Mãn Đường Hoa Thải
Chương 580 : Trảm thảo trừ căn
Người đăng: Nhân Sinh Như Mộng
Ngày đăng: 05:56 10-03-2026
.
Xung quanh rất ồn ào, các lão binh vẫn đang hò hét chạy ngược chạy xuôi, có người huých vào vai Lý Hanh một cái.
Hắn quay đầu, nhìn thấy một khuôn mặt hằn vết sẹo dưới lớp khôi giáp.
Chỉ liếc vội một cái, hắn cũng chẳng bận tâm, tiếp tục dời mắt nhìn về phía Lý Long Cơ.
"Trẫm chưa từng oan uổng ngươi."
Lý Long Cơ nhãn hàm uẩn nộ, quát lên một tiếng.
Ngoài uẩn nộ, ông ta còn mang vẻ chắc mẩm và đắc ý như thể thâu tóm mọi sự trong lòng bàn tay.
Quả nhiên, ông ta anh minh nhường ấy, minh sát thu hào. Năm xưa vụ án Vi Kiên nổ ra, có biết bao kẻ dâng tấu xin ông ta đừng giáng sự nghi kỵ lên Thái tử, như thể ông ta đã gây ra một cọc thiên đại oan án.
("Thu hào": chỉ những sợi lông tơ mới mọc của loài chim, thú vào mùa thu, cực kỳ mảnh và khó thấy bằng mắt thường. Cụm từ này xuất phát từ sách Mạnh Tử, dùng để chỉ khả năng nhìn thấu những thứ nhỏ nhặt nhất.)
Thế nhưng bị oan là ai? Người bị oan chính là ông ta đây.
"Nghịch tử, trẫm sớm biết ngươi muốn mưu nghịch."
"Hôn quân, ông đáng bị như vậy!"
Lý Hanh ngược lại càng thêm hưng phấn, cảm thấy bản thân sắp sửa đăng cơ thành công.
Đến lúc đó, hắn sẽ cùng Lý Long Cơ tính toán cho rõ ràng, những năm tháng qua rốt cuộc là ai đúng ai sai.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn cảm thấy trong tay chợt truyền đến một luồng hơi ấm, cúi đầu nhìn, kinh ngạc phát hiện đôi tay mình đã nhuốm đầy máu tươi.
Ban đầu hắn cứ ngỡ bản thân vô ý bị thương, định thần nhìn kỹ, mới phát hiện trên bụng Lý Long Cơ đang cắm một thanh chủy thủ nho nhỏ, máu tươi rỉ ra róc rách.
"Phụ hoàng?"
"Ngươi..."
Sắc mặt Lý Long Cơ tức thì héo úa, một câu chưa nói dứt đã nhắm nghiền hai mắt, thân hình ngã gục xuống.
Lý Hanh thoáng sững người, hắn đâu hề muốn Lý Long Cơ chết.
Biết bao uất ức phải chịu đựng năm xưa hắn vẫn chưa kịp trả lại, vẫn chưa để Lý Long Cơ tận mắt chứng kiến sau khi đăng cơ hắn sẽ kiến tạo nên một bậc thịnh thế ra sao.
Nếu vị khán giả quan trọng nhất này không còn, bao mưu đồ bán mạng suốt những năm qua há chẳng phải sẽ ảm đạm thất sắc ư.
Lý Hanh còn định vươn tay ra đỡ, trong điện đã vang lên tiếng hô hoán.
"Lý Hanh thí quân!"
Thân thể Lý Long Cơ đã ngã gục xuống đất, Lý Hanh quay đầu nhìn lại, nhân ảnh trước mắt nhòe đi, dường như tất cả mọi người đều đang hô to hai chữ "thí quân".
Hệt như quay lại cảnh tượng bị ngàn người chỉ trích vào năm Thiên Bảo thứ năm, lúc nào trong đời hắn cũng phải gánh chịu sự chất nghi.
"Ta không có!"
"Không có!"
Không ai để ý đến hắn, người ta chỉ quan tâm sự việc này đã xảy ra, chứ chẳng màng đến chân tướng.
Đám lão binh dường như sợ ngây người, ngưng truy sát Tiết Bạch, buông thõng bàn tay nắm vũ khí xuống.
Các quan viên, tướng lĩnh tháo chạy vừa ra đến ngoài điện, thấy đã có cấm quân đuổi tới bảo vệ, cũng dừng bước, quay đầu nhìn màn Lý Hanh thí quân, xầm xì to nhỏ.
Lý Hanh vội vã lùi lại hai bước, né ra xa khỏi Lý Long Cơ đang ngã gục trên đất, cố gắng mượn hành động này để chứng minh người không phải do hắn giết.
"Không phải ta."
"Vừa rồi có một kẻ..."
Nói được một nửa, Lý Hanh bỗng ngộ ra, phẫn nộ rống lên, giơ tay chỉ thẳng vào Tiết Bạch.
"Là ngươi!"
"Ngươi an bài tất cả những thứ này, mục đích của ngươi chính là vu oan ta giết Phụ hoàng!"
"Ngươi thật tàn độc!"
Tiết Bạch đứng yên ở đó chẳng nói năng gì, vẻ mặt chẳng biểu lộ mảy may cảm xúc.
Từ thời khắc này, cho đến khi hắn khoác lên hoàng bào, hắn đã chẳng cần phải nói gì, cũng chẳng cần làm gì nữa, tự nhiên sẽ có người phò tá hắn bước lên ngai vàng.
"Các ngươi phải tin ta." Lý Hanh vẫn còn gắng sức thuyết phục đám đông, "Đều do hắn an bài, thế nên... đây đều là thủ hạ của hắn."
Hắn nói đến đoạn cuối, chợt nhận ra vấn đề. Vội vàng lùi lại, cách xa đám lão binh kia một chút.
Đưa mắt nhìn sang, đám lão binh cũng đều đang dán mắt vào hắn, ánh nhìn rõ ràng mang theo nét giễu cợt.
Bọn họ rõ ràng nhận sự cung dưỡng của Lý Hanh, nhưng lại mang một cỗ ác ý khó hiểu nhắm vào hắn. Mà phương thức biểu đạt ác ý này lại là mở miệng hô xưng.
"Điện hạ."
"Điện hạ."
Từng tiếng hô hoán trung thành ấy, lúc này lại tựa như bùa chú đoạt mạng.
Lý Hanh không kìm được văng tục một câu, quát: "Nói láo, các ngươi vốn dĩ không phải người của ta. Thừa nhận đi, các ngươi chính là do Tiết nghịch cài cắm vào!
Hắn giải thích cực kỳ phí sức, nhưng bọn họ chỉ cần dùng vài câu đơn giản đã ấn định tội danh của hắn, khiến hắn trăm miệng cũng chẳng thể chối cãi.
"Bảo vệ Điện hạ."
Đám lão binh ùa tới, xúm xít lôi Lý Hanh về phía sau điện tháo chạy, bỏ mặc Lý Long Cơ trên mặt đất.
"Buông ta ra."
Lý Hanh ra sức vùng vẫy, nhưng cánh tay như bị kìm sắt kẹp chặt, hoàn toàn không cách nào thoát ra. Hắn chỉ có thể ngoái đầu nhìn về phía Tử Thần Điện, hiện ra trước mắt là chiếc long kỷ đang lặng lẽ đặt trên kim giai, cách hắn mỗi lúc một xa, mỗi lúc một xa dần.
Sự quyến luyến mãnh liệt của hắn đối với ngai vàng, những người trong điện đều có thể cảm nhận được, nhưng đã chẳng còn một ai nguyện ý phò tá hắn nữa.
"Đuổi theo." Tiết Bạch phân phó.
Trương Đinh rụt người trốn sau một cây cột lớn trong điện run lẩy bẩy, một hồi cung biến diễn ra tới nước này, gần như đã nghiền nát tất cả kỳ vọng của nàng.
Lén đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy dưới thân Lý Long Cơ đã loang lổ một vũng máu, chẳng rõ đã chết hay chưa, giao ước với Lý Long Cơ đã thất bại, ngôi vị Hoàng hậu mà Lý Hanh hứa hẹn cũng vô vọng, ngai vàng đã trở thành vật trong túi của Tiết Bạch, còn bản thân nàng liệu có giữ được tính mạng hay không cũng trở thành một ẩn số.
Nàng từng tận mắt chứng kiến Lý Hanh bố trí lão binh, tính kế giết Tiết Bạch, giết Lý Long Cơ, nói như vậy, Lý Hanh cũng không tính là bị oan.
Nhưng nàng rất hiểu Lý Hanh chắc chắn sẽ giết Tiết Bạch trước, sau đó mới giết Lý Long Cơ, nhìn từ điểm này, biến cố trước mắt rất có thể là do Tiết Bạch an bài.
Trương Đinh có thể lớn tiếng kêu oan cho Lý Hanh, nhưng nàng hơi trầm ngâm, ngược lại lớn tiếng quát: "Lý Hanh sớm đã mưu đồ thí quân, ta có chứng cứ! Lý Hanh chính là loạn thần tặc tử, người người có thể tru diệt!"
Dưới vô số ánh mắt đổ dồn, chứng cứ tuy không còn quan trọng nữa, nhưng quan trọng là hiện tại nàng đã tỏ thái độ ủng hộ Tiết Bạch.
Tiết Bạch không thiếu một kẻ ủng hộ như nàng, đứng yên tại đó, đầu còn chẳng buồn ngoảnh lại.
~~
Lý Hanh bị kìm kẹp tháo chạy khỏi Tử Thần Điện, ngẩng đầu nhìn lên, từng đạo cung tường đỏ thẫm vẫn sừng sững cao vút, hệt như lồng giam giam hãm cả đời hắn.
"Buông ta ra!" Hắn phẫn nộ gào thét, đồng thời lệ cũng tuôn trào như mưa.
Không ngờ tới, đám lão binh kia vậy mà lại thực sự buông cánh tay hắn ra.
Sự tự do đột ngột ập đến khiến hắn có chút chới với, hắn đứng giữa vòng vây của bọn họ, trốn cũng chẳng dám trốn, mà không làm chút gì thì lại chẳng thể xua tan nỗi khiếp sợ bủa vây.
"Các ngươi không phải người của ta, là Tiết Bạch sai các ngươi giết Phụ hoàng."
"Sao có thể chứ?"
Chợt có người vỗ vai Lý Hanh một cái, dọa hắn giật thót người, quay đầu nhìn lại, là một gã hán tử mang vết sẹo trên mặt, đang nhếch mép nở một nụ cười rợn người.
"Điện hạ hứa hẹn ban cho chúng ta cả đời vinh hoa phú quý, chúng ta đương nhiên phải hảo hảo báo đáp Điện hạ."
"Ngươi... ta biết ngươi là ai rồi."
Lý Hanh sực nhớ lại đủ chuyện trong quá khứ, năm đó Lý Lâm Phủ cắn chặt lấy hắn như chó dại, Bùi Miện đành phải dọn dẹp sạch sẽ đợt tử sĩ cuối cùng.
Lúc ấy hắn còn từng nói với Lý Tĩnh Trung, nhổ cỏ không tận gốc, hậu hoạn vô cùng.
Hiện tại hậu hoạn tìm tới rồi.
"Các huynh đệ của ta từng người từng người một bỏ mạng ngay trước mắt ta." Khương Hợi cười gằn: "Ta cũng phải hảo hảo báo đáp ngươi mới được."
Lý Hanh vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy, nhưng chưa chạy được hai bước, gáy đã chịu một cú đánh trời giáng, trước mắt tối sầm, ngã gục xuống đất.
Trước khi ngất lịm, câu nói cuối cùng hắn nghe được là tiếng hô hoán truyền đến từ phía không xa.
"Trung Vương dùng vũ lực kháng cự, đã bị bắn chết!"
Trong tâm Lý Hanh không khỏi nổi lên một ý niệm, bản thân rõ ràng chưa chết, sao lại bị bắn chết rồi.
Rất nhanh hắn đã chìm vào vô thức.
Lúc tỉnh lại lần nữa chẳng biết đã qua bao lâu, hắn cảm thấy vô cùng ngột ngạt, mở choàng mắt, trước mắt lại là một mảnh tối tăm mù mịt.
Lý Hanh vươn tay sờ soạng, phát hiện bản thân đang ở trong một không gian cực kỳ chật hẹp, tựa như một cỗ quan tài.
Dồn sức đẩy một cái, từ trong khe hở mỏng manh lọt vào một tia sáng yếu ớt, mang theo tia hy vọng sống sót.
Nhìn tia sáng này, Lý Hanh bỗng nhận ra bản thân thực sự không muốn chết.
Hơn hai mươi năm qua, lần đầu tiên hắn cảm thấy không tranh ngôi Hoàng đế, chỉ làm một vị Thái bình Nhàn vương lại là chuyện hạnh phúc đến thế.
Quan tài chưa bị đóng đinh chặt, nắp ván bị đẩy phát ra chút tiếng động khe khẽ. Trong bước đường cùng lại lóe lên chút chuyện tốt nho nhỏ này khiến Lý Hanh cảm nhận được niềm vui sướng đã vắng bóng từ lâu.
"Thả ta ra, ta sai rồi, ta có lời muốn nói với... với Điện hạ, không, là Bệ hạ, ta có lời muốn nói với Bệ hạ."
"Có ai không?"
"Bệ hạ chắc chắn rất muốn nghe ta cầu xin, cho ta gặp ngài ấy."
"Ta có chỗ hữu dụng, ta còn rất rất hữu dụng, đừng chôn sống ta."
Ngay lúc hắn dần thắp lên hy vọng sống sót, phía trên chợt vang lên tiếng "cộc cộc cộc".
Đó là có người đang đóng đinh chặt nắp quan tài, hơn nữa lại đóng từ tứ phía tám hướng, nện xuống kiên cố vô cùng.
"Đừng!"
"Tha cho ta đi, các ngươi muốn gì ta đều có thể cho các ngươi."
Bất luận Lý Hanh gào thét ra sao, người bên ngoài trước sau vẫn trầm mặc bặt tiếng, nện đinh đóng chết tấm ván quan tài, mặc cho hắn gắng sức đẩy thế nào cũng chẳng thể lay chuyển mảy may.
Sau đó quan tài bị nhấc lên, lắc la lắc lư.
Nếu không có nỗi ám ảnh về cái chết, nó thực ra vẫn khá thoải mái, chẳng xóc nảy như ngồi xe ngựa, nhưng Lý Hanh lại đã sớm túa mồ hôi đầm đìa.
Chờ quan tài dừng lại, phía trên rất nhanh đã truyền đến tiếng vang lạo xạo, tựa như hạt mưa rơi lách tách trên mái hiên ngày giông bão.
Mãi đến lúc này, Lý Hanh mới loáng thoáng nghe thấy có người nói một câu.
"Lấp đất cho chặt vào, đừng để hắn bò ra được."
Lý Hanh đại nộ, gào lên: "Thả ta ra!"
Hắn điên cuồng đấm thình thịch vào quan tài, nhưng xung quanh đã hoàn toàn không còn bất cứ động tĩnh nào.
Giữa đất trời dường như chỉ còn lại độc nhất một mình hắn.
Sự tuyệt vọng khi cô độc đợi chờ cái chết này còn đáng sợ hơn những gì hắn mường tượng rất nhiều.
Hắn cuối cùng cũng bị nỗi khiếp sợ đè bẹp, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.
"Giết ta đi!"
Lý Hanh không muốn nằm ngây ra ở đây chờ chết, điên cuồng dùng đầu húc mạnh vào nắp quan tài phía trên, nhưng có húc thế nào cũng phí công vô ích.
Sự vùng vẫy kịch liệt kéo theo những nhịp thở dốc dữ dội, rất nhanh hắn đã cảm nhận được sự ngạt thở.
Đau đớn cuộn tròn thân thể, trong tâm trí hắn chợt tái hiện lại từng hồi ức quá khứ.
Nơi đình viện Thập Vương Trạch, Lý Tĩnh Trung rảo bước tiến đến sau lưng hắn, bẩm báo: "Điện hạ, gia nô của Đỗ lương đệ mang chứng cứ đến, nói có thể cứu được Đỗ gia."
"Phụ hoàng nghi ngờ ta, há lại xem chứng cứ?"
Cho đến nay ngẫm lại, Lý Hanh vẫn không cảm thấy sự lựa chọn của bản thân có vấn đề gì.
Rõ ràng nào phải lỗi do hắn, thế nhưng vì sao lại bắt hắn phải gánh chịu hậu quả của tất cả những chuyện này?
"Tiết Bạch, ngươi lại hẹp hòi đến thế. Ngươi cướp đoạt cơ nghiệp tổ tông ta để lại, còn phải dùng phương thức nhường này để báo thù ta, đây chính là khí độ của ngươi sao?"
Lý Hanh lẩm bẩm, thù hận không làm xoa dịu nỗi thống khổ của hắn, ngược lại càng bóp nghẹt thêm sự ngột ngạt.
Thiên địa vô tình, lưu lại cho hắn chỉ có hắc ám vô tận.
~~
Ánh dương soi rọi chốn hoang dã nơi thành Trường An, trời dần hửng sáng.
Trên bãi cỏ ven sông bỗng dưng lọt ra một khoảng đất bằng phẳng chẳng tấc cỏ dại.
Chắc hẳn đến sang năm, nơi đây hoa cỏ rồi sẽ mọc lên sum suê tươi tốt.
~~
Đại Minh Cung.
Cung biến dường như đã lắng xuống, mọi người đều đang bận rộn dọn dẹp mớ hỗn độn vừa xong.
Trương Đinh bị đưa đến Ưng Cẩu Phường nhốt lại.
Đây là cung uyển nơi Lý Long Cơ từng nuôi sủng vật, các hoàng tử hoàng tôn phạm tội cũng thường bị giam ở đây.
Những năm gần đây liên tiếp kinh qua biến loạn, cung đình không còn tài lực nuôi dưỡng quá nhiều chim muông cầm thú nên nơi này bị bỏ hoang. Lần này, không ít tội nhân bị giam giữ tại đây, Trương Đinh được chia một ốc xá riêng, coi như đãi ngộ khá tốt.
"Ta muốn gặp Điện hạ."
Mỗi khi thấy có cung nhân đi lại, Trương Đinh đều chạy đến bên cửa, qua khe hở hét vọng ra bên ngoài.
"Ta có việc cực kỳ quan trọng muốn bẩm báo Điện hạ!"
Nàng là một người cực kỳ có nghị lực, khó khăn lắm mới có người chịu bước tới hỏi: "Ngươi có chuyện gì muốn gặp Điện hạ?"
"Ta có thể giúp Điện hạ dẹp yên miệng lưỡi thiên hạ sau khi đăng cơ." Trương Đinh nói: "Ta biết rất nhiều ẩn tình."
"Ta sẽ bẩm báo lên trên."
"Chuyện này rất quan trọng, ngươi phải báo trực tiếp với điện hạ, nhất định phải để điện hạ tận tai nghe thấy." Trương Đinh lại dặn dò.
Có thế nàng mới hơi yên lòng, ngồi xuống chờ Tiết Bạch.
Quá trình này cực kỳ đằng đẵng, nàng suy đi tính lại, cho rằng mình không thể cứ thế mà nhận thua.
Có những việc Đỗ Cấm làm được, nàng cũng làm được.
Nhìn quanh một chút, nơi này không có nước, không thể tắm gội. Nàng đành dùng tay vuốt lại mái tóc, cố tình kéo lơi dải lụa choàng trên người ra.
Nghịch chiếc áo váy rách nát, nàng tạo vài dáng điệu, ngắm nghía đôi chân thon dài rồi dứt khoát xé toạc vạt váy, dùng tay túm hờ che đi làn da trắng ngần.
Thứ nàng muốn chính là cái cảm giác nửa kín nửa hở, đầy khiêu khích này.
Như vậy thời gian ngược lại có chút không đủ dùng, đúng lúc nàng còn đang sửa sang lại yếm ngực thì bên ngoài đã truyền đến động tĩnh.
Có cung nhân cầm chìa khóa tiến lên mở dây xích trên cửa.
Chắc hẳn Tiết Bạch tới rồi.
Trương Đinh vội vàng cúi đầu, cắn nhẹ bờ môi, lập tức nhập vai một cô nàng đáng thương tội nghiệp.
Vừa ngẩng đầu lên, lại thấy Đỗ Cấm đang đứng đó, đầy hứng thú dán mắt vào nàng, ánh nhìn mang đậm vẻ giễu cợt.
"Là ngươi sao?"
"Chân đẹp đấy." Đỗ Cấm buông lời.
Sắc mặt Trương Đinh lạnh xuống, nói: "Ta có chuyện cực kỳ quan trọng muốn đích thân bẩm báo Điện hạ."
Đỗ Cấm nói: "Nói với ta cũng vậy thôi."
"Ngươi là cái thá gì chứ."
Lời còn chưa dứt, Khúc Thủy phía sau Đỗ Cấm đã sấn tới, tát bốp một cái vào mặt Trương Đinh.
"Ngươi e là đã quên bản thân hiện tại là kẻ phản nghịch rồi."
Trương Đinh không dám đối đầu trực diện với Đỗ Cấm nữa, thu lại vẻ ngạo mạn, thành thật nói: "Thái thượng hoàng từng nói với ta, Điện hạ là cháu ruột của ông ta."
Đỗ Cấm đáp: "Chuyện này còn cần ngươi nói sao?"
"Không giống nhau." Trương Đinh cãi: "Thái thượng hoàng đã bí mật cho ta biết thân phận của Điện hạ, lại bảo năm đó chính ông ta đã ra chỉ ý sai người giữ lại mạng cho hắn."
Đỗ Cấm vẫn không cho là đúng, nhạt giọng: "Ta còn bận, thay vì nói với ta mấy chuyện vặt vãnh này, ngươi chẳng thà nói về việc ngươi đã lừa ta đi."
Trương Đinh biến sắc, lùi lại hai bước.
"Thật đấy, Thái thượng hoàng thực sự đã nói với ta rằng Lý Tộ là chắt của ông ta, không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương một sợi tóc nào của đứa bé. Chuyện này ta và Cao Lực Sĩ đều đã nghe thấy. Nếu ngươi giết ta, trong tông thất sẽ bớt đi một người có thể chứng minh thân phận cho Điện hạ."
"Bọn người các ngươi thật là..." Đỗ Cấm buông tiếng thở dài, "Đến nước này rồi mà vẫn còn để tâm đến những chuyện không đâu như huyết mạch, thân phận. Chẳng trách các ngươi mãi không hiểu mình thua ở đâu."
Trương Đinh cảm nhận được sát ý của nàng, hoảng hốt: "Ngươi muốn vì tư thù giữa chúng ta mà làm hỏng việc lớn của Điện hạ sao?"
Đỗ Cấm cười lạnh.
"Ta hiểu rồi." Trương Đinh đắc ý: "Ngươi không quan tâm chuyện này vì Điện hạ định sẵn sẽ không để lại ngai vàng cho con của ngươi, vì ngươi vốn không sinh được con. Lời chứng của ta rất quan trọng với Lý Tộ, nhưng nó lại là con của Nhan Yên, ngươi..."
"Chát!"
Lần này Đỗ Cấm đích thân ra tay, tát văng Trương Đinh một cái. Nàng ra tay nặng hơn nhiều, đánh đối phương ngã lăn lóc xuống đất.
Nhưng Trương Đinh không những không sợ hãi mà còn nở nụ cười.
"Bị ta nói trúng rồi chứ gì, trong triều có một nhóm quan viên cho rằng Điện hạ dẹp loạn định hưng, giờ chỉ có thể để hắn đăng cơ, nhưng sau này bọn họ chắc chắn sẽ ngăn cản Điện hạ lập con mình làm Trữ quân. Lời chứng của ta có thể xóa tan những ẩn họa này, cho nên ngươi mới cản trở ta."
Đỗ Cấm lắc đầu mắng: "Ngu muội khôn cùng."
"Nếu không thì là vì sao? Có giỏi thì cho ta gặp Điện hạ đi."
"Ngươi quá coi trọng bản thân mình rồi."
Đỗ Cấm nói dứt lời, xoay người bước ra ngoài.
Ra khỏi cửa, nàng ngoảnh lại nhìn Trương Đinh một cái, cơn giận ban đầu đã tan biến, quyết định để Trương Đinh ra đi một cách tử tế hơn.
"Ghi lại lời khai của nàng, ban cho nàng một chén rượu độc."
Đây đã coi như là sự nhân từ của Đỗ Cấm, nàng xưa nay ngoan độc, lòng dạ lại hẹp hòi, khi xử lý Lý Hanh đã đặc biệt dặn phải chôn sống để hắn nếm trải nỗi đau mà Tiết Bạch từng chịu đựng.
Nhưng đối với Trương Đinh, rốt cuộc nàng vẫn mang chút thương cảm của kẻ cùng chung cảnh ngộ.
Trước khi ra khỏi Ưng Cẩu Phường, Đỗ Cấm chạm mặt Đỗ Hữu Lân và Nhan Chân Khanh.
Nàng vốn muốn lặng lẽ tránh đi, nhưng Nhan Chân Khanh lại cố ý vẫy tay gọi: "Đỗ nhị nương, cùng lão phu đàm vài câu đi."
"Vâng."
Đi dọc theo cung uyển hoang vu, Nhan Chân Khanh mở lời: "Ngươi vừa mới gặp Trương thị sao?"
"Vâng."
"Thái thượng hoàng đã nói về thân phận của Điện hạ với Trương thị?"
"Vâng." Đỗ Cấm hỏi lại: "Nhan công nghe chuyện này từ chỗ Cao Lực Sĩ sao?"
"Không sai." Nhan Chân Khanh vuốt râu: "Trương thị muốn gặp ngươi, chắc hẳn là cho rằng Điện hạ vẫn cần phải chứng minh thân phận của mình với thiên hạ?"
"Điện hạ đã không cần phải chứng minh nữa rồi."
Nhan Chân Khanh thở dài: "Nhưng Trương thị lại ỷ vào đó, chứng tỏ tận đáy lòng vẫn không công nhận thân phận của Điện hạ."
Đỗ Cấm trở nên nghiêm nghị hơn, đáp: "Nhan công, chuyện này đã không còn quan trọng nữa. Đến nước này rồi, còn ai dám ngăn cản Điện hạ đăng cơ nữa?"
"Ngày Võ thị đăng cơ, thiên hạ cũng chẳng ai cản nổi nàng ta. Nhưng ngươi xem kết cục sau đó thế nào? Thử hỏi giang sơn ngày nay, há còn là thiên hạ của nhà họ Võ nữa sao?"
"Nhan công yên tâm, Điện hạ không giống Tắc Thiên Hoàng đế, hắn vốn là đích tử của Phụng Thiên Hoàng đế, danh chính ngôn thuận." Đỗ Cấm rành rọt: "Điện hạ không cần tự biện bạch, Trương Đinh thân là kẻ phản nghịch, không thể dùng việc chứng minh một sự thật vốn hiển nhiên để hòng thoát tội, ta đã ban chết cho nàng rồi."
"Vậy thì tốt."
Nhan Chân Khanh gật đầu, dường như thực sự yên tâm, chuẩn bị dời gót, lại bâng quơ buông thêm một câu.
"Đúng rồi, lúc nãy ta có nói chuyện với a gia ngươi. Ông ấy bảo Đỗ gia đã sớm biết thân phận của Điện hạ, chắc hẳn ngươi cũng vì thế mà một lòng phò tá hắn?"
Đỗ Cấm đáp: "Vâng."
Có lẽ vì tư tình giữa nàng và Tiết Bạch, hoặc có lẽ vì khí trường của Nhan Chân Khanh quá mạnh, nàng đứng cạnh ông luôn cảm thấy có chút mất tự nhiên, hệt như thuở nhỏ lười biếng học hành chỉ sợ bị tiên sinh vạch trần.
Nàng cứ có cảm giác, Nhan Chân Khanh đang ngầm gạn hỏi nàng: "Có phải ngay từ đầu ngươi đã cùng Tiết Bạch mưu đồ giả mạo thân phận của Lý Thiến không?"
Nhan Chân Khanh lại truy hỏi: "Là đích thân Điện hạ nói với ngươi đúng không? Ngươi hẳn là người đầu tiên được hắn tin tưởng, thật tiếc là năm xưa hắn chưa từng hé lộ nửa lời với lão phu."
"Cũng là tình cờ thôi." Đỗ Cấm nói: "Đỗ gia và Điện hạ từng đồng sinh cộng tử, Điện hạ cũng chỉ cho ta biết trong lúc nguy cấp."
Nàng hoài nghi chuyện này có lẽ đã lộ sơ hở trước mặt Nhan Chân Khanh. Tiết Bạch nếu thực sự là Lý Thiến, năm đó cớ sao không dám nói với Nhan Chân Khanh?
Nhưng những năm gần đây nàng thường xuyên mặc định Tiết Bạch chính là Lý Thiến, có lẽ, hai chữ "giả mạo" mà Tiết Bạch nói năm xưa chỉ là một cách nói uyển chuyển mà thôi.
"Vậy thì tốt rồi."
Nhan Chân Khanh không gặng hỏi thêm gì nữa.
Đỗ Cấm quay đầu nhìn bóng lưng ông, bỗng thấy có chút nhìn không thấu con người này.
Với sự chính trực của ông, nếu biết Tiết Bạch là giả mạo, dẫu có ban cho bao nhiêu vinh hoa phú quý đi chăng nữa, chắc chắn ông sẽ không bao giờ ủng hộ Tiết Bạch.
~~
Tiết Bạch tuy bận rộn, nhưng cũng chỉ là lo liệu dăm ba lễ nghi phiền phức.
Việc chính hắn cần làm là cử hành hậu sự cho Lý Tông, sau đó đăng cơ xưng đế, phong thưởng công thần.
Trong lúc đó có một biến cố xen ngang, đó là Lý Long Cơ vẫn chưa chết.
Nhát dao diễn ra trước mắt bao người nhưng chẳng ai thực sự nhìn rõ ấy, lẽ ra đã đoạt mạng Lý Long Cơ, vậy mà sức sống của lão già này vô cùng ngoan cường, vẫn đang thoi thóp kéo tàn hơi, cố gắng níu lấy sinh môn.
Dù chỉ là xuất phát từ lễ tiết, Tiết Bạch cũng phải đến thăm ông ta.
"Các ngươi lui xuống hết đi."
"Nặc."
Trong Hàm Tượng Điện lan tỏa một mùi hôi thoang thoảng, chẳng rõ là mùi gì, mùi thuốc mốc meo, hay là mùi hôi hám trên thân thể Lý Long Cơ.
Tiết Bạch bưng chén thuốc đi tới bên giường, hơi ngạc nhiên khi thấy ánh mắt Lý Long Cơ vẫn còn sáng rực có thần như vậy.
"Ngươi muốn giết trẫm." Lý Long Cơ thều thào, "Gan ngươi lớn thật đấy."
"Lý Hanh đã động thủ, ta tự nhiên sẽ không động thủ nữa." Tiết Bạch hờ hững: "Chút thời gian ít ỏi còn lại này, ta vẫn đợi được."
Lý Long Cơ chợt dâng lên cỗ bi lương, ông ta thực sự không còn sống được bao lâu nữa. Chắc hẳn sau khi Tiết Bạch tống táng xong cho Lý Tông, hắn có thể lo luôn hậu sự cho ông ta.
"Là... là Cao Lực Sĩ sao?" Ông ta hỏi.
Tiết Bạch có thể sắp xếp một toán binh mã tâm phúc bên cạnh Lý Long Cơ, thì chắc chắn phải cài cắm tai mắt bên cạnh ông ta.
Hơn nữa, Đại Minh Cung rộng lớn nhường ấy, sau khi Lý Long Cơ trốn thoát khỏi Tử Thần Điện mà nhanh chóng bị tóm cổ về như vậy, rất có thể là có người đã tuồn tin.
Ông ta suy đi tính lại, đã có thể khẳng định chắc nịch đó chính là Cao Lực Sĩ.
Tiết Bạch không phủ nhận, chỉ đáp: "Ông ấy là vì tốt cho ông, vả lại ông ấy không biết ta muốn giết ông. Ta đã hứa với ông ấy rằng chỉ cần ta đăng cơ, nhất định sẽ tha cho ông."
"Ngươi lừa được hắn sao?"
"Ông ấy già rồi, chỉ có thể tin ta." Tiết Bạch nói: "Vì ông ấy rất tỉnh táo, biết cuộc chính biến của ông không đời nào thành công được."
"Trẫm chỉ thiếu một chút nữa thôi."
"Đó là vì ông điên rồi, ông mắc phải một căn bệnh điên mang tên 'tự cho mình là đúng'. Đáng tiếc, Cao Lực Sĩ không chịu phát điên cùng ông, ông ấy không nỡ giương mắt nhìn ông hủy hoại giang sơn xã tắc Đại Đường, nên đành phải giúp ta."
Câu nói này lại chẳng chọc giận được Lý Long Cơ, ông ta lắc đầu thều thào: "Các ngươi đều không hiểu, chỉ có trẫm mới đúng."
"Có lẽ vậy, không quan trọng nữa rồi."
Tiết Bạch có chút tẻ nhạt vô vị, để diễn trọn đạo hiếu, hắn bắt buộc phải túc trực bên cạnh một Lý Long Cơ đang thoi thóp những hơi thở cuối cùng.
Lý Long Cơ lại hỏi: "Tại sao lại làm như vậy? Trẫm có thể nhường ngôi cho ngươi đăng cơ, cớ sao nhất định phải thí sát trẫm?"
Tiết Bạch chỉ cần dẫn binh vào cung, kế hoạch của bọn họ thất bại thì tự nhiên sẽ cúi đầu nhận thua, giống như lúc trước thừa nhận hắn giám quốc, cũng sẽ thừa nhận hắn đăng cơ thôi.
Nhìn từ góc độ đó, sự an bài của Tiết Bạch quả thực có chút thừa thãi.
Giết sạch tất thảy, nhất thời tuy thống khoái, nhưng cũng dễ để lại tiếng ác muôn đời, cho dù hắn có che đậy khéo léo đến đâu chăng nữa.
Thay vì vòng vo, Tiết Bạch lại cực kỳ thành thật đáp: "Ta biết các người có thể hư tình giả ý hòng thỏa hiệp với ta, một lần nữa tìm thấy sự cân bằng về mặt lợi ích, nhưng cái trò ngươi lừa ta gạt này chơi nhiều rồi, ta sợ bản thân mình sẽ ngày càng giống các người mất."
Hắn lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét tột độ.
"Các người quá vướng chân vướng tay, chi bằng giết sạch cho rảnh nợ."
.
Bình luận truyện