[Dịch] Tướng Dạ

Chương 7 : Chúng ta đều đã thấy bóng đêm nơi cuối con đường (Hạ)

Người đăng: buoiproo999

Ngày đăng: 15:11 15-01-2026

.
Ninh Khuyết nhìn xuống vách đá dựng đứng sâu không thấy đáy dưới chân, nhìn thác nước đổ xuống núi đẹp đẽ vô ngần dưới ánh sao, nghĩ đến cảnh tượng nếu thế gian không có những đêm đầy sao mà chỉ là những đêm dài vô tận, hắn không khỏi cảm thấy có chút lạnh lẽo. Hắn nhìn về phía Phu Tử rồi nói: - Nếu Minh Vương xâm lăng, sự luân phiên giữa Vĩnh Dạ và ban ngày đã diễn ra nhiều lần trong lịch sử mà nhân loại vẫn không diệt vong, thì điều đó chỉ chứng minh đúng như lời lão sư nói, đã có những kẻ mạnh mẽ và kiên cường nhất vượt qua được đêm dài đằng đẵng đó. Ta chỉ là có chút không hiểu, những người có thể vượt qua đêm trường như vậy chẳng khác nào đã trải qua một cuộc chọn lọc tự nhiên, kẻ còn sống sót chắc chắn phải là những người tu hành mạnh nhất, nhưng tại sao trong giáo điển Tây Lăng hay các câu chuyện Phật Tông đều không thấy sự tồn tại của họ? Phu Tử nói: - Chắc ngươi đã từng thấy bức tượng thạch tôn giả ở Vạn Nhạn Tháp Tự. Tôn giả Phật Tông cũng tương đương với các thánh nhân được ghi chép trong giáo điển Đạo Môn. Trong truyền thuyết, những người này sở hữu thọ nguyên gần như vô hạn cùng ý chí vô cùng kiên định, cho nên họ đều đã từng thành công vượt qua Vĩnh Dạ để chờ đến ngày Hạo Thiên giành lại thắng lợi. Đến đêm nay Ninh Khuyết mới biết đến những tồn tại hùng mạnh vốn đã bị thế gian lãng quên này, hắn cảm thấy vô cùng chấn động mà nói: - Những người tu hành đó hẳn phải là những kẻ mạnh nhất của loài người, nhưng tại sao họ không sống sót đến bây giờ? Phu Tử nói: - Gần như vô hạn chung quy cũng không phải là vô hạn, họ có thể chiến thắng bóng đêm nhưng cũng không thể chiến thắng được thời gian vĩnh hằng. Hơn nữa theo ta thấy, những người tu hành đó còn xa mới được gọi là mạnh nhất. Ninh Khuyết cảm thấy cách nói của lão sư có chút vấn đề. Trong một Vĩnh Dạ tàn khốc và thực tế như vậy, chọn lọc tự nhiên, kẻ có thể tồn tại đương nhiên phải là kẻ mạnh nhất mới đúng. Đúng lúc này, Phu Tử nhìn hắn rồi bỗng hỏi: - Ngươi có nghĩ tu hành là món quà mà Hạo Thiên ban tặng cho loài người không? Câu hỏi này quá đỗi đột ngột, dường như chẳng liên quan gì đến cuộc trò chuyện của hai sư đồ nên Ninh Khuyết nhất thời chưa kịp phản ứng. Sau khi ngẫm nghĩ kỹ, hắn lập tức liên tưởng đến việc mình kế thừa y bát của tiểu sư thúc tại sơn môn Ma Tông rồi nhập ma, lắc đầu nói: - Ít nhất thì không phải với tất cả những người tu hành. Phu Tử nhìn vào mắt Ninh Khuyết, chậm rãi nói: - Người tu hành chân chính là tu cái tâm của mình, cuối cùng sẽ hướng tới cái tôi tuyệt đối, đó chính là sự kiêu ngạo tuyệt đối. Họ có thể giống như các tôn giả Phật Tông hay thánh nhân Đạo Môn, ẩn mình quanh các ngọn núi lửa, dựa vào một chút rêu xanh hay thậm chí chỉ cần nước lã để sống sót. Thế nhưng những kẻ kiêu ngạo như họ làm sao có thể chấp nhận bản thân biến thành những con chuột run rẩy dưới màn đêm? Người tu hành càng mạnh mẽ thì càng không cam tâm, cho nên khi Vĩnh Dạ đến, họ không chọn cách lẩn trốn mà chọn cách kháng cự, họ rút kiếm của mình đâm về phía Minh Vương, sau đó... chết đi. Ninh Khuyết biết lời lão sư nói mới là sự thật. Những người như tiểu sư thúc làm sao có thể quỳ gối trước Minh Vương hay chui rúc vào hang chuột được? Nếu sau này bóng đêm thực sự giáng xuống, nhị sư huynh chắc chắn sẽ là người đầu tiên nhảy ra quyết chiến một trận với Minh Vương, rồi giống như lời Phu Tử nói, chết đi. Nghĩ đến cảnh tượng đó, nghĩ về bóng đêm trong giấc mơ của chính mình, nghĩ đến việc mình có thể là Minh Vương Chi Tử, hắn cảm thấy gió đêm nơi vách đá càng lúc càng lạnh lẽo, bỗng nảy sinh ý định muốn nhảy xuống. Chỉ là bên cạnh vẫn còn có Phu Tử, còn một bầu rượu ngon, vài lạng thịt bò, cuộc sống vẫn tươi sáng tươi đẹp như thế, Tang Tang vẫn còn nằm trên giường bệnh, sao có thể nỡ lòng bỏ lại? Hắn nhìn những dải mây đêm trôi lững lờ giữa vách đá, có chút ngẩn ngơ hỏi: - Nhiệt hải dần đóng băng, đêm lạnh ở cực bắc ngày càng dài, tất cả đều báo hiệu Minh Giới sắp sửa xâm lăng... Lão sư, vậy chúng ta nên làm gì? Phu Tử bưng bầu rượu đất vàng lên, thở dài bảo: - Ta đã tìm kiếm khắp thế gian suốt mấy mươi năm qua mà vẫn không tìm thấy Minh Giới ở đâu, thì làm sao biết phải làm gì? Người tu hành chung quy vẫn là đọ sức với thời gian, điều đáng tiếc là ta sinh ra quá muộn, đã không thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng của lần Vĩnh Dạ trước. Nói xong câu đó, ông nhấp một ngụm rượu, đôi lông mày trắng khẽ bay lên. Trong thần sắc vốn dĩ tùy ý tản mạn thường ngày bỗng hiện ra vài nét lo âu cực kỳ hiếm thấy. - Tây Lăng Thần Điện là tín đồ của Hạo Thiên, đối với cuộc chiến giữa quang minh và hắc ám này hẳn là họ biết nhiều nhất, chẳng lẽ họ không chuẩn bị gì sao? Ninh Khuyết hỏi. - Ai cũng có thể nhìn thấy bóng đêm nơi cuối con đường, huống chi là tín đồ của Hạo Thiên. Phu Tử nói: - Ta tuy không biết chuyện gì đã xảy ra trong lần Minh Giới xâm lăng trước, nhưng thiết nghĩ các tín đồ Đạo Môn vì hào quang của Hạo Thiên chắc chắn phải liều chết chiến đấu một trận với Minh Vương. Nếu liều mạng mà vẫn không thắng được thì đành trốn đi giữ lấy mạng nhỏ, đợi đến khi Hạo Thiên chiến thắng Minh Vương thì lại xuất hiện. Ninh Khuyết nói: - Nghe qua cứ thấy có chút yếu đuối. Phu Tử bảo: - Vốn dĩ đều là những kẻ yếu đuối mà. Ninh Khuyết chợt nhớ tới lúc ở giữa đống xương trắng tại sơn môn Ma tông, Liên Sinh Tam Thập Nhị khi nhận xét về Tây Lăng Thần Điện và Tri Thủ Quan từng mỉa mai rằng: "Đều là một lũ chó, cái quan nát đó thì sao chứ? Chung quy chẳng phải cũng là chó do Hạo Thiên nuôi sao! Ha ha... đều là chó!". Phu Tử nói tiếp: - Ma tông xuất hiện từ ngàn năm trước, Quang Minh đại thần quan sáng lập ra tông phái đó chưa từng trải qua Vĩnh Dạ, cho nên trong giáo nghĩa của Ma Tông cũng không hề đề cập đến phương pháp ứng phó nào. Ninh Khuyết nói: - Nghe nói Ma Tông cũng tế bái Minh Vương? Phu Tử nói: - Đó không phải là tín ngưỡng mà là sự sợ hãi. Người trong Ma Tông cần một thần tượng để chống lại uy nghiêm của Hạo Thiên, đó chẳng qua chỉ là sự an ủi về tâm lý mà thôi. Ninh Khuyết lại nhớ đến một đoạn khác mà Liên Sinh đã nói trước khi chết, sau một chút do dự, hắn thuật lại cho Phu Tử nghe: - Có người nói Ma Tông là những hòn đá mọc rêu ẩn mình trong bóng đêm để trốn tránh thần huy của Hạo Thiên, ngoài miệng nói không kính Hạo Thiên nhưng thực chất lại vô cùng sợ hãi sự tồn tại của Hạo Thiên, vì vậy Hạo Thiên mới cho phép Ma Tông tồn tại. Thực ra đoạn này vẫn còn một phần nữa, nhưng đã bị hắn cắt bỏ. Lúc đó Liên Sinh nói rằng nếu Ninh Khuyết cầm lấy thanh kiếm mà tiểu sư thúc để lại, hắn sẽ vì thế mà mất đi mọi sự kính sợ, thậm chí là nỗi sợ hãi đối với Hạo Thiên, đó mới thực sự là ma đạo, mà Hạo Thiên tuyệt đối sẽ không cho phép loại người như vậy tồn tại. Phu Tử khẽ động lông mày trắng, hỏi: - Lời này là ai nói? Ninh Khuyết đáp: - Liên Sinh Tam Thập Nhị. Phu Tử nói: - Tên Liên Sinh này tuy tính tình quái đản, đầu óc có chút vấn đề, nhưng xem ra cũng có vài phần kiến thức. Ngươi gặp phải hắn tuy nguy hiểm nhưng cũng coi như là một hồi cơ duyên. "Đầu óc có chút vấn đề, nhưng cũng có vài phần kiến thức" — Ninh Khuyết không biết nói gì hơn, thầm nghĩ những nhân vật kinh tài tuyệt diễm như Liên Sinh mà cũng chỉ có lão sư hoặc tiểu sư thúc mới có tư cách nhận xét một cách tùy tiện như vậy. Phu Tử hỏi: - Liên Sinh nhận xét về Phật Tông như thế nào? Ninh Khuyết đáp: - Lão nói Phật Tông chỉ biết làm ra vẻ huyền bí, chẳng khác gì thầy bói, hơn nữa lão rất ghét việc Phật Tông chú trọng khổ tu bản thân, đối diện với mệnh luân chuyển dời chỉ biết hèn mọn chờ đợi, căn bản không thể đến được bến bờ bên kia... "mệnh luân chuyển dời" ở đây phải chăng chính là chỉ việc Minh Giới xâm lăng? - Chắc là vậy. Nghe qua thì tên Liên Sinh này không chỉ là "cũng có", mà thực sự là có kiến thức đấy. Tuy nhiên mỗi môn mỗi phái, mỗi tông mỗi đạo đều có sự phân kỳ về lý niệm vốn có nguồn cội riêng, không nên đánh giá một cách bá đạo như vậy. Phu Tử nói: - Theo kinh Phật ghi chép, từ rất lâu về trước khi Nguyệt Luân Quốc còn chưa gọi là Nguyệt Luân Quốc, vị phật đầu tiên khi mới thấu hiểu chuyện sinh tử đã cảm thấy bi thương hoang mang khôn cùng, không biết làm sao để giải thoát, lại tiên đoán được chuyện Minh Giới xâm lăng và bóng đêm giáng xuống vô số năm sau nên càng thống khổ không thôi. Hắn chu du khắp nơi, dốc lòng khổ tu, ngồi tĩnh tọa trăm ngày dưới một gốc cây quế để im lặng suy ngẫm về pháp giải thoát, mưu cầu giúp chúng sinh liễu sinh thoát tử, quên đi sự biến đổi của ngày đêm. Cuối cùng, vị phật đó đã ngộ ra được một phương pháp. Ninh Khuyết tò mò hỏi: - Phương pháp gì? Phu Tử nhìn hắn mỉm cười nói: - Phương pháp đó chính là ngậm miệng. Ninh Khuyết ngỡ mình nghe nhầm, vô thức lặp lại: - Ngậm miệng? Phu Tử nói: - Đúng vậy, phương pháp của phật chính là dạy chúng sinh im lặng nhẫn nhịn, coi mọi thứ xung quanh đều là hư vọng. Phú quý, đau khổ, tình thân, biệt ly đều là giả. Như vậy có thể không lấy sự sống làm vui thì tự nhiên sẽ không thấy cái chết là khổ, không lấy ánh sáng làm vui thì tự nhiên sẽ không thấy bóng tối là khổ. Cho nên ta gọi cái pháp này là ngậm miệng. Ninh Khuyết nghi hoặc hỏi: - Điểm tương đồng nằm ở đâu? Phu Tử đáp: - Bị đánh mà không kêu đau, chẳng phải là cần phải ngậm miệng sao? Ninh Khuyết nghe mà bật cười, tán thưởng: - Lão sư quả nhiên rất giỏi đúc kết. Đột nhiên hắn nhớ tới Đạo Thạch tăng nhân đã chết dưới đao của mình, lại nhớ tới hành tẩu Phật Tông Thất Niệm đã đến thành Trường An vào đêm tuyết đó, nhíu mày nói: - Nếu Phật Tông thực sự chú trọng nhẫn nhịn bất động, tại sao đám hòa thượng ở Bạch Tháp Tự tại Nguyệt Luân Quốc lại đáng ghét như thế, và ở Huyền Không Tự cũng có người dấn thân vào trần thế? - Đó chính là kết quả do phật pháp gây ra tác dụng ngược. Năm đó vị phật kia ngộ ra môn pháp ngậm miệng này rồi truyền lại, đệ tử Phật Tông thực sự tin theo. Cứ như vậy, phật tâm càng thiền định thì ý chí càng kiên định. Minh Giới xâm lăng thì đã sao? Đêm dài đằng đẵng thì đã sao? Họ đến cái chết còn chẳng sợ thì còn sợ gì bóng tối? Nghĩ ngược lại, họ đến bóng tối còn chẳng sợ thì còn sợ gì cái chết? Phu Tử mỉm cười nói tiếp: - Phật Tông chú trọng lánh đời, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không thể nhập thế. Mà một khi họ đã nhập thế thì thậm chí còn phiền phức hơn cả những kẻ cuồng tín của Tây Lăng Thần Điện. Ninh Khuyết nhớ lại một chi tiết trong lời Phu Tử lúc nãy, tò mò hỏi: - Vị phật đó lại có thể tiên đoán được chuyện Minh giới xâm lăng sau ngàn vạn năm, vậy chẳng lẽ hắn không tiên đoán được kết cục sao? Phu Tử nói: - Nếu lời tiên tri mà có ích thì chúng ta còn sống để làm gì? Câu nói này mang hàm ý sâu xa, nhưng lúc này trong đầu Ninh Khuyết toàn là những bí mật đại sự liên quan đến Minh Giới xâm lăng, làm sao có thể để Phu Tử dùng một câu huyền hoặc này mà lấp liếm cho qua được, hắn nói: - Lão sư, đây không phải thái độ kể chuyện tốt đâu. Phu Tử hơi bực mình: - Nếu chê ta kể không hay thì ngươi đi mà học phật pháp đi. Ninh Khuyết ngơ ngác hỏi: - Là sao? Phu Tử nói: - Ngậm miệng. Ninh Khuyết bất đắc dĩ nói: - Đừng mà. Phu Tử nói: - Ngươi cầu ta đi. Ninh Khuyết không chút do dự nói: - Lão sư, ta cầu xin ngài, ta chỉ muốn biết lời tiên tri của phật là thế nào. Phu Tử bỗng nhận ra dưới môn hạ của mình rốt cuộc cũng đã có một kẻ có độ vô sỉ ngang ngửa với mình, ông không khỏi cảm thấy có chút bất đắc dĩ nhưng cũng thấy mừng thầm, chậm rãi vuốt râu nói: - Khi vị phật đó du hành khắp nơi đã từng đến Tri Thủ Quan, theo lời mời của quan chủ đương nhiệm mà xem qua bảy quyển Thiên Thư, cảm nhận được dụ thị của Hạo Thiên nên đã viết những điều mình tiên đoán được vào quyển chữ Minh. Sau này Quang Minh đại thần quan kia mang theo quyển chữ Minh đến hoang nguyên sáng lập Ma Tông, chuyện đó có quan hệ mật thiết với những lời để lại này. Còn lý do Nguyệt Luân Quốc gọi là Nguyệt Luân Quốc cũng bắt nguồn từ lời tiên tri trong quyển chữ Minh đó. Ninh Khuyết kinh ngạc nói: - Trong quyển chữ Minh lại có lời để lại của phật sao? Phu Tử nói: - Trong bảy quyển Thiên Thư, quan trọng nhất là quyển chữ Thiên, thực sự thú vị là quyển chữ Minh, còn mấy quyển khác không xem cũng chẳng sao. Ninh Khuyết bỗng nghĩ đến một khả năng, hỏi: - Lão sư, ngài đã xem qua... bảy quyển... Thiên Thư rồi sao? Câu trả lời của Phu Tử là vô cùng hiển nhiên: - Đương nhiên. ----------oOo----------
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang