[Dịch] Tướng Dạ
Chương 5 : Bệnh của Tang Tang
Người đăng: buoiproo999
Ngày đăng: 15:10 15-01-2026
.
Chiếc xe ngựa màu đen lao nhanh như bay xuyên qua đông thành, dựa vào hai tấm yêu bài mà cưỡng ép mở cổng Chu Tước để rồi men theo quan lộ thẳng tắp chạy về phía thư viện ở phương nam.
Trong toa xe, Ninh Khuyết ôm chặt lấy Tang Tang vào lòng, tay phải không ngừng mò mẫm trên vách xe còn lồng ngực thì phập phồng thở dốc. Vốn dĩ thân thể hắn vô cùng cường kiện, lại thêm việc tu hành Hạo Nhiên Khí nên hơi thở thường rất dài, thế nhưng sự dồn dập lúc này không phải do mệt nhọc hay vất vả mà là vì nỗi sợ hãi đang bủa vây — bởi ngay cả khi cách một lớp chăn dày cộp, hắn vẫn có thể cảm nhận được cơ thể Tang Tang đang ngày một lạnh lẽo hơn.
Cuối cùng cũng tìm thấy bình rượu nhỏ đã chuẩn bị từ trước, hắn không chút do dự mà dùng những ngón tay đang run rẩy vặn nắp bình rồi đưa tới bên môi Tang Tang, một mùi rượu nồng nặc lập tức lan tỏa khắp không gian chật hẹp.
Tang Tang nhắm nghiền đôi mắt, hàng lông mi thưa thớt khẽ run động, sắc mặt trắng bệch cùng bờ môi hơi ngả xám đang mím chặt lấy hàm răng khiến rượu mạnh Ninh Khuyết rót ra hoàn toàn không thể chảy vào trong miệng, cứ thế men theo khóe môi chảy dài xuống làm ướt sũng cả lớp chăn.
Ninh Khuyết nhìn dòng rượu chảy tràn, nhìn gương mặt yếu ớt của nàng mà tâm trí bị nỗi sợ hãi chiếm trọn, thậm chí tứ chi cũng trở nên bủn rủn, hắn đau đớn cúi đầu xuống càng ôm chặt lấy nàng hơn.
Đã từ rất lâu rồi Tang Tang không tái phát bệnh cũ, chính xác mà nói là kể từ khi rời Vị Thành đến Trường An, nàng chưa từng bị lại lần nào. Thế nhưng hôm nay căn bệnh bộc phát dữ dội đến mức dường như còn đáng sợ hơn tất thảy những lần trong ký ức của Ninh Khuyết, chính vì vậy hắn mới kinh hoàng đến độ ngay lập tức quyết định không bế nàng tới y quán mà trực tiếp lên xe ngựa lao thẳng về phía thư viện ở ngoại ô thành nam.
Thư viện không có thầy thuốc, nhưng thư viện có lão sư, có các sư huynh sư tỷ, và Ninh Khuyết tin chắc rằng chỉ cần khi đến được thư viện mà Tang Tang vẫn còn nhịp thở thì nàng nhất định sẽ không sao.
...
Thực tế đã chứng minh phán đoán của Ninh Khuyết là hoàn toàn chính xác.
Hắn bế Tang Tang chạy xuyên qua màn sương mù để tới bãi cỏ bên vách đá ở hậu sơn thư viện rồi hướng về phía mặt hồ hét lớn một tiếng, khiến các sư huynh sư tỷ vốn đang chìm trong giấc nồng bỗng chốc giật mình tỉnh giấc mà vội vàng chạy ra đón. Đi đầu là thất sư tỷ, người mà trước khi ngủ vẫn còn đang thêu dở bức tranh mèo vờn bướm nên mãi đến đêm muộn mới nằm tạm nghỉ ngơi, lúc này trên búi tóc vẫn còn cắm một cây kim thêu, gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi cùng chút bực bội vì bị đánh thức.
Thế nhưng khi nhìn thấy thần tình hoảng loạn của Ninh Khuyết cùng Tang Tang trong vòng tay hắn, tỷ lập tức hiểu ra vấn đề, nét mệt mỏi và bực bội tan biến, thay vào đó là vẻ nghiêm trọng. Nàng không hỏi han gì Ninh Khuyết mà chỉ liếc qua sắc mặt trắng bệch của Tang Tang rồi rút ngay cây kim thêu trên tóc, nhanh như chớp đâm vào cổ bốn nhát.
Kim rơi vào trong gió, Tang Tang khẽ rên lên một tiếng, dù vẫn nhíu mày chưa tỉnh nhưng sắc mặt nhợt nhạt đã vơi đi vài phần, dần hiện lại sắc đen nhàn nhạt vốn có của nàng.
- Sư tỷ... sao rồi?
Ninh Khuyết nhìn thất sư tỷ, run giọng hỏi. Trước đây hắn căn bản không biết ngoài trận pháp và thêu thùa ra thì sư tỷ còn biết dùng kim chữa bệnh, nhưng nhìn thấy sự thay đổi của Tang Tang, trong lòng hắn bỗng dâng lên hi vọng mãnh liệt.
- Hàn ý công tâm, có chút nguy hiểm, ta chỉ có thể dùng kim trấn áp lại trước.
Thất sư tỷ nói.
Sự xuất hiện của Ninh Khuyết đã đánh động tất cả mọi người bên bờ hồ hậu sơn, Đại sư huynh cũng đã hiện thân ở phía xa, chỉ có điều động tác của hắn vẫn chậm rãi như cũ, dường như chẳng có chuyện gì trên đời có thể khiến hắn cảm thấy lo âu hay vội vã.
Thất sư tỷ nhìn đại sư huynh, dường như nghĩ đến điều gì đó nên thần sắc thả lỏng hơn nhiều, nàng gọi lớn:
- Sư huynh, mau đưa lão thập nhất từ trên núi xuống đây, nhưng phải nhanh một chút.
Đại sư huynh ngẩn người rồi quay người đi vào cánh rừng phía sau.
Thất sư tỷ nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Ninh Khuyết thì trấn an:
- Vấn đề không lớn đâu, ngươi cứ bế Tang Tang vào thảo lư trước đi, có lão sư ở đó thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì, đợi lão thập nhất tới là ổn thỏa thôi.
Ninh Khuyết không hiểu ý của sư tỷ, nếu lão sư chịu ra tay thì Tang Tang tự nhiên sẽ bình an, nhưng tại sao lại phải đợi thập nhất sư huynh?
...
Ánh ban mai dần ló rạng bao phủ lấy hậu sơn thư viện, rơi lên những sợi cỏ vàng óng như ngọc trên mái hiên thảo lư rồi phản chiếu vào cánh rừng xa xa, khiến bãi cỏ được bao quanh bởi hoa lá tràn ngập ánh sáng rực rỡ.
Ninh Khuyết cùng Trần Bì Bì và những người khác đang đứng bên ngoài thảo lư để chờ đợi tin tức. Từ mùa xuân năm ngoái, Tang Tang đã bắt đầu thường xuyên ra vào hậu sơn, nhờ vào tài nấu nướng tuyệt vời cùng tính cách yên tĩnh mà nàng nhận được sự yêu mến của tất cả mọi người. Lúc này biết nàng lâm bệnh nặng, các đệ tử thư viện không khỏi lo lắng, Đường Tiểu Đường thậm chí đã đỏ hoe cả vành mắt, trái lại Ninh Khuyết lúc này đã bình tĩnh hơn lúc trước rất nhiều.
Bởi vì lão sư đã tỉnh và đang ở trong thảo lư, hắn tin rằng dù Tang Tang có một chân bước vào Minh Giới thì lão sư cũng có đủ năng lực để kéo nàng trở về.
Đúng lúc này, Vương Trì từ trong thảo lư bước ra, Ninh Khuyết vội vàng tiến lên đón. Vương Trì nhìn hắn nói:
- Nàng vốn bẩm sinh thể chất hư nhược, âm hàn đã xâm nhập vào tạng phủ nhiều năm, loại bệnh cũ này mỗi lần phát tác sẽ lại càng trầm trọng hơn lần trước, thời gian bị trấn áp càng lâu thì khi bộc phát sẽ càng dữ dội... Ta vừa chẩn mạch cho nàng, xác nhận thời gian trước nàng từng chịu một đợt đại hàn, gần đây tâm thần lại lo nghĩ quá độ nên mới dẫn đến tình cảnh như hiện nay.
Ninh Khuyết hỏi:
- Sẽ không có chuyện gì chứ?
Vương Trì đáp:
- Thất sư tỷ dùng kim châm áp mạch rất kịp thời, ta cũng đã sắc cho nàng một thang thuốc để xua bớt hàn ý, nhìn chung không có gì đáng ngại, chỉ là sau này phải chú ý giữ ấm, tuyệt đối không được để bị cảm gió.
Nghe đến đây, Ninh Khuyết lập tức thả lỏng người, bỗng cảm thấy đôi chân mình có chút rã rời.
Vương Trì chợt nhớ ra điều gì, nhìn hắn nghi hoặc hỏi:
- Tiểu sư đệ, bệnh này của Tang Tang mang theo từ trong bụng mẹ, những năm qua chắc hẳn đã phát tác nhiều lần, Vị Thành không có lương y, Trường An lại toàn một lũ lang băm, ngươi làm sao mà để nàng sống sót được đến tận bây giờ?
Hồi Tang Tang còn nhỏ, Ninh Khuyết thường xuyên đưa nàng đi khám bệnh, bao nhiêu bạc vất vả tích cóp được hầu như đều nướng sạch vào các tiệm thuốc mà chẳng có tác dụng gì. Sau này hắn tình cờ tìm ra một phương pháp mới giúp nàng cầm cự được đến hôm nay, lúc này nghe sư huynh hỏi, hắn không dám giấu giếm mà thành thật trả lời:
- Sau này mỗi lần Tang Tang phát bệnh, ta đều cho nàng uống một túi rượu mạnh thật lớn.
Nhị sư huynh vốn luôn im lặng đứng ngoài thảo lư với gương mặt không chút biểu cảm, khi nghe thấy Ninh Khuyết những năm qua lại dùng rượu mạnh để chữa bệnh cho Tang Tang thì lập tức nhíu mày, lộ rõ vẻ không hài lòng.
Vương Trì trầm ngâm một lát rồi gật đầu bảo:
- Cách này thực ra lại đúng bệnh, tuy rượu mạnh làm ấm mạch chỉ là trị ngọn tạm thời, nhưng dù sao vẫn sạch sẽ hơn nhiều so với đám thuốc rác rưởi kia.
May mắn là có lời nhận xét này, bằng không... Nhị sư huynh tuyệt đối sẽ không tha cho Ninh Khuyết.
Nhìn bóng dáng Vương Trì biến mất trong rừng hoa, Ninh Khuyết đến hôm nay mới biết thập nhất sư huynh vốn yêu hoa đến phát si này lại là thánh thủ y đạo. Nhớ lại hình ảnh người si dắt đầy cánh hoa trên đầu khi mới vào hậu sơn, hắn không khỏi lo lắng hỏi:
- Thập nhất sư huynh... liệu có đáng tin không?
Thất sư tỷ nói:
- Tâm trí của lão thập nhất cả đời này đều dồn vào hoa cỏ, đâu có giống kẻ ngu xuẩn như Hoa Si Lục Thần Già chỉ yêu cái vẻ ngoài mà chẳng biết tới cái hồn bên trong, hắn có thể nhận diện mọi loài hoa cỏ trên đời, thấu hiểu công dụng của chúng và tinh thông mọi thuật thảo dược, tìm hắn chữa bệnh là đáng tin cậy nhất rồi.
Nghe lời này, Ninh Khuyết cuối cùng cũng coi như yên tâm, nhưng vẫn chưa hoàn toàn triệt để, bởi theo hắn thì người đáng tin nhất thế gian này đương nhiên là lão sư, phải nghe chính miệng lão sư nói mới được.
Thảo lư vốn bốn bề lộng gió, chỉ có vài tấm bình phong đặt ngẫu nhiên trên sàn, bên trong có một chiếc sập lớn chính là nơi cư ngụ của Phu Tử, bấy giờ Tang Tang đang nằm ở đó.
Tang Tang đã tỉnh lại một lúc, giờ đây dưới tác dụng của thuốc nên lại chìm vào giấc ngủ. Đường Tiểu Đường đặt bát thuốc sang một bên, dùng nước nóng thấm ướt khăn rồi vắt hơi ráo, cẩn thận đắp lên vầng trán vẫn còn lạnh lẽo của nàng, sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng mà khẽ nói thầm điều gì đó.
Nhìn cảnh tượng này qua tấm bình phong, Ninh Khuyết cảm thấy vô cùng cảm kích, sau đó hắn quay sang nhìn Phu Tử, lo lắng hỏi:
- Lão sư, ngài xem... rốt cuộc có chuyện gì không?
Hôm nay Phu Tử dậy sớm hơn thường lệ nên tâm trạng hơi tệ, nhưng nghĩ đến việc Ninh Khuyết lúc này chắc chắn còn tệ hơn nên ông mới nén nhịn không mắng.
Ông bưng bát cháo hạt sen lên thổi phù phù rồi bảo:
- Có thể có chuyện gì chứ? Bình thường cho phơi nắng nhiều một chút là được.
Lời nói tưởng như rất thiếu trách nhiệm ấy lại khiến Ninh Khuyết thực sự an lòng, bởi vì Phu Tử đã nói không sao thì chắc chắn Tang Tang sẽ bình an vô sự, chỉ là... phơi nắng liệu có tác dụng không?
Hắn tiến đến bên cạnh Phu Tử, đỡ lấy bát cháo hạt sen, dùng thìa cẩn thận khuấy đều rồi hỏi với thái độ cung kính chưa từng có:
- Lão sư, cơ thể Tang Tang... chẳng phải lần trước ngài đã nói là không sao rồi sao?
Phu Tử nói:
- Nàng bẩm sinh hư hàn, những năm qua lại không được chữa trị tử tế nên âm hàn chi khí tích tụ trong lục phủ ngũ tạng và cốt tủy không biết bao nhiêu mà kể. May mắn là gặp được cơ duyên bái Vệ Quang Minh làm sư, có thể thu nhận Hạo Thiên Thần Huy nên tự nhiên sẽ trấn áp được những luồng âm hàn đó. Chỉ cần thời gian đủ dài, thần huy trong người nàng sẽ dần hóa giải âm hàn thành hư vô. Ngày đó ta bảo không sao tức là không sao, ngươi đang chất vấn ta đấy à?
Ninh Khuyết xác nhận cháo hạt sen đã nguội mới cung kính bưng tới, khiêm nhường nói:
- Lời này của lão sư là đang đánh vào mặt ta, đệ tử chỉ là không hiểu rốt cuộc mọi chuyện là thế nào thôi.
Phu Tử nhìn hắn mỉa mai:
- Chuyện là thế nào phải hỏi chính ngươi ấy, vốn dĩ là một tiểu cô nương bệnh tật quặt quẹo, kết quả lại bị thằng chủ vô tình vô nghĩa như ngươi dẫn đi đánh nhau với Hạ Hầu... Hạ Hầu dễ giết thế sao? Để giúp ngươi, đêm đó trên vách núi nàng đã đại phóng quang minh, trong phút chốc đã tiêu hao sạch sành sanh thần huy. Âm hàn chi khí trong người nàng bị trấn áp bao ngày qua nay bỗng dưng có cơ hội tự do nên đương nhiên phải tìm thời cơ mà làm loạn, lại thêm không biết gần đây ngươi bắt nạt nàng thế nào mà khiến nàng hiếm khi tâm thần thất thủ, mới dẫn đến tình cảnh nguy hiểm như lúc này.
Ninh Khuyết im lặng không nói gì, thầm nghĩ quả nhiên toàn bộ đều là lỗi của mình, nhưng tính tình Tang Tang vốn điềm đạm, thậm chí có phần mộc mạc, chuyện có thể khiến nàng tâm thần thất thủ... chẳng lẽ là chuyện đính hôn?
- Lão sư, nếu đã là bẩm sinh hư hàn, vậy làm sao để trị dứt điểm?
Phu Tử húp một ngụm cháo hạt sen, hài lòng gật đầu rồi nói:
- Ta đã nói rồi, chữa bệnh rất đơn giản, cứ phơi nắng nhiều vào, chăm chỉ tu luyện thần thuật, đợi đến khi thần thuật đại thành thì bệnh của tiểu cô nương tự khắc sẽ khỏi hẳn.
Ninh Khuyết nghĩ đến việc sắp phải đi xa nên ướm lời hỏi:
- Chuyến đi Lạn Kha Tự sắp tới đường xá xa xôi, nàng hiện giờ cơ thể yếu nhược, đệ tử... có thể không đi được không?
Phu Tử nổi giận quát:
- Ngươi là công tử bột à? Không có tiểu thị nữ hầu hạ là không biết đi đường nữa à? Cho dù nàng phải dưỡng bệnh thì ngươi cứ tự mình đi là được, hơn nữa Phật Tông cũng có bản lĩnh riêng của họ, y thuật của tiểu hòa thượng Lạn Kha Tự đến cả vi sư cũng phải nể phục, ngươi tự xem có đi hay không thì tùy.
Ninh Khuyết bất đắc dĩ đáp:
- Đi thì đi thôi, lão sư ngươi việc gì phải nổi trận lôi đình như thế?
Cuộc đối thoại giữa Phu Tử và Ninh Khuyết vốn đã khiến đám đệ tử trong thảo lư muốn phì cười, giờ nghe đến câu cuối cùng của Ninh Khuyết, mọi người rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Duy chỉ có đại sư huynh là không cười, hắn nhìn Tang Tang đang nằm trên sập, gương mặt tràn ngập vẻ lo âu và thương tiếc.
----------oOo----------
.
Bình luận truyện