Vô Địch Tiêu Sư, Bắt Đầu Hộ Tống Diệt Thế Đế Nữ! (Vô Địch Phiêu Nhân, Khai Cục Hộ Tống Diệt Thế Đế Nữ!)

Chương 13 : Di ngôn của gia gia

Người đăng: llyn142

Ngày đăng: 11:31 27-03-2026

.
Chương 13: Di ngôn của gia gia Tô Nguyệt nhanh tay lẹ mắt, kéo Lạc Li ngồi lại xuống ghế, sắc mặt nghiêm lại, giọng thấp mà gắt: “Tiểu Li, không được làm bậy!” “Con…” Lạc Li chậm rãi ngồi xuống, không nhịn được lại liếc ra ngoài cửa. Nàng tuy tùy hứng, nhưng không phải không biết phải trái, càng không phải kẻ không có mắt nhìn. Những gì diễn ra suốt dọc đường, đủ để chứng minh lời gia gia nói… với năng lực của tên đó, quả thật có thể hộ tống nàng đến Đại Chu. Hơn nữa chỉ có một trăm hai mươi lượng, đúng là nhặt được món hời lớn. Nhưng cái tên chui vào mắt tiền kia, đã lạnh lùng thì thôi, nói năng còn câu nào cũng sắc như dao. Đi cùng hắn cả quãng đường đến Đại Chu, e là chưa tới nơi đã bị hắn chọc tức chết giữa đường! “Dì nhỏ, thật ra con…” Tô Nguyệt biết nàng định nói gì, liền vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, cắt lời. “Tiểu Li, bất kể ngươi có bị kéo vào quy tắc của ‘đừng quay đầu’ hay không, chỉ riêng biểu hiện dọc đường và việc hắn có thể đưa ngươi an toàn vào thành lúc đêm khuya, cũng đủ chứng minh thực lực của hắn.” “Một con ngựa thôi, bỏ thì bỏ. Đường phía trước xa xôi, ngươi cần một người như vậy bảo vệ.” “Không tin người khác, thì cũng phải tin ánh mắt của gia gia ngươi.” Nhắc đến gia gia, cảm xúc của Lạc Li dần lắng xuống. Nàng chợt nhớ lại, hôm trước trên đường từ Tiểu Hà thôn về, gia gia từng nói một câu: “Trên đường này… nếu con gặp người tham tiền, người đó sẽ không phụ con. Nếu con gặp người lạnh lùng, có thể cùng hắn vào được Đại Chu… nhớ kỹ, nếu không có đủ hai điểm này, tuyệt đối không được vào Đại Chu.” Đến giờ nàng vẫn chưa hiểu hết ý câu đó. Nhưng hai điểm ấy… lại đều có trên người Trần Quan! “Vì sao chỉ người có đủ hai điểm đó mới có thể hộ tống ta vào Đại Chu?” Trong lòng đầy nghi hoặc, nàng im lặng một lúc, cuối cùng vẫn chọn tin lời gia gia, gật đầu: “Được!” Tô Nguyệt nhẹ nhõm gật đầu. Đứa cháu này nàng nhìn lớn lên, vì hoàn cảnh mà tính cách cao ngạo, hiếm khi thấy nó nhượng bộ. Có thể khiến nó tức đến mức này, xem ra đúng là gặp phải đối thủ rồi. Tô Nguyệt cười: “Thôi được, không nói hắn nữa.” Rồi nàng đổi chủ đề: “Gia gia ngươi đâu? Sức khỏe ông ấy gần đây thế nào?” “Ông nội con…” Lạc Li vừa định nói ông đã qua đời, nhưng lời đến miệng thì dừng lại. Bên tai như vang lên lời căn dặn cuối cùng của gia gia: “Tiểu Li, nhớ kỹ, chuyện ta qua đời, ngoài vị Trần tiêu sư kia, tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai!” “Kể cả dì nhỏ, cậu của con, hay bất cứ ai con cho là đáng tin.” “Nhớ kỹ, người duy nhất con có thể tin bây giờ… chỉ có Trần tiêu sư. Coi như đây là… di ngôn cuối cùng của ta… nhớ kỹ… nhớ kỹ…” Đó là lời dặn, cũng là di ngôn cuối cùng. Nàng không hiểu vì sao gia gia lại dặn như vậy, nhưng việc ông chọn tiêu sư không sai, lời nhắc cũng ứng nghiệm. Chứng tỏ di ngôn này… nhất định có ý sâu xa. Lạc Li nhìn Tô Nguyệt, ép cảm xúc xuống, cố nén nỗi buồn, nói: “Gần đây sức khỏe gia gia không tốt. Con định đưa ông cùng đi Đại Chu.” “Nhưng ông chê đường xa mệt mỏi, muốn ở lại nhà thêm một thời gian, chờ khỏe hơn rồi tính.” Tô Nguyệt nghe vậy, khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì. Đúng lúc đó— “Phanh! Phanh! Phanh!” Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Tô Nguyệt ngẩng đầu nhìn. Ngoài cửa là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, ôm cây đao lớn, vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Xong chưa vậy? Nói ngắn gọn thôi, mau chuẩn bị! Không biết thời gian của tiêu sư là tiền à?” “Dài dòng quá, có gì không nói trên đường được sao?” Lạc Li lén nhìn Trần Quan, muốn nhìn thấu hắn. Gia gia chưa từng khen ai như vậy, nàng cũng muốn biết hắn đặc biệt ở chỗ nào. Nhưng nhìn mãi… chỉ thấy một bộ mặt lạnh lùng, ngang ngược. “Nhìn cái gì!” Trần Quan phát hiện ánh mắt nàng, liền trừng lại. “Ngươi trả tiền làm nhiệm vụ, không phải mua thời gian. Chậm một ngày, ngươi biết ta mất bao nhiêu bạc không?” “Ngươi đòi mạng à! Ta đâu có nói không đi!” Lạc Li lạnh mặt, nhưng giọng rõ ràng đã dịu hơn trước. “Tiểu Li, không được vô lễ!” Tô Nguyệt giữ nàng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, không khỏi nhìn lại Trần Quan. Thân hình thẳng, mặt mũi cương nghị, tuổi chỉ hơn hai mươi. Nàng vốn nghĩ người có tính cách này phải là lão giang hồ từng trải, không ngờ lại chỉ là một thiếu niên còn mang chút non nớt. Một thiếu niên như vậy… lại có thể kéo Lạc Li ra khỏi tay “đừng quay đầu”? Phải biết, muốn sống sót trước Quỷ Túy, ít nhất cũng phải có tư cách “mặc cả” với nó! Đừng nói người trẻ, ngay cả người đứng đầu Trấn Ma ti của Bình Dương quận cũng chưa chắc làm được! Trong lòng nàng cũng nảy sinh nghi hoặc lớn. Người có bản lĩnh như vậy, lẽ ra phải nổi danh khắp nơi, sao lại cam chịu ở một thị trấn nhỏ như Tam Hoa? “Dì nhỏ?” Lạc Li thấy nàng nhìn chằm chằm, liền gọi. Tô Nguyệt hoàn hồn, đứng dậy, khom người hành lễ: “Tô Nguyệt ra mắt Trần tiêu sư. Đa tạ ngài đã hộ tống, khiến cháu ta bình an đến nơi, ta vô cùng cảm kích.” “Đứa cháu này từ nhỏ được nuông chiều, tính tình kiêu ngạo, nếu có chỗ nào đắc tội, mong Trần tiêu sư rộng lòng bỏ qua.” Trần Quan lướt mắt qua Lạc Li đang bực bội, nhìn sang Tô Nguyệt. Ánh mắt hắn không hề tham lam như những kẻ khác, ngược lại hơi nhíu lại. “Tô phu nhân khách sáo.” Hắn chắp tay đáp lễ. “Nhận tiền thì giải việc, đưa người qua nạn, đó là trách nhiệm của tiêu sư.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Còn trẻ con cáu kỉnh… thì người lớn như chúng ta nên nhường nhịn.” Lạc Li nghe xong, lông mày dựng đứng. Miệng hắn đúng là có độc! Câu nào cũng chọc trúng chỗ đau! Quả nhiên trên đời không có chuyện vẹn cả đôi đường, muốn bình an tới nơi thì phải chuẩn bị tinh thần bị chọc tức! Tô Nguyệt nói: “Xin Trần tiêu sư nán lại nửa ngày.” “Ta có việc phải ở lại một thời gian, chưa thể đi cùng. Vì vậy ta muốn mời thêm một nhóm tiêu sư, đi cùng ngài hộ tống Tiểu Li đến Đại Chu.” Trần Quan nhướn mày, không nói hai lời, rút ra cuốn khế ước. Lật xoạt xoạt vài trang, hắn chỉ vào một dòng: “‘Quy tắc hộ tiêu của Trần Quan’, mục khế ước, điều 3 khoản 7: Trong quá trình hộ tiêu, bên thuê không được tự ý trì hoãn thời gian của tiêu sư.” “Nếu vi phạm, bên tiêu sư có quyền hủy hợp đồng, không hoàn lại bất kỳ khoản tiền nào.” “Á…?” Tô Nguyệt sững người. Còn có loại khế ước như vậy? Lạc Li cũng đờ người. Nàng chợt nhớ… cuốn thứ này, hôm trước chính tay nàng đã điểm chỉ! “Ngươi… ngươi…” Nàng run run chỉ vào hắn. Tô Nguyệt kéo nàng lại, rồi cúi người: “Không biết Trần tiêu sư có thể linh động một chút không?” Trần Quan cong môi: “Được.” “Nhưng…” hắn dừng lại một nhịp, “phải thêm tiền.”
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang