Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian

Chương 758 : Ngân hàng Alminus trống rỗng

Người đăng: ksama

Ngày đăng: 00:45 19-01-2026

.
Raphdonia là một thành phố tàn nhẫn, đặc biệt là với những Ác linh. Ở nơi này, những Ác linh đột nhiên bị kéo đến và ném vào trong những thân xác xa lạ buộc phải vật lộn một cách tuyệt vọng để sống sót, và dù có làm tốt việc đó đi chăng nữa thì vẫn có vô số kẻ chết chỉ vì xui xẻo. Nhưng Eltora thì khác. Không phải vì anh đặc biệt thông minh, cũng chẳng sở hữu thiên phú vượt trội nào. Anh chỉ đơn giản là đã có sẵn một thứ có thể áp đảo phía trên tất cả những điều đó. Họ của anh là “Tercerion.” Không ai ở thế giới này không biết đến dòng họ đó. Mang dòng họ “Terserion” đồng nghĩa với việc cha anh là người có quyền thế đứng thứ hai trong cả Raphdonia. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để biến tiêu đề về câu chuyện của Eltora ở Raphdonia từ “nhật ký sinh tồn ở dị giới” thành “cuộc sống mới ở dị giới.” Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là anh không có phiền não của riêng mình. Nhưng so với những Ác linh khác phải bò lên từ tận đáy xã hội, những lời than phiền của anh chẳng khác gì sự càu nhàu của kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng. Tuy nhiên… ‘Tên Hầu tước khốn kiếp đó.’ Khoảnh khắc Hầu tước Tercerion đột nhiên phát điên, rút kiếm chĩa vào hoàng gia và đứng về phía Noark, Eltora lập tức bị kéo xuống cùng một vạch xuất phát với những Ác linh khác. Anh phải bắt đầu lo lắng cho sự sinh tồn của chính mình, giống như họ. Khi nghe tin, sau khi mọi chuyện đã rồi, rằng Hầu tước đã dẫn quân gia nhập Noark, anh đã lựa chọn đi theo mà không hề phản kháng. Anh còn có thể làm gì khác được chứ? Ở Trái Đất, luật xử phạt “liên đới trách nhiệm” có thể đã bị xóa bỏ, nhưng thế giới này vận hành theo những chuẩn mực của thời trung cổ. Vậy nên, không cần giải thích cũng biết dòng dõi của một kẻ phản quốc thất bại sẽ có kết cục thế nào. Nói ngắn gọn, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đứng về phía Hầu tước. Nhìn lại bây giờ, đó là quyết định mà anh hối hận nhất trong đời. Cũng phải thôi, ai mà ngờ được lại tồn tại một bí mật như vậy chứ… Sau khi gia nhập Noark, cảm giác bất an không ngừng đeo bám Eltora. Vì thế, anh âm thầm điều tra, và cuối cùng phát hiện ra một bí mật chấn động bị che giấu trong dinh thự của Hầu tước. Một bí mật khổng lồ, giải thích cho toàn bộ những nghi hoặc và cảm giác khó chịu mà hắn luôn mang theo. Bí mật đó là… Bốp—! Ngay lúc vừa nghĩ đến đó, Aynar vỗ mạnh vào lưng hắn, kéo Eltora trở về thực tại. “Ặc… Cái quái gì vậy hả?!” “Chỉ là tự nhiên tôi muốn làm vậy thôi.” “Grr…” Nhìn nụ cười trơ trẽn của nữ Barbarian, Eltora có cảm giác như mình sắp thổ huyết. Rốt cuộc vì sao mà anh lại rơi vào tình cảnh này cơ chứ? Nhưng rất nhanh, anh tự trấn tĩnh lại. Những người này chính là phao cứu sinh duy nhất của anh. Nếu sau này Nam tước Yandel đứng ra làm chứng rằng hắn đã phản bội Hầu tước và đóng vai trò quan trọng trong việc bắt giữ ông ta, thì anh có thể sống sót. Và đó không phải là hy vọng mù quáng, mà là sự thật chắc chắn. Bjorn Yandel là anh hùng nổi tiếng nhất thành phố này. Chỉ cần một lời của hắn, con trai của kẻ phản quốc hoàn toàn có thể trở thành đồng đội của người anh hùng đã vì chính nghĩa mà buộc phải ra tay với cha ruột. “Ư…!” Dù rên rỉ vì cú đánh vào sau đầu, Eltora cũng không muốn đôi co với cô ta nữa. Anh đã quá rõ việc nói lý với những kẻ đầu toàn cơ bắp đó sẽ chẳng mang lại kết quả gì “Đừng có cười kiểu đó.” “…” “Nếu ngươi còn cười như vậy nữa, ta sẽ cho rằng đầu ngươi có vấn đề đấy.” Con đàn bà man rợ chết tiệt này…! Rốt cuộc Yandel làm thế nào mà có thể hợp tác với một kẻ vừa bạo lực vừa ngu ngốc như vậy chứ? Anh suy nghĩ một chút, rồi tìm thấy một câu trả lời rất hiển nhiên À… hắn ta cũng là một Barbarian. Anh nhanh chóng chấp nhận điều đó và kết thúc sự phản kháng nhỏ bé của mình bằng một cái liếc mắt đầy oán hận. “Đủ rồi, Aynar.” May mắn thay, sự sỉ nhục chấm dứt nhờ đối tác chính của Yandel, một người vẫn còn giữ được lý trí bình thường. “Nếu cô còn hành động như vậy nữa, tôi sẽ không còn cách nào khác ngoài việc làm điều tương tự với cô.” “… Được rồi! Tôi sẽ không đánh hắn nữa!” “Xin lỗi. Cô ấy đôi khi khá trẻ con.” “Ha ha… Không sao đâu. Chúng ta còn những việc quan trọng hơn. Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?” “Trước tiên, chúng ta cần phải chuyển giao tình báo cho Yandel. Nếu anh ấy xông vào đây mà không nắm rõ tình hình, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.” “Không cần lo. Kế hoạch của Thủ tướng là bí mật rò rỉ thông tin về Thương Thánh đang ở đây sau khi cái bẫy đã được chuẩn bị hoàn tất. Chí ít là hiện tại, Bjorn Yandel sẽ không tới đây đâu.” “Không có kế hoạch nào là không có sơ sót. Chúng ta vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.” “Ha ha… Quả nhiên là sáng suốt, thưa phu nhân. Tôi hiểu vì sao anh ta lại tin tưởng cô đến vậy.” “…” Thấy Amelia mím môi khi nghe đến chữ “phu nhân,” Eltora thầm mỉm cười. Giờ thì anh chắc chắn rồi. Cô ta là dạng người yếu lòng trước những lời kiểu này. Vậy nên anh sẽ tiếp tục buông ra những lời khen tinh tế, để giành lấy thiện cảm của cô ta, và đảm bảo rằng sau này cô ta sẽ nói tốt cho anh trước mặt Bjorn Yandel— “Bethel—raaaaaaa!!” Đột nhiên, một tiếng chiến rống vang lên. Không phải từ trong nơi giam giữ mà là từ bên ngoài, âm thanh vang dội đến mức xuyên qua cả cánh cửa dày nặng. “Bjorrrrn!! Đó là giọng của Bjorn…!!” Nữ Barbarian lập tức phân biệt ra giọng nói bằng bản năng chủng tộc, đôi mắt tràn đầy xúc động, và bắt đầu gào lên những tiếng chiến rống để đáp lại. Như thể đó là tín hiệu của sự giải cứu. “Uh…” Amelia nhìn sang Eltora. “Chẳng phải anh nói hiện tại anh ấy sẽ không đến đây sao?” Không có câu trả lời nào mà Eltora có thể đưa ra cho câu hỏi ấy. Bản thân anh cũng không hiểu nổi chuyện này. Hầu tước đã gục ngã, và chiến dịch bẫy bằng Thương Thánh thậm chí còn chưa kịp bắt đầu đúng nghĩa. “Bethel—raaaaaaa!!” Rốt cuộc làm sao hắn biết đường mà tìm đến đây? ***** Rất nhiều ngày sau khi Lavigion và Commelby bị nghiền nát tan tành, quân đội hoàng gia, vốn âm thầm tập trung vào việc phòng thủ Đế Đô, cuối cùng cũng kết thúc trạng thái “đóng quân” và phát động một cuộc xâm lược trên diện rộng. Không phải vì họ không thể chịu đựng việc quân địch chà đạp trên gia viên của mình thêm nữa. Cũng không phải vì bây giờ là lúc thích hợp để phe Raphdonia rút ra lưỡi gươm phán quyết. Không có gì cao cả đến vậy. Đơn giản là vì tôi bảo họ làm thế. À, nói chính xác thì là vì quyền uy đáng kinh ngạc đi kèm với danh hiệu “Hiệp Sĩ của Nhà Vua”. Nhưng dù sao thì, người khiến họ hành động vẫn là tôi. [Ngươi muốn ta làm gì?] [Chỉ cần thu hút sự chú ý cho tôi là được.] Quyền lực của Astarotta thực sự đáng kinh ngạc. Anh ta xuất hiện mà không hẹn trước, nói vài câu với vị chỉ huy, và đạo quân thường trực ở Carnon, vốn đã ngoan cố khăng khăng “nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ thủ đô!” ngay cả khi Quận 4 đã hoàn toàn rơi vào tay Noark, đột nhiên thay đổi lập trường. Dù đó không hẳn là một “cuộc xâm lược toàn diện” mà chỉ là một “cuộc xâm lược toàn diện giả vờ”… Tôi bỗng trở nên tò mò. Nếu chỉ cần là Hiệp Sĩ của Nhà Vua mà đã có quyền lực lớn đến vậy, thì bản thân quốc vương còn có uy quyền đến mức nào nữa? “Hừm…” Càng nghĩ càng thấy u ám, nên tôi quyết định tập trung vào hiện tại. Trong lúc quân đội hoàng gia thu hút sự chú ý, tôi đã lén xâm nhập Quận 4 và lúc này đang đứng trước lối vào chính của Ngân hàng Alminus. Hay đúng hơn là đang phân vân. “Cửa chính, cửa sau hay trèo tường… con đường nào sẽ an toàn nhất để cứu Aynar?” Quyết định không mất nhiều thời gian để được đưa ra. ‘Cửa chính.’ Tôi có hai lý do. Thứ nhất, với thân thể này thì dù đi đường nào tôi cũng sẽ bị phát hiện. Thứ hai, lối vào chính là con đường ngắn nhất dẫn tới hầm ngầm. Vậy thì được rồi… “Bethel-raaaaaaa!!” Tôi kích hoạt sức mạnh của người Barbarian và lao thẳng về phía cửa chính, nơi có hai tên lính gác đang chán chường đứng đó. 「Nhân vật đã sử dụng [Swing].]」 「Sát thương vũ khí cùn tăng mạnh theo chỉ số Sức Mạnh.」 Sức mạnh của người Barbarian chuyên về phá hoại, đập nát và hủy diệt. “Chết tiệt, đó là Nam tước Yandel!” “Chặn hắn lại!!” “Tại sao người bảo chặn hắn lại lại quay đầu chạy trước?!” “Chạy mau!!” Khi sức mạnh của Barbarian giáng xuống cánh cổng của Ngân hàng Alminus, những binh sĩ Noark canh giữ lối vào thậm chí còn không nghĩ đến việc chống cự mà hoảng loạn bỏ chạy. Cũng chẳng có gì lạ. Đám tép riu vốn chỉ được dùng đến làm còi báo động. Chẳng mấy chốc những thủ vệ “thực sự” sẽ nhận ra náo động và đến ngăn cản tôi… ‘Khoan đã, tại sao lại chẳng có ai xuất hiện vậy chứ?’ Tôi phá tung cửa chính rồi nhanh chóng xông vào trong, hướng thẳng xuống tầng hầm. Nói là “nhanh chóng”, nhưng thực ra bấy nhiêu thời gian là đủ để đám người Noark làm ra phản ứng. Vậy mà những thủ vệ thực sự tôi lo ngại vẫn không hề xuất hiện. “…” Chẳng lẽ cái bẫy vẫn chưa được chuẩn bị xong sao? Tôi đã tính đến khả năng đó nên mới lựa chọn vội vã xông vào một mình, nhưng dù vậy thì… Có lý nào mọi chuyện lại dễ dàng đến thế? Không hợp lý chút nào. Và chính điều đó khiến tôi nhớ lại những trải nghiệm trước đây. Theo kinh nghiệm của tôi, đây chính là lúc mọi thứ trở nên nguy hiểm nhất. Khoảnh khắc sợi dây đang căng lên chùng xuống, đó là lúc mọi thứ sẽ sụp đổ. Vì vậy… ‘Không thể nào.’ Tôi giả định tình huống tồi tệ nhất. ‘Cái bẫy đã hoàn tất rồi sao?’ Kẻ địch đã đoán trước mọi thứ. Chúng giả vờ như chưa chuẩn bị xong để dụ tôi vào một mình, rồi chỉ bố trí đám tép riu để khiến tôi hạ thấp cảnh giác. Nếu xét theo kịch bản xấu nhất, Aynar hẳn đã chết, và tôi chỉ đang trên đường đi tìm xác cô ấy mà thôi. Nhưng cuối cùng thì không phải vậy. “Bethel-!” “Bethel-raaaaaaa!!” Trong lúc tôi đập phá mọi thứ trước mắt và tiến xuống tầng hầm, tôi nghe thấy tiếng chiến rống của Aynar. Đó là tiếng vọng của sự sống còn, một ngọn hải đăng trong đêm tối cho hành trình giải cứu của tôi. “Bethel-raaaaaaa!!” Tôi hét lên. “Bethel-raaaaaaa!!” Giọng cô ấy đáp lại từ bên dưới. Có vẻ cô ấy đã nghe thấy tiếng hô của tôi và đang cho tôi biết vị trí của mình. “Bethel-raaaaaaa!!” “Bethel-raaaaaaa!!” Như một cặp vật phẩm có khả năng cộng hưởng, càng lúc càng lớn khi tiến lại gần nhau, chúng tôi không ngừng hét lên. Rồi thì… “Bjorrrrn!!!” Nhờ vậy, tôi có thể lần theo bố cục của hầm ngầm xa lạ và đến được chỗ Aynar theo con đường hiệu quả nhất. Vì lý do nào đó, cô ấy không bị nhốt bên trong hầm mà đã ở bên ngoài, hoàn toàn bình an vô sự. ‘Amelia… và Auyen…?’ Thậm chí còn có hai gương mặt quen thuộc đi cùng cô ấy. À, dĩ nhiên cũng có vài khuôn mặt không mấy được hoan nghênh. “Eltora Tercerion?” “Haha, lâu rồi không gặp, Nam tước Yandel.” ‘Hắn ta đnag làm quái gì ở đây vậy?’ ***** Không mất nhiều thời gian để tôi nắm được tình hình. “Ý là ngươi quyết định đứng về phía ta vì nghĩ rằng nếu tiếp tục theo Hầu tước thì kiểu gì cũng chết, đúng không? Giống như Starscream vậy.” (Dịch giả-kun : cái này là đồ ăn nhà làm, vì t không hiểu lắm tác muốn nói gì. Nhưng nó khá phù hợp ấy chứ, Starscream trong Transformer ấy.) “Ơ-Ờ… thì cũng không hẳn là—” “Nếu ngươi định bắt đầu nói về công lý hay mấy thứ tương tự thì đừng lãng phí thời gian. Ta không tin đâu.” “...Đúng vậy.” Đáng lẽ hắn ta nên nói thế ngay từ đầu. Dù sao thì, việc con trai của Hầu tước rơi vào tay tôi đúng là một tình huống tuyệt vời. Chuyện sẽ dùng hắn như thế nào thì để sau hãy nghĩ, còn bây giờ… “Emily, mừng vì cô vẫn an toàn.” “… Anh cũng vậy.” Sau khi trao đổi vài lời ngắn ngủi với Amelia, tôi quay sang nhìn Auyen. Cảm giác thật kỳ lạ. “… Làm tốt lắm. Anh đã làm được một điều mà cả tôi lẫn hoàng gia đều không thể.” “X-Xin đừng nói vậy! Chỉ là tôi may mắn thôi! Mà… mà chính anh là người đã trao Tinh chất đó cho tôi ngay từ đầu mà!” “Tôi không nói về Tinh chất anh sở hữu hay việc anh may mắn như thế nào. Tôi đang nói về ‘lựa chọn’ mà anh đã đưa ra trong tình huống đó.” “…” “Dù có tìm thên một trăm người nữa, cũng chưa chắc có thêm một người có thể đưa ra cùng một lựa chọn như anh.” Lời tôi nói hoàn toàn chân thành, nhưng có lẽ Amelia nghĩ rằng những lời có đang tạo áp lực cho Auyen. Vì vậy, cô ấy bước lên xen vào. “Thế là đủ rồi. Auyen Lockrove là một thành viên đáng tự hào của Clan Anabada.” “…” “Tất nhiên là anh ấy khác với người bình thường.” “À…” Tôi cứ nghĩ cô ấy bảo tôi đừng làm quá lên, nhưng hóa ra cô ấy chỉ muốn khen anh ta thêm thôi. “Ư…” Không biết là vì xấu hổ hay vì xúc động, Auyen vặn người rồi cúi đầu xuống. Được rồi, hết giờ khen ngợi. “Bjorn! Tôi mừng vì anh vẫn an toàn! Anh cũng nên khen tôi nữa đấy! Nếu không có tôi thì Rotmiller đã không thể đưa anh tới nơi anh toàn rồi!” “…” “Ồ! Nhân tiện, Rotmiller đâu rồi? Lần này anh không mang anh ấy theo à?” “…” Vậy là bọn họ vẫn chưa biết.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang