[Dịch] Tướng Dạ

Chương 6 : Chúng ta đều đã thấy bóng đêm nơi cuối con đường (Thượng)

Người đăng: buoiproo999

Ngày đăng: 15:10 15-01-2026

.
Ở hậu sơn thư viện có ký túc xá của Ninh Khuyết, nên khi Tang Tang bệnh nặng thì hắn tự nhiên ở lại đây. Chẳng bao lâu sau Tang Tang cũng tỉnh lại, tuy người vẫn còn hơi yếu nhưng ít nhất đã không còn đáng sợ như đêm qua, tình hình dần đi vào ổn định. Ninh Khuyết lại giống như thuở nhỏ, vừa kể chuyện vui vừa ngân nga mấy khúc nhạc ngắn để dỗ dành nàng nghỉ ngơi. Đường Tiểu Đường thấy hắn thực sự vất vả nên đã chủ động vào thay ca chăm sóc, bảo hắn ra ngoài nghỉ ngơi một lát. Lúc này trời đã gần hoàng hôn, ánh chiều tà đỏ rực ấm áp bao phủ khắp hậu sơn. Ninh Khuyết bước ra khỏi tiểu viện thì thấy Trần Bì Bì đang hai tay chống nạnh đứng bên bờ hồ ra vẻ cô độc, hắn không khỏi ngẩn ra hỏi: - Làm sao thế? Trần Bì Bì nhìn đám rong rêu trong kính hồ cùng muôn vàn "đồng tiền vàng" lấp lánh trên mặt nước, khuôn mặt tròn trịa vô cùng đáng yêu lúc này đầy vẻ lạc lõng, đáp: - Nhìn thấy tình cảm của ngươi và Tang Tang tốt như vậy, ta có chút cảm xúc. Ninh Khuyết hơi động tâm, thầm nghĩ chẳng lẽ tên béo này và Đường Tiểu Đường lại có mâu thuẫn gì, bèn vỗ vai an ủi: - Sư huynh, loại chuyện này ngươi không cần phải so sánh với ta đâu. Trần Bì Bì nghiêm mặt giải thích nói: - Ta và Đường Đường không phải như ngươi nghĩ. Ninh Khuyết thầm nghĩ cái tên "Đường Đường" sến súa thế kia cũng thốt ra được thì còn giải thích nỗi gì, giễu cợt nói: - Ngươi không thấy nam nhân làm mà không nhận là chuyện đáng ghê tởm nhất thế gian sao? Trần Bì Bì quay đầu nhìn hắn, thành khẩn nói: - Chúng ta mới chỉ nắm tay thôi. Ninh Khuyết cười nhạt: - Người ta còn nhỏ như vậy, chẳng lẽ ngươi còn muốn làm gì khác? Trần Bì Bì hơi giận nói: - Nàng ấy cũng xấp xỉ tuổi Tang Tang đấy! Ninh Khuyết có chút lúng túng, im lặng không nói gì. Đất ven hồ dưới ánh hoàng hôn trông như những mẩu quặng vàng vỡ vụn, Trần Bì Bì cúi đầu, khẽ xoay gót chân nghiền lên mặt đất tạo thành mấy vệt vàng óng. Im lặng một hồi lâu, hắn mới nói: - Ta và Đường Đường không giống ngươi và Tang Tang, chúng ta không có trải nghiệm đồng sinh cộng tử, cũng không có thời gian để hoạn nạn có nhau, nhưng tình cảm của bọn ta cũng rất tốt. Nhìn nàng ấy nhảy xuống thác nước ta sẽ xót xa, dẫn nàng ấy đi dạo Trường An ta thấy vui lòng... Ninh Khuyết không muốn làm chuyên gia tâm lý tình cảm nên hỏi thẳng: - Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Trần Bì Bì ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc hỏi: - Hôm nay Tang Tang bệnh nặng, ngươi rất sợ hãi phải không? Ninh Khuyết suy nghĩ một chút rồi nói: - Đúng vậy, ta không thể tưởng tượng nổi những ngày tháng không có nàng sẽ ra sao. Trần Bì Bì nói: - Ta cũng thế, ta cũng không thể tưởng tượng nổi những ngày tháng sau này không có Đường Đường bên cạnh, cho nên ta quyết định sẽ trở về Tri Thủ Quan một chuyến. Ninh Khuyết không biết nên nói gì. Hai năm trước khi Trần Bì Bì phủ nhận mình là con riêng của chưởng giáo Tây Lăng, hắn đã lờ mờ đoán ra thân phận của tên béo này, chẳng qua đến hôm nay mới được xác nhận. Dựa theo ngữ cảnh vừa rồi, hắn muốn về Tri Thủ Quan hẳn là để ngửa bài chuyện của Đường Tiểu Đường. Trần Bì Bì nói: - Dân gian có câu "con dâu xấu rồi cũng phải gặp cha mẹ chồng"... Mẹ ta mất sớm, cha thì vẫn còn sống. Đường Đường tự nhiên không xấu, nhưng trong mắt cha ta, những người xuất thân từ Ma Tông chắc chắn trông không ưa nhìn cho lắm. Vấn đề này cần phải giải quyết, ta cuối cùng vẫn phải về một chuyến. Ninh Khuyết khẽ nhíu mày: - Ngươi có từng nghĩ qua, nếu ngươi về Tri Thủ Quan thì có thể sẽ không bao giờ quay lại được nữa không? Lúc đó Đường Tiểu Đường phải làm sao? Trần Bì Bì nhìn hắn với ánh mắt chân tình, nói: - Sư đệ, ngươi là bằng hữu tốt nhất của ta ở thành Trường An. Nếu ta thực sự không về được, làm phiền ngươi giúp ta chăm sóc Tiểu Đường. Ninh Khuyết không chút do dự từ chối, nói: - Sư huynh, đừng mong dùng mấy lời này mà trói buộc được ta. Tiểu thê tử của ngươi thì ngươi phải tự mình chăm sóc lấy, đừng hòng trông cậy vào ta. Nghe lời này, Trần Bì Bì nổi giận quát: - Làm sư đệ kiểu gì thế hả? Hơn nữa chỉ cần lão sư nói một tiếng, chẳng lẽ ta thật sự sẽ bị nhốt ở đó cả đời sao? Ninh Khuyết suy nghĩ một chút, nói: - Dù nói thế nào ngươi cũng phải đợi ta từ Lạn Kha Tự về rồi hãy bàn tiếp. Thật ra theo ta thấy, cứ để lão sư làm chủ hôn cho hai người là xong, còn về Tri Thủ Quan làm gì nữa. ... Phu Tử nhìn bề ngoài có vẻ không đáng tin nhưng lời nói ra vẫn luôn chuẩn xác vô cùng, thang thuốc của thập nhất sư huynh quả nhiên cực tốt, đến đêm nhiệt độ cơ thể của Tang Tang đã trở lại bình thường, tinh thần cũng khá hơn nhiều, đang tựa vào đầu giường cùng Đường Tiểu Đường thì thầm những chuyện riêng tư của nữ hài tử. Ninh Khuyết ngồi bên thư án, mượn ánh đèn dầu xem lại cuốn Hạo Nhiên Khí Sơ Tham, nhưng trong lòng cứ thấy bồn chồn không yên. Hắn không kìm được liếc nhìn về phía giường, thấy khuôn mặt thanh tú còn vương nét trẻ con của Đường Tiểu Đường, lại nhớ đến lời Trần Bì Bì nói lúc nãy mà thấy có chút không đành lòng. Gió đêm xuân hây hẩy thổi, ngọn đèn dầu lay động khiến khuôn mặt hắn lúc sáng lúc tối. Nghĩ về giấc mơ kỳ lạ đêm qua, nghĩ về bệnh tình của Tang Tang cùng những lời lão sư nói ban ngày trong thảo lư, hắn bỗng nhiên động tâm, dặn dò Đường Tiểu Đường trông chừng Tang Tang rồi bước ra khỏi tiểu viện. Rời khỏi kính hồ, xuyên qua sơn lâm, vòng qua thác nước và khe hẹp, hắn đã đến được khoảng không giữa vách đá trước biển mây ở phía sau của hậu sơn thư viện. Lúc này đã về khuya, xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gầm vang không dứt của thác nước đổ xuống từ vách đá. Theo tiếng thác đổ, hắn bước lên con đường đá dốc đứng, mất một lúc lâu mới đi tới trước cửa hang đá từng giam cầm mình suốt một mùa xuân. Hành lang che mưa do các sư huynh dựng lên đã trải qua một năm mưa gió nên không còn mới như ban đầu, những chùm tử đằng kết quả đung đưa trong gió đêm như những chiếc chuông nhỏ. Ninh Khuyết bước tới rồi nhìn thấy Phu Tử. Phu Tử đang ngồi bên mép vực, bên tay trái là một hộp thức ăn tinh xảo đựng mấy lạng thịt bò, bên tay phải đặt một bình rượu hoàng nê chứa loại rượu thanh liệt lâu năm. Ông đang nhìn về phía thành Trường An dưới màn đêm, nhìn muôn vàn ánh đèn của các gia đình ở đằng xa, không biết đang suy nghĩ điều gì. Ninh Khuyết tiến đến sau lưng Phu Tử, cúi người hành lễ. Hắn nhớ lại một đêm cuối xuân năm ngoái, cũng tại bên mép vực này, hắn từng có một cuộc trò chuyện rất dài với lão sư. Phu Tử biết người phía sau là hắn, cũng dường như biết hắn đang nghĩ gì, ông giơ tay vẫy vẫy ra hiệu cho hắn ngồi xuống bên cạnh rồi nói: - Khi nào muốn nói thì hãy nói. Ninh Khuyết muốn thỉnh giáo lão sư rất nhiều vấn đề, nhưng nhìn bóng lưng cao lớn bên vách đá này, hắn lại tự nhiên liên tưởng đến bóng lưng trong giấc mơ, thế là hắn do dự hồi lâu vẫn không mở lời. Sống ở Đại Đường là một điều hạnh phúc, sống ở kinh đô Trường An lại càng hạnh phúc hơn, và những ngày tháng ở thư viện lại có niềm hạnh phúc mà cả đời này hắn chưa từng được nếm trải. Cho nên hắn không biết nên nói thế nào, chỉ sợ một khi mình nói toạc những chuyện đó ra thì sẽ mất đi những hạnh phúc này. Phu Tử gắp một miếng thịt bò có những thớ gân sáng bóng đưa vào miệng chậm rãi nhai một hồi, vẻ mặt lộ rõ sự say mê. Đợi đến khi hương vị thịt tan hết, ông mới tán thưởng: - Có rượu có thịt, trọn đời không lo. Nói xong câu đó, ông bưng bình rượu nhỏ lên hớp một ngụm đầy đắc ý. Ninh Khuyết ngồi bên cạnh Phu Tử, dùng tay nhón một miếng thịt bò bỏ vào miệng, đôi lông mày hơi nhíu lại vì thấy vị thịt quá nhạt. Thế nhưng ngay sau đó hắn biết mình đã lầm, miếng thịt bò tưởng chừng nhạt nhẽo vô vị này càng nhai lại càng thấy thơm. Gân và thịt bị răng cắt đứt, tỏa ra cảm giác hòa quyện tuyệt vời giữa sự đàn hồi và mềm mại, còn hương vị đặc trưng của thịt bò cũng theo đó thấm nhuần đầu lưỡi. - Ngon! Hắn chấn động không gì bằng nói: - Lão sư, đây quả là rượu ngon thịt tốt. Phu Tử lấy từ bên cạnh hộp thức ăn ra một chiếc bình rượu tròn nhỏ bằng sắt ném cho hắn, mỉm cười bảo: - Đừng có đổi cách để xin rượu uống. Rượu này bình thường thôi, nhưng thịt bò thì cực kỳ khó kiếm đấy. Trong vách lầu có nồi có bếp, vừa vặn có thể kho một nồi thịt bò trắng, tuyệt nhất là lão Hoàng không cách nào leo lên đây để húc ta được. Ninh Khuyết biết "lão Hoàng" trong miệng lão sư chính là con trâu già kia, nghĩ đến việc ăn thịt đồng loại ngay trước mặt trâu thì quả thực có chút ngượng ngùng. Đột nhiên hắn thấy chiếc bình rượu tròn nhỏ trong tay trông rất quen mắt, nhìn kỹ lại thì thấy trên mặt bình khắc những đường thẳng tắp, chẳng phải chính là chiếc bình sắt nhỏ hắn dùng để cho nổ Hạ Hầu sao? - Đừng có nhìn ta như thế, ta chỉ thấy chiếc bình sắt nhỏ này dùng để đựng rượu khá hợp, tất nhiên để tránh mùi sắt làm hỏng vị rượu, ta đã bôi một ít thứ vào vách bình rồi. Phu Tử bưng bình rượu hoàng nê lên uống một ngụm rồi nói: - Đao có thể dùng để giết người, cũng có thể dùng để thái rau, tất cả tùy thuộc vào cách ngươi lựa chọn. Miệng người có thể dùng để ăn thịt uống rượu, cũng có thể dùng để nói chuyện vấn đạo, chung quy vẫn là xem ngươi chọn thế nào, chẳng qua chuyện này cũng không có gì là đúng sai cả. Ninh Khuyết làm sao không hiểu được ý tứ trong lời nói này, trầm mặc một lúc rồi bảo: - Lão sư, mấy năm qua ta luôn mơ thấy một giấc mơ, câu chuyện trong mơ dường như đang phát triển từng bước một. Phu Tử hỏi: - Tại sao lại đến hỏi ta? Ninh Khuyết đáp: - Vì trong giấc mơ có hình ảnh của lão sư. Phu Tử cười nói: - Ta có phải nha đầu Tang Tang đâu, ngươi mơ thấy ta làm gì? Ninh Khuyết bực mình nói: - Lão sư, ta đang rất nghiêm túc nói chuyện này, ngươi có thể đừng đùa giỡn được không. Phu Tử mỉm cười nhìn hắn nói: - Vậy ngươi kể tiếp về giấc mơ đi. Nhìn vào đôi mắt như có thể nhìn rõ mọi việc trên đời của Phu Tử, Ninh Khuyết cảm thấy hơi căng thẳng, giọng nói hơi khản đặc: - Thực ra những giấc mơ đó, chắc hẳn lão sư đã biết rồi. Đêm nay năm ngoái tại bên mép vực này, khi chúng ta bàn về Minh Giới xâm lăng, ngươi từng hỏi ta rằng trong giấc mơ của ta, Minh Giới nằm ở hướng nào. Phu Tử tĩnh lặng nhìn học sinh nhỏ nhất của mình, nói: - Câu hỏi đó bây giờ vẫn còn hiệu lực. Ninh Khuyết đáp: - Bóng đêm mà ta nhìn thấy... là tràn tới từ phía bắc. Phu Tử mỉm cười nói: - Nói như vậy, xem ra cũng khá khớp với những gì ta đã mắt thấy tai nghe trong những năm du lịch kiểm tra vừa qua. Ninh Khuyết hỏi: - Chuyện Minh Giới xâm lăng, bóng đêm giáng xuống rốt cuộc là thế nào? Năm ngoái lão sư chỉ kể đó là những câu chuyện trong truyền thuyết chứ chưa nói đến những chi tiết cụ thể. - Chi tiết? Khi cả thế giới bị bao phủ bởi bóng đêm, nào có ai nhìn thấy chi tiết. Khi toàn bộ văn minh đã đứt đoạn sự kế thừa, thì dù có chi tiết cũng không thể lưu truyền lại được. Phu Tử nhìn vào màn đêm phía trên vách đá, nhìn những vì sao lấp lánh rồi nói: - Tương truyền bóng đêm và ban ngày luôn luân phiên thay đổi trong thế giới này, có khi là vạn năm quang minh, có khi là vạn năm hắc ám. Cuộc chiến giữa quang minh và hắc ám xuyên suốt cả lịch sử. Khi Hạo Thiên chiến thắng thì chính là thế giới quang minh như hiện nay, khi Minh Vương chiến thắng thì chính là lúc Minh Giới giáng lâm. - Minh giới xâm lăng, ban ngày không có mặt trời rực rỡ, ban đêm không có tinh tú, thế giới trở nên vô cùng lạnh lẽo. Sinh linh trên mặt đất chỉ có thể dựa vào địa nhiệt để sưởi ấm. Đến lúc đó, núi lửa, suối nước nóng và những dòng hải lưu nóng ở nam hải sẽ trở thành những tài nguyên quý giá nhất, vô số cuộc chiến tranh sẽ nổ ra tại đó. - Chiến tranh sẽ không kéo dài quá lâu, phần lớn mọi người sẽ chết vì đói khát, vì giá rét, vì những cuộc tàn sát trong tuyệt vọng. Phải biết rằng đó chắc chắn là một thế giới tàn khốc và thực tế đến mức khó có thể tưởng tượng được. Và vài chục năm sau, cả đại địa sẽ trở nên im lìm kỳ lạ, dường như rơi vào một giấc ngủ dài không bao giờ tỉnh lại. Bất kể là con người hay cầm thú, chỉ có những kẻ mạnh mẽ và kiên cường nhất mới có thể sống sót qua được. - Những niên đại lạnh lẽo và tăm tối này, Phật Tông gọi là thời kỳ Mạt Pháp, Đạo Môn gọi là Minh Vương giáng thế. Phu Tử nói tiếp: - Còn ta, ta quen gọi đó là... Vĩnh Dạ. ----------oOo----------
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang