâu và thành Trì Thủy của hồ Thư Giản đã lần lượt cử hành thủy lục đại hội và tế đàn giải nạn, tốn vô số tiền, bởi vì đã mời rất nhiều thần tiên trên núi của hai nhà Phật Đạo, không phải là loại mua danh trục lợi.
Đây còn là nhờ hai người tổ chức có thân phận không tầm thường, phân biệt là Tiệt Giang chân quân Lưu Chí Mậu, đã từ phạm nhân đảo Cung Liễu trở thành cung phụng Chân Cảnh tông, cùng với tướng quân Quan Ế Nhiên đóng giữ hồ Thư Giản, bằng không suy đoán phí dụng ít nhất phải tăng gấp đôi.
Có thể mời được những tu sĩ này xuống núi, tình nghĩa cần tiêu hao càng là một khoản chỉ không nhỏ. Đương nhiên đã có thể tích góp công đức bản thân, lại có thể kết giao với Lưu Chí Mậu và Quan Ế Nhiên, cũng là một chuyện may mắn. Cho nên các vị thần tiên Đạo môn và cao tăng đại đức, đều rất dụng tâm với hai lần cúng bái hành lễ này.
Trong đó có ba bóng dáng vẫn luôn nấp ở sau màn, không hề nổi bật. Nhưng các quan lại bên phía Quan Ế Nhiên, vẫn cảm thấy bội phục với bản lĩnh tính toán sổ sách của ba người này. Bọn họ chính là Cố Xán, Tăng Dịch và Mã Đốc Nghi.
Hai đại lễ thuận lợi hạ màn, mọi người đều ca tụng Lưu cung phụng và Quan tướng quân công đức vô lượng.
Ngày này trong màn đêm, sau khi uống một bữa rượu mừng công với quan lại thủ hạ của Quan tướng quân, một thiếu niên cao gầy mặc áo xanh trở về con ngõ yên tĩnh ở thành Trì Thủy, hắn đã thuê một ngôi nhà nhỏ ở đây. Lúc này có một thiếu niên cao lớn đang đứng ở cửa chờ đợi, nhìn thấy bóng dáng của thiếu niên áo xanh kia liền thở phào một hơi. Thiếu niên cao lớn này chính là Tăng Dịch.
Mã Đốc Nghi cũng không ngủ, cô vốn là quỷ vật, ban đêm tu hành làm ít công nhiều. Lúc này trên bàn thắp một ngọn đèn, cô đang tính toán ghi chép sổ sách. Hai trận thủy lục đại hội và tế đàn giải nạn tiêu tiền như nước. May mà lão già lom khom tên là Chu Liễm kia đã lần lượt đưa tới hai khoản tiền cốc vũ. Một lần là Chu Liễm tự mình chạy tới gặp bọn họ, cười híp mắt, sắc mặt ôn hòa, tính tình rất tốt. Lần thứ hai là giao cho một người trẻ tuổi tên Đổng Thủy Tỉnh, tới thành Vân Lâu đưa cho ba người bọn họ.
Mã Đốc Nghi khoác lá bùa da cáo của họ Hứa thành Thanh Phong, dung nhan động lòng người.
Cố Xán đứng ngoài cửa, phủi phủi quần áo, xua đi một chút mùi rượu. Hắn nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó đi vào trong nhà, rót cho mình một ly trà, ngồi đối diện với Mã Đốc Nghi. Tăng Dịch thì ngồi trên ghế dài giữa hai người.
Mã Đốc Nghi cũng không ngẩng đầu lên:
- Quan lại bên phía phủ tướng quân, cũng không tham tiền như những quan viên châu quận trước kia, ngoại trừ tốn một ít bạc, gần như không có người nào đút túi riêng.
Cố Xán hờ hững nói:
- Không tham tiền? Một là không có gan, làm việc dưới mí mắt của Quan tướng quân, không ai dám lơ là. Hai là đã định trước tiền đồ rộng lớn, vì bạc mà vứt đi đường làm quan, không có lợi, dĩ nhiên phải chờ làm quan lớn rồi mới kiếm tiền. Không có chút đầu óc này, làm sao có thể trở thành quan lại phụ tá của Quan tướng quân. Có điều trong đó quả thật có một số quan văn không cầu tài, sau này cũng như vậy.
Mã Đốc Nghi duỗi eo mỏi. Cố Xán đưa tới một ly trà.
Sớm chiều chung sống, ngay cả Mã Đốc Nghi cũng đã cảm thấy tự nhiên, không hề gượng gạo. Còn Tăng Dịch thì đã sớm cầm lấy ly trà Cố Xán đưa tới.
Cố Xán cười nói:
- Mọi người đều vất vả rồi.
Mã Đốc Nghi uống một hơi cạn sạch nước trà, xoa cổ tay, thần thái rạng rỡ:
- Cuối cùng cũng có thời gian rảnh đi kiếm lời rồi. Kế tiếp ta muốn đi dạo hết các nước xung quanh hồ Thư Giản, nước Thạch Hào, nước Mai Dụ đều phải đi.
Cố Xán nhắc nhở:
- Lát nữa ta sẽ đưa tấm lệnh bài thái bình vô sự kia cho cô. Dạo chơi những nước chư hầu của Đại Ly này, tuyến đường đại khái của cô, hãy cố gắng đi gần những thành lớn quan ải có Đại Ly đóng quân, lỡ may gặp phiền phức thì có thể tìm kiếm trợ giúp. Nhưng bình thường tốt nhất không nên lộ ra lệnh bài vô sự, để tránh dẫn tới thù hằn của rất nhiều tu sĩ mất nước.
Mã Đốc Nghi liếc xéo nói:
- Lải nhải dài dòng, có thấy phiền hay không? Cần ngươi dạy ta những đạo lý đơn giản này sao? Ta hành tẩu giang hồ với Trần tiên sinh còn sớm hơn ngươi.
Cố Xán cũng không để bụng, mỉm cười nói:
- Vậy ta đi nghỉ ngơi trước, rượu xã giao đúng là mệt người.
Cố Xán rời khỏi sương phòng (phòng bên hông) của ngôi nhà này, đi tới thư phòng bên cạnh nhà chính. Trên bàn đặt trọng khí quỷ đạo Diêm La Điện Hạ Ngục năm đó Trần Bình An mua thiếu của đảo Thanh Hiệp, còn có Lưu Ly các mô phỏng năm xưa cung phụng đảo Thanh Hiệp Du Cối bán cho Trần Bình An. So sánh với Hạ Ngục, Lưu Ly các này chỉ có mười hai gian phòng, trong đó có mười một âm vật, khi còn sống đều là tu sĩ năm cảnh giới trung, sau khi chuyển thành ác quỷ thì chấp niệm cực sâu. Đã nhiều năm như vậy, hôm nay còn khoảng nửa số khách ở.
Cố Xán ngồi ngay ngắn trên ghế dựa, nhìn chăm chú vào Diêm La Điện Hạ Ngục kia, tâm thần đắm chìm. Tâm thần nhỏ như hạt cải, giống như đảo Thanh Hiệp so với cả hồ Thư Giản, thần hồn của hắn đi vào trong đó.
Có hơn hai trăm quỷ hồn âm vật đã mượn thủy lục pháp hội và tế đàn giải nạn rời đi, phần nhiều là âm vật đã được thỏa mãn tâm nguyện. Cũng có một số không còn nhớ nhung kiếp này, hi vọng đầu thai kiếp sau, đổi một cách sống khác. Nhưng vẫn có quỷ vật âm hồn lựa chọn ở lại trong Hạ Ngục, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, mắng chửi nguyền rủa đầu sỏ gây tội là Cố Xán. Trong đó có không ít kẻ còn mắng chửi cả Trần Bình An.
Nhưng dù như vậy, Cố Xán vẫn dựa theo ước định với Trần Bình An, không tiện tay đánh cho bất kỳ quỷ vật nào hóa thành tro bụi. Cách một đoạn thời gian, hắn còn ném tiền thần tiên vào Diêm La Điện Hạ Ngục và Lưu Ly các mô phỏng, khiến bọn họ bảo trì một điểm linh quang, không đến mức biến thành ác quỷ.
Cố Xán lui ra khỏi Hạ Ngục, tâm thần chuyển vào Lưu Ly các, từng gian phòng lần lượt trôi qua. Trong phòng một màu đen kịt, không thấy bất kỳ cảnh tượng nào. Chỉ khi có quỷ vật hung ác đứng ở cửa, Cố Xán mới có thể đối diện với bọn họ.
Lúc này có một cô gái quỷ vật mặc y phục trắng tinh, vẻ mặt thẫn thờ đứng ở cửa. Cho dù hai bên chỉ cách nhau một thước, cô vẫn không có ý định ra tay. Bởi vì trước khi giao Lưu Ly các cho Cố Xán, bọn họ và vị tiên sinh sổ sách Trần Bình An thân thể gầy gò kia đã có một ước định. Tương lai Cố Xán tiến vào trong Lưu Ly các, bọn họ muốn giết người báo thù cũng không sao, nhưng phải tự gánh lấy hậu quả, cơ hội chỉ có một lần.
Mười một âm vật năm đó, không ai lựa chọn ra tay. Hôm nay hai người trong đó đã có thỉnh cầu, lựa chọn hoàn toàn rời khỏi nhân gian. Một người yêu cầu Cố Xán đáp ứng chiếu cố gia tộc của hắn ít nhất trăm năm, hơn nữa nhất định phải đại phú đại quý, không gặp tai ương lớn. Cố Xán đã đồng ý.
Một người khác yêu cầu Cố Xán tặng cho đệ tử đích truyền của bà ta một món pháp bảo, cam đoan đệ tử kia sẽ bước vào năm cảnh giới trung, hơn nữa không được ràng buộc đệ tử tu hành, không thể có bất kỳ dụng tâm hiểm ác nào. Cố Xán cũng đồng ý, nhưng nói rằng trước tiên cho thiếu pháp bảo, còn đường tu hành của đệ tử bà ta, Cố Xán hắn có thể âm thầm giúp đỡ.
Còn có ba người lựa chọn nương nhờ Cố Xán, đảm nhiệm quỷ tướng, tương đương với cung phụng thấp nhất trong môn phái tương lai của Cố Xán. Sau này tiền tài và đường thăng tiến cần thiết cho tu đạo, sẽ dựa theo công lao lớn nhỏ đề quyết định. Một người trong đó chính là lão quỷ vật đã sớm rời khỏi Lưu Ly các, giúp Mã Đốc Nghi giám định mua hời, hôm nay cũng không thường tới Lưu Ly các tu hành, mà là an tâm làm quản sự kho tiền của ba người.
Tâm thần Cố Xán lui ra khỏi Lưu Ly các, nhắm mắt nghỉ ngơi, như ngủ mà không ngủ.
Trong sương phòng, Mã Đốc Nghi và Tăng Dịch ngồi trước một cái bàn. Mã Đốc Nghi còn đang mong chờ chuyến du lịch dưới núi sau này, tính toán gia sản và kho bạc nhỏ của mình. Tăng Dịch muốn nói lại thôi, nhưng vẫn không đứng dậy rời đi.
Mã Đốc Nghi nghi hoặc nói:
- Có chuyện à?
Tăng Dịch hỏi:
- Sau này dự định thế nào?
Mã Đốc Nghi hơi sững sốt:
- Dự định cái gì?
Tăng Dịch do dự một thoáng:
- Nghe nói một bộ phận tu sĩ đảo Châu Sai muốn dọn đến quê nhà của Trần tiên sinh, ta cũng muốn rời khỏi hồ Thư Giản.
Mã Đốc Nghi nhíu mày nói:
- Hiện giờ không phải rất tốt sao? Hồ Thư Giản không còn là nơi sống chết không do mình, hôm nay đã đổi trời rồi. Ngươi nhìn xem, nhiều tu sĩ sông núi như vậy đã trở thành tiên sư gia phả của Chân Cảnh tông. Đương nhiên bọn họ cảnh giới cao, phần nhiều xuất thân là đảo chủ, loại vô danh tiểu tốt như Tăng Dịch ngươi không thể so được. Nhưng trên thực tế nếu ngươi chịu mở miệng, xin Cố Xán giúp ngươi thu xếp quan hệ, không chừng mấy ngày sau ngươi sẽ là quỷ tu của Chân Cảnh tông rồi.
- Cho dù không đi nương nhờ Chân Cảnh tông, ngươi cứ an tâm tu hành cũng không có vấn đề gì, dù sao quan hệ giữa chúng ta và phủ tướng quân thành Trì Thủy cũng không tệ. Tăng Dịch, cho nên ở hồ Thư Giản, thực ra ngươi rất an ổn.
Tăng Dịch cúi đầu:
- Ta thật sự rất sợ Cố Xán.
Mã Đốc Nghi cười mắng:
- Xem tiền đồ của ngươi kìa!
Sau khi Tăng Dịch rời đi, Mã Đốc Nghi lâm vào trầm tư. Cố Xán càng ngày càng giống tiên sinh sổ sách Trần Bình An, nhưng trong lòng Mã Đốc Nghi biết rõ, chỉ là giống bề ngoài mà thôi. Cho nên thực ra cô cũng sợ Cố Xán.
---------
Phủ tướng quân được đặt ở Phạm gia thành Trì Thủy, chủ tướng Quan Ế Nhiên đang ở thư phòng khêu đèn xử lý chính sự. Khi tiếng gõ cửa vang lên, Quan Ế Nhiên khép lại một phần báo cáo bí mật, nói:
- Vào đi.
Tu sĩ trong quân tên là Ngu Sơn Phòng thoải mái bước qua ngưỡng cửa, chọn một chiếc ghế dựa ngồi xuống, ngả người ra ghế, nấc một cái, cười nói:
- Bữa rượu này uống thật sảng khoái. Con rùa nhỏ họ Cố kia tuổi tác không lớn, nhưng uống rượu đúng là giống như đàn ông, công phu mời rượu càng không tệ. Con mẹ nó ta và hai huynh đệ cùng nhau chuốc rượu hắn, trước đó đã nói rõ nhất định phải cho thằng nhóc này nằm sấp dưới bàn, không ngờ càng uống thì ba người chúng ta lại bắt đầu nội chiến. Hai cái bàn lớn, gần hai mươi người, cuối cùng người đứng lên đi ra ngoài chỉ có ông đây và thằng nhóc kia. Hắn còn cõng mấy người trở về chỗ ở.
Quan Ế Nhiên hỏi:
- Ngươi cảm thấy con người của thiếu niên kia thế nào?
Ngu Sơn Phòng nói:
- Những tin đồn trước kia về đảo Thanh Hiệp và thằng nhóc này, ta đã nghe đến cả chai rồi. Nhưng một năm này chung sống, hoàn toàn không giống như vậy.
Quan Ế Nhiên gật đầu một cái, không nói gì thêm.
Ngu Sơn Phòng cũng lười tính toán, kiếp sống chinh chiến của gã đàn ông thô kệch này, vốn không lòng vòng nhiều như vậy. Dù sao đã có đồng đội vào sinh ra tử nhiều năm là Quan Ế Nhiên chống đỡ, sợ cái gì.
Quan Ế Nhiên hỏi:
- Ngu Sơn Phòng, ta dự định tiến thêm một bước, thân thiết hơn với người trẻ tuổi quận Long Tuyền tên là Đổng Thủy Tỉnh kia. Giúp đỡ giới thiệu hắn với người nhà, biến một chút buôn bán nhỏ thành buôn bán lớn.
Ngu Sơn Phòng buồn bực nói:
- Ngươi nói những chuyện này với ta làm gì? Ta một là không làm tiên sinh sổ sách được, hai là không làm chó săn giữ nhà được. Ta nói rõ với ngươi, đừng bảo ta làm tùy tùng cho Đổng Thủy Tỉnh kia. Ông đây là tu sĩ trong quân chính thống của Đại Ly, bộ giáp sắt bùa chú gồ ghề kia chính là vợ ta. Nếu ngươi dám bảo ta cởi giáp đi mưu cầu phú quý rắm chó, chính là mối hận đoạt vợ, cẩn thận ông đây đá chết ngươi.
Vẻ mặt Quan Ế Nhiên vẫn như thường, nói:
- Đường tiền tài dưới núi, thủy vận từ xưa là bạc chảy trong nước, đổi thành trên núi chính là thuyền tiên gia. Tất cả vương triều thế tục, chỉ cần quốc gia có thủy vận như vậy, quan viên quản lý cấp bậc sẽ không thấp, người người đều là quan tổng đốc thanh danh không hiện nhưng tay nắm thực quyền.
- Hôm nay triều đình Đại Ly chúng ta sắp mở một nha môn mới, quản lý đường thủy và rất nhiều bến thuyền một châu, quan đứng đầu chỉ thấp hơn Hộ bộ thượng thư một bậc. Hiện giờ bên phía triều đình đã bắt đầu tranh đoạt ghế ngồi rồi, Quan gia ta lấy được ba ghế, ta có thể xin cái ghế ở vị trí thấp nhất. Đây là thứ nên thuộc về ta, trong ngoài gia tộc đều không ai có thể phản đối được.
Nói đến đây, Quan Ế Nhiên lại hỏi:
- Ngu Sơn Phòng, ta cũng không bảo ngươi giải giáp về quê. Làm như vậy chỉ sẽ khiến ngươi ấm ức đến chết, ta còn không hiểu rõ ngươi sao? Ta chỉ muốn nhân cơ hội này đưa ngươi đến nha môn mới kia, sau này ngươi ở ngoài sáng, Đổng Thủy Tỉnh ở trong tối, các ngươi giúp đỡ lẫn nhau, ngươi thăng quan còn hắn phát tài. Yên tâm, tất cả đều sạch sẽ, ngươi coi như là giúp ta một chút, thế nào?
Ngu Sơn Phòng phiền muộn không vui nói:
- Ta không thích làm quan gì đó, vẫn nên bỏ đi, ngươi hãy đưa cơ hội này cho người khác.
Quan Ế Nhiên hỏi:
- Ngươi thật sự muốn chết trận trên sa trường?
Ngu Sơn Phòng nhếch miệng cười nói:
- Hôm nay tử chiến ở đâu ra?
Quan Ế Nhiên do dự một thoáng, nói một cách kín đáo:
- Sa trường tiếp theo cũng nguy hiểm không kém, chỉ là không ở trên lưng ngựa nữa. Ta nói với ngươi một chuyện, không liên quan đến cơ mật gì, chỉ là ta tự mình nghĩ ra. Đó là tất cả tu sĩ đóng quân ngoài bản thổ Đại Ly, kể cả Quan Ế Nhiên ta, bất cứ lúc nào cũng có thể vô duyên vô cớ chết bất đắc kỳ tử. Nhất là những nước chư hầu gần như diệt quốc thảm liệt, càng đến gần kinh kỳ nước cũ, hoặc là ngọn núi tiên gia bị hủy diệt, khả năng tu sĩ trong quân chết trận sẽ càng lớn. Hơn nữa ta có thể khẳng định, sẽ có rất nhiều ám sát âm hiểm, rất nhiều rất nhiều.
Ngu Sơn Phòng à một tiếng:
- Như vậy không phải tốt rồi sao, ta không đi làm quan là đúng. Với chút công phu mèo quào của ngươi, không có ta ở đây, e rằng ngươi đi nhà xí cũng sẽ lo lắng cái mông bị người khác đâm mấy dao?
Quan Ế Nhiên giận đến cầm lấy một đồ chặn giấy bằng đồng, ném về phía Ngu Sơn Phòng.
Ngu Sơn Phòng đưa tay bắt lấy đồ chặn giấy, cười đùa cợt nhả nói:
- Ôi chao, cảm ơn tướng quân ban thưởng.
Sau đó hắn đứng lên, chạy nhanh đến cửa phòng.
Quan Ế Nhiên ngồi về chỗ cũ, bực bội nói:
- Món đồ chỉ có hai ba lượng bạc, ngươi cũng mặt dày lấy đi?
Ngu Sơn Phòng dừng lại, quay đầu, vẻ mặt chán ghét, ném đồ chặn giấy trở về, mắng:
- Một con cháu họ Quan quận Vân Tại như ngươi, lại bày đồ vật tồi tàn này trên bàn? Ta cũng cảm thấy xấu hổ thay Quan lão gia tử.
Không ngờ Quan Ế Nhiên vội vàng đưa hai tay ra, chụp lấy đồ chặn giấy bằng đồng, nhẹ nhàng hà một hơi, cẩn thận đặt lên bàn, cười híp mắt nói:
- Đây chính là đồ trang trí ngự thư phòng của hoàng đế vương triều Chu Huỳnh, Tô tướng quân tự mình ban thưởng cho ta, thực ra rất đáng giá.
Ngu Sơn Phòng vừa mới mở cửa, quay lưng về phía gia chủ tương lai của thượng trụ quốc họ Quan, giơ tay lên cao, dựng thẳng ngón giữa, sau đó đóng sầm cửa bước nhanh rời đi.
Quan Ế Nhiên cười lắc đầu. Khi ánh mắt dời xuống trên bàn, hắn liền ngưng cười. Hắn tiếp tục lật xem một phần tình báo cơ mật của Lục Ba Đình Đại Ly, số chữ rất nhiều, đây là điều rất hiếm thấy trong triều đình Đại Ly. Bởi vì dưới sự thúc đẩy của quốc sư Thôi Sàm, tất cả công văn đều cố gắng viết một cách đơn giản nhất.
Sở dĩ Quan Ế Nhiên có thể lật xem phần tình báo cơ mật này, không phải vì hắn họ Quan, mà là hắn vừa khéo là tướng quân Đại Ly đóng giữ hồ Thư Giản, tình báo cần hắn tự tay trả lời.
Phần tình báo này xuất xứ từ tay một quan văn nhỏ họ Liễu ở nước Thanh Loan, nội dung lại dính dáng rất lớn, đến mức khiến Quan Ế Nhiên chỉ xem vài dòng đã cảm thấy khí lạnh đập vào mặt.
Nội dung tình báo là sách lược kỹ càng về đại cục hồ Thư Giản tương lai, trong đó có nhắc tới Cố Xán, đương nhiên cũng có Quan Ế Nhiên hắn.
---------
Một lão già lặng lẽ đáp xuống sân ngôi nhà trong ngõ nhỏ.
Cố Xán cất Diêm La Điện Hạ Ngục và Lưu Ly các mô phỏng trên bàn, đặt trong hòm trúc bên chân. Hắn cầm lấy một chiếc quạt trúc làm bằng trúc thần tiêu, cột ở bên hông, mỉm cười rời khỏi thư phòng, mở cửa lớn nhà chính ra.
Vị khách không mời này xem như là sư phụ chính thống của hắn, Lưu Chí Mậu của đảo Thanh Hiệp. Nghe đồn lão ở trong thủy lao nhân họa được phúc, hôm nay có hi vọng phá vỡ vách chắn Nguyên Anh.
Cố Xán mở cửa, sau đó chắp tay vái:
- Đệ tử Cố Xán tham kiến sư phụ.
Lưu Chí Mậu mỉm cười gật đầu:
- Giữa thầy trò chúng ta, không cần xa lạ như vậy.
Hai người ngồi ở đại sảnh nhà chính, tấm biển là do cố nhân của ngôi nhà lưu lại, viết bốn chữ “Bách Thế Lưu Phương” (lưu danh muôn đời).
Câu đối treo hai bên cũng đã có năm tháng, vẫn luôn không thay đổi, có phong vị cổ xưa: “Khi mở cửa thì núi sông tươi đẹp có thể dưỡng mắt; khi đóng cửa thì đạo đức văn chương có thể tu tâm.”
Lưu Chí Mậu ngồi ở chủ vị, Cố Xán ngồi một bên.
Lưu Chí Mậu quan sát gian nhà:
- Nơi này hơi nhỏ, được cái thanh tịnh.
Cố Xán hỏi:
- Sư phụ có muốn uống rượu không? Ở đây không có rượu tiên gia, nhưng có không ít rượu gạo nếp của một bằng hữu. Có điều rượu dân gian như vậy, sư phụ chắc uống không quen.
Lưu Chí Mậu xua tay, cười nói:
- Uống rượu thì bỏ đi.
Cố Xán không nói gì thêm, chỉ mỉm cười ngồi ngay ngắn.
Lưu Chí Mậu cười hỏi:
- Lúc trước sư phụ và một cung phụng tông môn đã ra ngoài một chuyến, hôm nay xem như có chút tình nghĩa với đại tướng quân Tô Cao Sơn. Ngươi có muốn đầu quân nhập ngũ, mưu cầu chức vị võ tướng quan lại hay không?
Cố Xán lắc đầu cười nói:
- Đệ tử không muốn phung phí tình nghĩa của sư phụ.
Lưu Chí Mậu cũng không cưỡng cầu, đột nhiên cảm khái nói:
- Cố Xán, hôm nay ngươi còn chưa tới mười bốn tuổi đúng không?
Cố Xán gật đầu.
Lưu Chí Mậu trầm mặc một lúc:
- Nếu sư phụ đột phá cảnh giới thành công, bước vào năm cảnh giới cao, là một cung phụng, có thể đưa ra ba thỉnh cầu với Chân Cảnh tông, đây là chuyện mà Khương tông chủ đã sớm đáp ứng. Ta dự định nói với Chân Cảnh tông, tách ra mấy hòn đảo chư hầu gồm đảo Thanh Hiệp và đảo Tố Lân, cùng nhau tặng cho ngươi.
Vẻ mặt Cố Xán vẫn tự nhiên, không vội vàng lên tiếng.
Lưu Chí Mậu tiếp tục nói:
- Chuyện này không hoàn toàn là vì đệ tử ngươi, sư phụ cũng có tư tâm, không hi vọng hương khói của đảo Thanh Hiệp đoạn tuyệt từ đây. Có ngươi ở đảo Thanh Hiệp, tổ sư đường sẽ không tính là đóng cửa, cho dù cuối cùng đảo Thanh Hiệp không lưu lại được mấy người cũng không sao. Như vậy đảo chủ đảo Thanh Hiệp ta đây, sẽ có thể một lòng cống hiến cho Khương Thượng Chân và Chân Cảnh tông rồi.
Cố Xán hỏi:
- Cần đệ tử làm gì? Sư phụ cứ lên tiếng, đệ tử không dám nói mấy lời như chết vạn lần cũng không từ chối, nhưng những gì có thể làm được thì nhất định sẽ làm, còn sẽ cố gắng làm tốt một chút.
Lưu Chí Mậu vui vẻ yên tâm, vuốt râu cười, trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói:
- Giúp tổ sư đường đảo Thanh Hiệp vươn cành tỏa lá, chỉ đơn giản như vậy thôi. Nhưng phải cảnh cáo trước, ngoại trừ cung phụng Nguyên Anh Lý Phù Cừ của Chân Cảnh tông, những cung phụng lớn nhỏ còn lại, sư phụ ta không quen ai cả, thậm chí còn có kẻ thù tiềm ẩn. Khương Thượng Chân cũng không bao giờ thật sự thổ lộ tâm tình với ta.
- Cho nên ngươi tiếp nhận tổ sư đường đảo Thanh Hiệp và mấy hòn đảo chư hầu, cũng không hoàn toàn là chuyện tốt. Ngươi phải cân nhắc thiệt hơn cho kỹ, dù sao tiền từ trên trời rơi xuống, bạc quá nhiều cũng có thể đè chết người. Ngươi là đệ tử duy nhất mà sư phụ vừa mắt, mới sẽ nói thẳng với ngươi như vậy.
Cố Xán nói:
- Vậy đệ tử sẽ suy nghĩ cẩn thận một phen, chậm nhất ba ngày sẽ cho sư phụ một câu trả lời rõ ràng.
Lưu Chí Mậu gật đầu nói:
- Như vậy thì tốt. Cẩn thận sợ chết, lập kế hoạch sau đó mới hành động, không tiếc liều mạng, đánh cược lớn thắng lớn, đây là cơ sở đặt chân của tu sĩ sông núi chúng ta.
Cố Xán gật đầu nói:
- Sư phụ dạy bảo, đệ tử ghi nhớ trong lòng.
Nói đến đây, hắn lại cười nói:
- Vài năm trước tự cho rằng đạo lý đều hiểu, thực ra là hiểu cái rắm. Là đệ tử ngoan cố vô tri, khiến sư phụ chê cười rồi.
Lưu Chí Mậu cười nói:
- Trên đời này những kẻ ngoài miệng kêu la mình hiểu đạo lý, dĩ nhiên là chẳng hiểu gì cả. Hành vi của ngươi năm xưa, nhìn như coi trời bằng vung, nhưng thực ra cũng không quá đáng như ngươi nghĩ. Chỉ cần sống sót, tất cả đau khổ lớn phải chịu, đều là gia sản thật sự của một tu sĩ sông núi. Sau khi gãy răng và nuốt máu, mới chân chính hiểu được đạo lý.
Cố Xán ừ một tiếng.
Lưu Chí Mậu lấy ra một quyển sách cổ chất liệu giống như vàng ngọc, ánh sáng lưu chuyển, sương mù mông lung. Tên sách viết bằng bốn chữ triện cổ màu vàng “Tiệt Giang Chân Kinh”.
Lão vươn hai ngón tay ra khép lại, nhẹ nhàng đẩy sách về phía Cố Xán vẻ mặt bình tĩnh, trầm giọng nói:
- Trước kia đạo pháp sư phụ truyền thụ cho các ngươi, chỉ là đạo pháp căn bản của tổ sư đường đảo Thanh Hiệp, xem như không chính thống. Chỉ có quyển bí tịch tiên gia này mới là cơ sở đại đạo của sư phụ. Nói thật, năm đó sư phụ thật sự không dám, cũng không muốn truyền môn đạo pháp này cho ngươi, dĩ nhiên là sợ ngươi và cá chạch nhỏ hợp sức đánh chết sư phụ.
Sau khi đẩy ra quyển bí tịch mấy trăm năm qua vẫn luôn quý trọng như tính mạng, Lưu Chí Mậu cũng không nhìn thêm lần nào:
- Bây giờ không giống ngày xưa, nếu ta bước vào năm cảnh giới cao rồi, mọi chuyện sẽ dễ bàn. Còn nếu bất hạnh thân chết đạo tan, giữa trời đất không còn Lưu Chí Mậu, vậy càng không cần lo lắng thằng nhóc ngươi tính sổ sau này.
Cố Xán không cầm quyển bí tịch tiên gia, giá trị gần như tương đương với một nửa “năm cảnh giới cao”. Hắn đứng lên, một lần nữa chắp tay vái Lưu Chí Mậu.
Lưu Chí Mậu ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ bàn trong phòng nhỏ, nhận một vái này của đệ tử.
Qua nhiều năm như vậy, thầy trò bọn họ mưu tính lẫn nhau thật sự không ít.
Tối nay một người tặng sách, một người bái lễ, thực ra rất thuần túy, chỉ là truyền thừa đạo pháp thuần túy nhất trên đường tu hành. Sau tối nay, nợ cũ và tính toán giữa thầy trò, có lẽ vẫn là một chuyện phức tạp không thể thiếu.
Cố Xán cất quyển bí tịch tiên gia kia vào trong tay áo.
Lưu Chí Mậu cười nói:
- Điền sư tỷ và mấy sư huynh khác của ngươi, đúng là kẻ nào cũng ngu xuẩn.
Cố Xán mỉm cười nói:
- Phúc họa tự tìm, không thể trách được người khác.
Lưu Chí Mậu ngẫm nghĩ:
- Đi lấy hai bình rượu tới đây, sư phụ tán gẫu thêm mấy câu với ngươi, tự rót tự uống, không cần khách sáo.
Cửa lớn nhà chính vốn cũng không đóng, ánh trăng rọi vào nhà.
Cố Xán đi xuống nhà bếp, chạy tới chạy lui hai chuyến, xách hai bình rượu quê nhà mà Đổng Thủy Tỉnh tặng, cầm hai cái chén trắng, còn bưng mấy đĩa thức ăn nhắm rượu.
Lưu Chí Mậu rót một chén rượu, cầm lấy một miếng cá khô nhỏ xốp giòn của hồ Thư Giản, nhấm nháp một phen, uống một hớp rượu. Đây chính là tư vị nhân gian.
Tuy nói chuyện đột phá cảnh giới có hi vọng rất lớn, bên phía Khương Thượng Chân cũng sẽ dốc hết sức hộ trận giúp lão, để Chân Cảnh tông có thêm một cung phụng cảnh giới Ngọc Phác. Nhưng không có chuyện gì tuyệt đối, vẫn có khả năng mùi vị dân gian dưới đêm trăng sáng này, chính là bữa ăn khuya cuối cùng của Lưu Chí Mậu trên đời.
Link thảo luận bên forum
.
Bình luận truyện