[Dịch] Tướng Dạ
Chương 8 : Chuyến đi bái phật này liệu có tốt không
Người đăng: buoiproo999
Ngày đăng: 15:11 15-01-2026
.
Trọng tâm câu hỏi của Ninh Khuyết không nằm ở Thiên Thư — vì quyển chữ Minh vốn dĩ vẫn luôn ở thư viện, Phu Tử muốn xem lúc nào chẳng được — mà trọng tâm nằm ở "bảy quyển". Phải biết rằng năm xưa Liên Sinh đại sư được mời vào Tri Thủ Quan cũng chỉ được xem có hai quyển mà thôi. Hắn thực sự khó mà tưởng tượng nổi trên đời này lại có người từng xem qua đủ cả bảy quyển Thiên Thư.
Cho nên khi nghe câu trả lời đầy vẻ hiển nhiên của Phu Tử, hắn chấn động đến mức không thốt nên lời. Hắn thầm nghĩ dù lão sư là người tài giỏi nhất thế gian, nhưng quan hệ giữa Đạo Môn và thư viện vốn tồi tệ như thế, đám đạo sĩ ở Tri Thủ Quan làm sao có thể cam tâm tình nguyện cho mượn xem cả bảy quyển được?
Phu Tử biết hắn đang nghĩ gì, nói:
- Ta vốn thích đọc sách. Năm đó đặc biệt muốn xem nội dung trên Thiên Thư, chẳng lẽ đám đạo sĩ kia không cho xem thì ta không xem chắc?
Ninh Khuyết nghe ra ẩn ý trong lời nói của lão sư, hít vào một hơi lạnh, kinh ngạc hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi xông thẳng vào Tri Thủ Quan để cưỡng ép xem bảy quyển Thiên Thư đó? Thế thì có khác gì kẻ cướp đâu?
Phu Tử có chút lúng túng, đáp:
- Sách vở là sự kế thừa của tri thức, vốn dĩ không nên giấu kín nơi thâm sơn không cho người ta xem. Chuyện đọc sách thì làm gì có chuyện cưỡng ép hay không cưỡng ép?
Bảy quyển Thiên Thư vốn được thế gian coi là chí cao vô thượng, nhưng trong mắt người thư viện, đặc biệt là trong mắt lão sư của mình dường như cũng chẳng khác gì những quyển sách bình thường. Hễ cực kỳ muốn xem thì nhất định phải xem cho bằng được — nghĩ đến sự thực này, Ninh Khuyết ngoài sự chấn động ra, cũng không khỏi cảm thấy vô cùng kiêu ngạo đắc ý.
Thân làm người Đường vốn đã đáng kiêu hãnh, làm đệ tử thư viện lại càng như thế. Uy danh mà tiểu sư thúc để lại cho đời, những sóng gió mà các sư huynh gây ra mỗi khi xuất hiện giữa hồng trần, và đặc biệt là những giai thoại chưa ai biết về Phu Tử, tất cả đã tạo nên một bầu không khí rất đặc thù. Dù có là người nhút nhát hay dè dặt đến đâu, chỉ cần ở lâu trong bầu không khí này của thư viện, cuối cùng đều sẽ bất tri bất giác trở nên kiêu ngạo.
Huống chi Ninh Khuyết vốn dĩ chưa bao giờ là một kẻ nhút nhát hay dè dặt. Hắn tặc lưỡi cảm thán một hồi rồi mới nhớ tới câu hỏi lúc nãy:
- Vậy lời để lại của phật trên quyển chữ Minh rốt cuộc là gì?
Phu Tử nói:
- Ta đã bảo rồi, khi nào ngươi xem hiểu được quyển sách đó thì tự khắc sẽ rõ.
Ninh Khuyết lúc này mới nhớ ra mình từng xem qua quyển chữ Minh đó. Nghĩ lại những dòng chữ mập mờ không rõ, gần giống như lời mê sảng về chuyện nhật nguyệt luân chuyển gì đó, hắn lờ mờ đoán được đó chính là lời để lại của phật, nên càng thêm tò mò về lời tiên tri ấy. Chỉ là với cảnh giới hiện tại của hắn nào có xem nổi?
Dù là ở hậu sơn hay tiền viện thư viện, không khí học tập luôn rất tự do tùy ý, đúng theo tinh thần "không thẹn khi hỏi kẻ dưới". Ninh Khuyết tự nhiên lại càng không thẹn khi hỏi bề trên, hắn nói thẳng:
- Lão sư, ta thực sự xem không hiểu.
Phu Tử thở dài nói:
- Thực ra, ta cũng xem không hiểu.
Ninh Khuyết nhìn đôi lông mày trắng khẽ lay động của lão sư mà vô cùng lúng túng. Hắn thầm nghĩ trên đời này làm sao có thứ ngôn ngữ nào mà ngài lại không hiểu được, ngài đâu phải là người bình thường.
- Pháp vào thời mạt, đêm xuống, trăng hiện.
Phu Tử nhìn muôn vàn tinh tú trên bầu trời nơi vách đá, nói tiếp:
- Câu đầu tiên đương nhiên là chỉ thời kỳ Mạt Pháp mà Phật tông vẫn nói, "đêm xuống" chính là Minh giới xâm lăng, nhưng "trăng" là cái gì? Nguyệt Luân Quốc lấy tên từ đây, "trăng" chắc chắn là một vật luân chuyển. Đêm nay năm ngoái ngươi từng nói qua vài câu, nhưng đã có ai từng thấy nó đâu?
Ông quay sang nhìn Ninh Khuyết:
- Sở dĩ không hiểu, bởi vì đó vốn dĩ là một lời tiên tri. Lúc nãy ta đã nói, nếu lời tiên tri mà có ích thì chúng ta còn sống để làm gì? Một khi chúng ta vẫn sống theo ý nguyện của chính mình, thì lời tiên tri đó có khả năng sẽ không trở thành hiện thực. Mà nếu đã không thành hiện thực, nó có thể sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trong thế giới của chúng ta. Đã vĩnh viễn không xuất hiện, thì làm sao mà hiểu được?
Đoạn nói này có chút trúc trắc, nhưng Ninh Khuyết nghe rất rõ ràng. Hắn đại khái đã hiểu được thái độ của lão sư đối với quyển chữ Minh, suy nghĩ một lát rồi hỏi:
- Nếu lời tiên tri của Phật Tông không quan trọng, vậy tại sao đệ tử lại phải đến Lạn Kha Tự?
Phu Tử hỏi ngược lại:
- Ở Lạn Kha Tự cái gì là nổi tiếng nhất?
"Chắc là hòa thượng?"
Ninh Khuyết thầm nghĩ như vậy, nhưng biết nếu nói ra đáp án này chắc chắn sẽ bị lão sư mắng cho một trận lôi đình. Đột nhiên hắn nhớ tới những lời đồn trước khi Long Khánh hoàng tử vào Trường An, nghĩ về những cột mốc quan trọng trong cuộc đời của Liên Sinh đại sư, hỏi với vẻ không chắc chắn:
- Là... tranh biện?
Hắn đã trả lời một cách cực kỳ nghiêm túc cẩn thận, nhưng không ngờ đáp án này vẫn khiến Phu Tử vô cùng bất mãn.
Phu Tử bực dọc nói:
- Ngươi nói ta, ta nói ngươi, đó là chuyện của đám nam thanh nữ tú đang yêu đương. Một lũ người tu hành không lo làm việc chính sự lại cứ ngồi đó thanh đàm làm hỏng việc đời, chỉ để lừa bịp đám thư sinh đạo sĩ thích những luận thuyết huyền hoặc mà thôi. Tất cả là tại tên Liên Sinh và tên tiểu hòa thượng ở Lạn Kha Tự năm đó đã gây ra cái không khí thối nát này.
Ninh Khuyết thỉnh giáo:
- Vậy ở Lạn Kha Tự cái gì nổi tiếng nhất?
Phu Tử đáp:
- Trên thiệp mời viết thế nào? Thứ nổi tiếng nhất ở Lạn Kha Tự đương nhiên là tiết Vu Lan.
Ninh Khuyết có chút không phục nói:
- Cho dù tiết Vu Lan có nổi tiếng, nhưng thì có liên quan gì đến ta?
Phu Tử nói:
- Tiết Vu Lan vốn là tiết xá tội vong nhân, bắt nguồn từ ngàn vạn năm trước, cội nguồn chính là truyền thuyết về Minh Giới xâm lăng. Tế quỷ là nội dung quan trọng nhất. Ban đầu đó là nghi thức nhân gian cầu xin Minh Giới hãy đến muộn một chút. Nói cách khác là nhắn nhủ với phía Minh Giới rằng: Các ngươi cứ ở bên đó mà sống cho tốt, đừng có tơ tưởng gì đến phía nhân gian này.
Ninh Khuyết lúc này mới biết hóa ra tiết Vu Lan lại có liên quan đến truyền thuyết về Minh Giới, không khỏi giật mình kinh ngạc.
Phu Tử nói tiếp:
- Vu Lan vốn là một tiết lễ của Đạo Môn, sau này không biết vì sao... đại khái là đám tín đồ Hạo Thiên cảm thấy đích thân đứng ra làm những việc này có chút mất mặt, nên sau đó dần dần diễn hóa thành đạo trường của nhang khói phật âm. Chỉ là năm tháng trôi qua quá lâu, đại đa số mọi người đã quên mất cội nguồn của ngày lễ này.
Ninh Khuyết nói:
- Nếu Minh Giới thực sự muốn xâm lăng, làm sao có thể dùng vài lời nói tốt mà đuổi đi được? Hơn nữa ta nghĩ nếu thực sự có Minh Giới, người ở đó chắc cũng chẳng thích ăn nhang đèn vàng mã đâu.
Phu Tử đập mạnh vào đùi một cái, nói:
- Đúng thế! Nếu nói lời hay mà có ích thì còn tu hành làm gì? Cho nên ta vẫn luôn nghĩ, hai tông Đạo-Phật bày ra cái tiết Vu Lan này, e là muốn dùng phật quang để trấn giữ Minh Giới.
Thường thì khi nói đến đoạn cao hứng, người ta mới hay đập đùi. Tâm trạng Phu Tử lúc này cũng khá kích động, nhưng ông nghĩ động tác đập đùi trông có vẻ không được nhã nhặn, không phù hợp với hình tượng cao sơn ngưỡng chỉ của mình, thế nên ông không đập vào đùi mình mà đập mạnh một cái vào đùi của Ninh Khuyết.
Cảm nhận được cơn đau rát truyền tới từ chân, sắc mặt Ninh Khuyết biến đổi, há hốc miệng định kêu đau nhưng chưa kịp phát ra tiếng đã nghe thấy vế sau của lão sư, lập tức quên bẵng cả đau đớn.
- Trấn áp... Minh giới... chẳng lẽ lối vào Minh Giới nằm ở Lạn Kha Tự?
Phu Tử hoàn toàn không để ý đến thần tình của hắn, nói tiếp:
- Chùa chiền trên thế gian đều tổ chức tiết Vu Lan, không chỉ giới hạn ở Lạn Kha Tự... Hơn nữa nhiều năm trước ta từng đến đó xem thử, không tìm thấy lối vào Minh Giới nào cả. Lần này ngươi đi thì cứ tìm thêm thử xem, biết đâu có thể giải đáp được vài nghi hoặc trong lòng.
Phu Tử nói một cách thản nhiên tùy ý, nhưng Ninh Khuyết nghe mà thấy kinh tâm động phách. Nghĩ đến hai chữ "trấn áp", hắn cảm thấy khắp người không thoải mái, da dẻ ngứa ngáy dữ dội, dường như có luồng khói đen nào đó sắp sửa từ lỗ chân lông thoát ra ngoài. Phải biết rằng người của Phật Tông hiện đang nghi ngờ hắn là Minh Vương Chi Tử, đi Lạn Kha Tự tham gia tiết Vu Lan chẳng phải là đang chờ bị vạn trượng phật quang trấn áp sao? Chẳng lẽ hắn sẽ bị đè dưới chân núi năm trăm năm?
Gió núi khẽ thổi qua vách đá, những chùm tử đằng treo trên hành lang đung đưa theo gió, hình dáng giống như những chiếc chuông đồng nhưng không phát ra tiếng động, chỉ nghe thấy vài tiếng "pạch pạch" khe khẽ khi những quả chín mọng rơi xuống đất vỡ tung tóe. Một mùi hương lạ lùng, vừa béo ngậy vừa thanh khiết đặc trưng của tử đằng lập tức lan tỏa khắp nơi.
Ninh Khuyết suy nghĩ hồi lâu rồi lấy hết can đảm hỏi:
- Lão sư, Minh Vương Chi Tử là gì thế?
Phu Tử nhìn những dải mây đêm trước mặt hai sư đồ, nói:
- Theo ghi chép trong Quang Minh Kinh ở Huyền Không Tự và trong quyển chữ Minh, Minh Vương có bảy vạn người con. Mỗi khi ngày đêm luân chuyển, trước khi Minh Giới xâm lăng sẽ có một Minh Vương Chi Tử giáng trần, đóng vai trò là điềm báo và người dẫn đường cho đêm tối giáng xuống.
- Người dẫn đường?
Ninh Khuyết kinh ngạc lặp lại.
Phu Tử nói:
- Bóng đêm giáng xuống đương nhiên cũng cần người dẫn đường, giống như ánh sáng cần người dẫn đường vậy. Tất nhiên những năm qua ta vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc đó là người dẫn đường hay chỉ là một cái bóng phản chiếu.
Ninh Khuyết lại cúi đầu trầm mặc một hồi lâu. Cho đến khi đêm đã về khuya, ánh sao đã nhạt dần, mây đêm giữa vách đá trở nên đen kịt như mực tàu, hắn mới nói:
- Lão sư, nếu ta thực sự là Minh Vương Chi Tử, ngươi sẽ giết ta sao?
Phu Tử nhìn hắn cười, lại một lần nữa trả lời đầy hiển nhiên:
- Đương nhiên.
Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn ông, trong mắt tràn đầy vẻ vô tội và cầu khẩn, giống hệt một chú mèo con vừa mới mở mắt, vì đói khát và sợ hãi thế giới xa lạ mà trở nên vô cùng đáng thương.
- Mạng sống của mỗi người đều là độc nhất vô nhị. Cho dù vô số sinh mạng trên thế gian cộng lại cũng chỉ độc nhất vô nhị như mạng sống của ta mà thôi. Lão sư ngươi không được nghĩ quẩn đâu đấy.
Phu Tử nhìn hắn, nghiêm túc nói:
- Dùng tính mạng của một người để đổi lấy sự an toàn cho vô số dân chúng thế gian, đó là việc làm của anh hùng thánh nhân. Nếu thực sự có ngày đó, vi sư hi vọng ngươi có thể tự mình kết liễu.
Ninh Khuyết tự nhiên không đồng ý, hắn phẫn uất nói:
- Ta đã bảo rồi, đại sư huynh là người nhân hậu, nhị sư huynh là bậc chí sĩ, còn ta chỉ là một kẻ tiểu nhân ích kỷ, đến người nhân hậu chí sĩ còn chẳng muốn làm, nói gì đến chuyện làm thánh nhân. Lão sư dùng những lời này để khích ta thì thực sự có chút quá đáng rồi.
Phu Tử bỗng nhiên cười lớn.
Nghe tiếng cười đó, Ninh Khuyết có chút lúng túng.
Phu Tử nhìn hắn với vẻ tán thưởng, nói:
- Tốt, tốt lắm. Đã là người thì cứ làm người cho tốt là được, việc gì cứ phải làm thánh nhân. Tên nhóc ngươi nghĩ thông suốt đấy. Theo vi sư thấy, hễ ngươi có thể suy nghĩ đúng đắn như vậy thì sau này chắc chắn sẽ không làm những chuyện sai trái bậy bạ đâu. Ta rất vui mừng, ha ha!
Trong màn đêm, tiếng cười quá đỗi sảng khoái, thậm chí có phần ngông cuồng ấy cứ vang vọng mãi giữa vách đá rồi dần dần tan biến. Ninh Khuyết vẫn cực kỳ lúng túng, không biết nên nói gì.
Phu Tử nhìn hắn mỉm cười nói:
- Minh Vương Chi Tử cần được định nghĩa, nhưng không thể do loài người định nghĩa, mà chỉ có thể do chính ngươi định nghĩa. Giống như con người sở dĩ là người, là vì chúng ta tin rằng chúng ta là người. Chỉ có chúng ta mới có thể đưa ra định nghĩa về con người, chứ không thể để cho Hạo Thiên hay bất kỳ sự tồn tại nào khác định nghĩa thay được.
Ninh Khuyết cười khổ:
- Lời này của lão sư rất có đạo lý... học sinh không phải đang nịnh hót đâu, mà thực tâm thấy có lý. Nhưng cũng chỉ có ngài mới có tư cách nói ra những lời như vậy thôi.
Phu Tử nói:
- Lời này không phải ta nói, mà là tiểu sư thúc của ngươi năm đó nói.
----------oOo----------
.
Bình luận truyện